Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 195
Cập nhật lúc: 2025-03-15 21:11:17
Lượt xem: 33
Vương Hoa đã thực sự nóng máu: “Mày nói ai dị hợm?”
Lạc Di hất cằm, nói rất hùng hổ: “Là mi đó, chính là mi.”
Trong cơn giận dữ, Vương Hoa vung tay tát mạnh về phía cô, không gian quá chật hẹp, thân thể không di động được, Lạc Di muốn né cũng không né được.
Tiêu Thanh Bình phản xạ cực nhanh, lập tức túm c.h.ặ.t t.a.y Vương Hoa, Vương Hoa muốn rút tay về nhưng giãy giụa mãi vẫn không rút được.
Cậu ta càng cố sức giật tay về càng bị túm đau, tức quá quát lên: “Bỏ ra.”
Tiêu Thanh Bình nhẹ nhàng thả tay, Vương Hoa mất trọng tâm, ngã người ra sau.
“Ọe!” Bà cụ bên cạnh bỗng nhiên ói ra, chắc là do say xe, ói đến chảy nước mắt.
Vương Hoa đang đà ngã xuống, không kịp đề phòng, bị ói ra đầy người.
Cậu ta nghệt mặt, mắt trợn to như thể không dám tin, đầu óc trống rỗng.
A a a a.
Bẩn quá.
Thầy trò đổi ba chuyến xe mới tới được trường trung học Kiến Hoa, địa điểm thi lần này.
Học sinh mười mấy huyện đều tụ tập tại đây, quyết phân thắng bại, rất nhiều trường đã tới sớm.
Cổng trường cũng là một trạm dừng, Lạc Di được Tiêu Thanh Bình che chở lách qua đám đông đi xuống, toàn thân đầy mồ hôi, hết sức chật vật.
Nhưng người chật vật nhất phải là Vương Hoa, cậu ta bị ói ra khắp người, toàn thân bốc ra thứ mùi chua chua thối hoắc.
Không một ai dám đến gần chỗ cậu ta, mọi người đều phải dạt ra mấy bước, thật sự là quá thối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-195.html.]
Vương Hoa uể oải như không muốn sống, mặt ỉu xìu mệt mỏi.
Thầy giáo đi cùng thấy thế, bóp trán lắc đầu: “Trò Vương, thầy dẫn em đi thay đồ đã.”
Vương Hoa bỗng chỉ tay về phía Lạc Di: “Không cần làm phiền thầy đâu ạ, Lạc Di là thân thích nhà em, để em ấy đi với em là được.”
Ánh mắt cậu ta lóe lên đầy ác ý.
Cậu ta khó chịu thì đừng ai tưởng được dễ chịu.
Lạc Di sao chịu có liên quan gì tới người này: “Thưa thầy, em là nữ, anh ta là nam, sách vở đều nói nam nữ có khác biệt, không tiện ở chung, anh ta lớn tuổi hơn em, lẽ ra nên biết điều này mới phải, vì sao còn nói vậy nhỉ? Chẳng lẽ…”
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Vương Hoa, ai cũng thấy kì quái, Lạc Di chưa nói gì, nhưng ai mà không giỏi tưởng tượng bậy bạ nào.
Lạc Di vòng tay ôm chính mình, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch ra: “Thưa thầy, em đáng yêu như vậy, áp lực phải chịu cũng rất lớn đó.”
Thầy giáo cũng phải thay đổi sắc mặt, vội che trước người Lạc Di, quả thực ở đời có quá nhiều biến thái, đề phòng không bao giờ thừa.
Vương Hoa tức điên rồi, cậu ta gào lên: “Chúng ta là họ hàng thân thích, đến cả thân thích cũng không muốn giúp à?”
Lạc Di cảm thấy rất kì quái, vì sao người này liên tục nói là thân thích? Dường như chuyện này có chỗ nào đó không ổn lắm.
“Tôi họ Lạc, anh họ Vương, không phải thân thích cũng không phải bạn bè, anh cố tình lôi kéo như thế, rốt cuộc là có ý gì? Thầy ơi em sợ quá.”
Diện mạo cô xinh xắn đáng yêu, lúc này lại lộ vẻ sợ sệt, thầy cô nhìn thấy đều thương.
“Trò Vương, để thầy đi cùng em đi.”
“Dọc đường đi thầy cô đã quá vất vả rồi, em không muốn làm phiền thầy thêm ạ.” Vương Hoa sầm mặt nhìn về phía Tiêu Thanh Bình, “Hay là để bạn Tiêu đi cùng em đi, bạn này là nam, thế là được rồi đúng không ạ?”
Tiêu Thanh Bình nhíu mày, người này cố tình gây chuyện trước khi thi, có mưu đồ gì chăng?
Chẳng phải lúc này mau chóng đi thay đồ tắm rửa để vào trường thi mới là thượng sách sao?