Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 410

Cập nhật lúc: 2025-03-19 06:03:50
Lượt xem: 48

Cô rất thích bài hát “Tổ quốc sẽ không quên”, “Không cần bạn biết tôi, không mong bạn biết tôi, tôi đem tuổi trẻ mình hòa vào dòng sông tổ quốc, núi biết tôi, sông biết tôi, tổ quốc sẽ không quên, sẽ không quên tôi…”

“A, đây là thứ con học sao?” Ngô Tiểu Thanh chợt hiểu ra.

Lạc Di khẽ gật đầu: “Vâng, nhưng nó tốt hơn ở trường, có thể nói là máy tính tiên tiến nhất trên thế giới.”

Đúng là làm khó anh quá, vậy mà lại âm thầm làm việc này vì cô.

Cô tìm kiếm trong chiếc hộp, không có thư, cũng không có lời nhắn nào, nhưng cô vẫn rất cảm động: “Ông Tiêu, con muốn viết thư cho anh ấy.”

“Viết đi, đến lúc đó cùng gửi đến đại sứ quán.” Thư của ông cụ Tiêu và cháu trai đều được chuyển đi thông qua đại sứ quán, ông ấy cũng ngại làm phiền người khác.

Nếu bản thân tự gửi, trôi dạt trên biển, suốt quá trình không biết phải trì hoãn bao lâu, cũng có thể sẽ bị thất lạc trên đường gửi đi.

“Được.”

Lạc Di nghiên cứu một hồi, bắt đầu lắp ráp chậm rãi, cô đã nhìn thấy loại đồ cổ này trong phòng máy tính của trường, nguyên lý cơ bản đều giống nhau.

Cô âm thầm tự mình nghiên cứu từng bộ phận, rồi mới lắp ráp, cắm điện, màn hình máy tính từ từ sáng lên.

Không có cách nào để kết nối Internet, nó chỉ có thể được sử dụng như một máy tính độc lập, nó chỉ có WordStar để xử lý văn bản, cơ sở dữ liệu máy tính dBase và bảng tính Lotus.

Lạc Di nhướng mày, vậy mà lại có phần mềm VisiCalc, tiền thân của Excel.

Chuyện này quá đơn giản, cô nghĩ mình có thể kiếm thêm một số phần mềm, dù sao cô cũng đã thực tập ở một công ty máy tính nổi tiếng nhất.

Lạc Nhiên không nỡ rời đi, cậu bé ngồi nhìn chị lắp ráp mà không chớp mắt, nhìn tay cô lướt trên bàn phím, màn hình thay đổi nhanh chóng, những chữ cái tiếng Anh lướt đi vù vù.

Đột nhiên có tiếng nhạc... phát ra từ trong cái máy tính kỳ lạ đó: “Chị, là chị làm sao?”

“Haha, đúng vậy, đây là Hoan Lạc Tụng bản piano.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-410.html.]

Hai mắt Lạc Nhiên sáng lên, cậu bé lao tới: “Em cũng muốn chơi.”

Lạc Di kiên nhẫn chỉ cậu bé từng bước, Lạc Nhiên vô cùng thích thú, mỉm cười khanh khách.

...

Ngày hôm sau, lúc Lạc Di tỉnh dậy đã là buổi trưa, cô bàng hoàng, trời ạ, muộn mất rồi.

Cô bật dậy chạy vào phòng tắm tắm rửa, trong nhà chỉ có Ngô Tiểu Thanh, vô cùng yên tĩnh.

Bà mang bữa sáng đến: “Tiểu Di, mắt con sao vậy? Đêm qua ngủ không ngon à? Không phải thức cả đêm đó chứ? Sao lại thức khuya đến thế?”

Sớm đã nói với cô rằng, việc học quan trọng, nhưng sức khỏe càng quan trọng hơn, tuyệt đối không được thức khuya.

Lạc Di sờ lên đôi mắt đau nhức của cô, ngoan ngoãn nhận lỗi: “Sau này sẽ không có nữa.”

Ngô Tiểu Thanh khẽ gõ lên đầu cô, con bé nghịch ngợm này thật đúng là hết cách mà: “Mau ăn đi, ông Mạc vừa gọi điện cho cha con, cha con nói con hơi mệt, nên đã hoãn giúp con rồi, con nhớ đấy, đừng có lỡ miệng.”

Lạc Di: ...Phụ huynh nhà người ta không cho phép con mình trốn học, phụ huynh nhà cô thì giúp cô trốn học!

“Thầy con tin à?”

Ngô Tiểu Thanh bóc một quả trứng đưa cho con gái: “Tin chứ, một đứa con ngoan chăm chỉ như con, ông ấy bảo hôm nay con cứ ở nhà nghỉ ngơi đi.”

Lạc Di im lặng dùng bữa, ăn xong thì chạy vào phòng, một lúc sau cô xách cặp chạy ra ngoài: “Mẹ ơi, con đến nhà thầy đây.”

“Cẩn thận đấy, nhớ về sớm.”

“Vâng.”

Cô chạy vội đến nhà ông Mạc, vợ chồng ông Mạc đều ở nhà, họ vừa mới ăn trưa xong.

.

Loading...