Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 406

Cập nhật lúc: 2025-03-19 06:03:43
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bốp bốp.” Tiếng vỗ tay vang lên, là của mấy thanh niên: “Xem ra rất náo nhiệt nhỉ.”

Lạc Di liếc mắt nhìn, sao lại là bọn họ chứ? Lại còn hóng phốt nữa chứ, ha ha.

Mắt Vương Ngữ Thần sáng lên: “Anh Nhất Hách, anh đến tìm em chơi à? Em đưa anh đi tham quan một vòng trường em nhé, hồ nước không nổi tiếng lắm nhưng lại rất đẹp. Anh sẽ mời em đi ăn được không, à, để em nghĩ xem nên ăn món gì nào, ăn đồ Tây nhé.”

Cô ta bô lô ba la nói một chặp không ngừng nghỉ còn thân mật khoác tay Lưu Nhất Hách nhưng Lưu Nhất Hách lại vô thức đẩy tay cô ta ra, tay Vương Ngữ Thần khựng lại.

Lưu Nhất Hách giống như không nhìn thấy, háo hức nhìn về phía cô gái xinh đẹp: “Lạc Di, cùng đi ăn cơm nhé.”

Sắc mặt Vương Ngữ Thần đột nhiên thay đổi, hung dữ nhìn chằm chằm Lạc Di, sao bọn họ lại biết nhau chứ?

Lạc Di im lặng liếc mắt, xong rồi, lại tăng thêm một mối thù, ôi đàn ông.

“Tôi không đi.”

“Đi đi mà, đi nhé.” Lưu Nhất Hách đột nhiên dùng giọng nói ngọt ngào làm nũng: “Coi như đi cùng tôi…Đứa bé đáng thương này nhé.”

Bầu không khí đáng sợ đông cứng lại.

Đám đồng bọn bên cạnh Lưu Nhất Hách đồng loạt tránh ra, dáng vẻ như tôi không quen biết tên thần kinh này.

Lạc Di cũng rất sợ hãi, thiếu chút nữa rớt luôn cằm, tên này lại giở chứng điên gì đây.

Vương Ngữ Thần mở to hai mắt không dám tin: “Ngươi là anh Nhất Hách của ta sao? Không đúng, ngươi là yêu quái biến thành.2

“Phụt ha ha.” Lạc Di buồn cười, cười không dừng lại được.

Đúng là dở hơi.

Ban đầu Lưu Nhất Hách hơi lúng túng nhưng thấy gương mặt tươi cười sáng lạn của cô thì cảm thấy rất ấm áp: “Đúng đấy, ta là yêu quái ngàn năm, ngươi không bắt được ta đâu, nhanh cách xa một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-406.html.]

Vương Ngữ Thần đột nhiên hoảng sợ lao đến, điên cuồng lắc lư thân thể Lưu Nhất Hách: “Trả anh Nhất Hách lại cho tôi, trả lại cho tôi, yêu quái hãy cút ra đi.”

“Ta không trả, ta không trả đấy.”

Lạc Di ngớ người ra, lập tức bật cười, trong chốc lát không biết bọn họ đang giả ngây giả dại, thích diễn trò, làm diễn viên hài hay đang giả vờ giả vịt nữa.

Tề Văn Tĩnh lấy hai tay che miệng, cười thắt cả ruột, mặt cũng đỏ bừng lên.

Đám người vây xem cười ha ha, bầu không khí vui vẻ và thoải mái.

Lưu Nhất Hách vụng trộm liếc nhìn Lạc Di một cái, ừm, cô cười thật xinh đẹp, vậy thì tiếp tục!

“Lạc Di, cô...” Lưu Nhất Hách vẫn còn muốn nói, nhưng bị bạn anh ta cố gắng kéo ra ngoài, đúng là quá mất mặt.

Dương Nam Ba kéo cánh tay Lưu Nhất Hách, quay đầu nhìn Lạc Di, hé miệng nhưng lại không biết nên nói gì.

Vương Ngữ Thần đuổi theo ra ngoài: “Anh Nhất Hách.”

Mọi người kéo Lưu Nhất Hách vào khu rừng nhỏ và bắt đầu chỉ trích anh ta: “Đại Lưu, anh đừng có mặt dày quá?”

Lưu Nhất Hách cười đùa nói: “Thể diện, chỉ có thể độc thân cả trăm năm.”

Lâm Đông xoa lông mày, cảm thấy anh ta giống như một kẻ tâm thần: “Một kẻ giả khùng giả điên như anh có theo đuổi cả trăm năm cũng không được.”

Lưu Nhất Hách cũng nói tự nói đỡ cho mình: “Cái này gọi là kiếm tẩu thiên phong, mấy cô gái đặc biệt rất thích kiểu này.”

Dương Nam Ba không khỏi nói: “Tầm thường mà lại tự tin như thế, tôi nói cậu đấy.”

Lưu Nhất Hách trong lòng cay đắng, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười, không thể để cho người khác nhận ra: “Này, Nam Ba, chúng ta có phải là anh em tốt không vậy?”

“Đừng có chọc Lạc Di.” Dương Nam Ba có chút khó chịu với anh ta.

.

Loading...