Lạc Di vô cùng tủi thân: “Bà Trình Vận tự nhận là mẹ chồng của em, cô gái bên cạnh bà ấy cũng tự nhận là em chồng của em, bảo em phải phục vụ bọn họ, bị em từ chối thì nói muốn anh ly hôn với em, nói như vậy ở trong ngày đại hỉ của người ta là có ý gì? ? Cố ý phải không?"
Cô tố cáo một lượt, hehe, muốn gây rắc rối cho cô, vậy thì phải xem xem có xứng làm đối thủ của cô hay không.
Cô không thèm chơi với những người đó, mấu chốt nằm ở việc Tiêu Thanh Bình nghĩ thế nào.
Kết hôn với Lạc Di là chuyện mà Tiêu Thanh Bình luôn mơ ước, anh đã cố gắng trở nên hoàn hảo nhưng cuối cùng lại bị phá hỏng, anh cảm thấy rất không vui: "Phục vụ bọn họ? Mơ đẹp quá, đừng để ý đến mấy người vớ vẩn đó."
Câu này của anh đích xác là ‘mấy người vớ vẩn’.
So với cái gọi là tình mẹ con thì anh quan tâm đến những người xung quanh hơn, ông nội và Lạc Di mới là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh.
Về phần người mẹ ruột từ trên trời rơi xuống kia, không rõ mục đích của bà ta là gì, những gì bà ta đã trải qua cũng là một bí ẩn, thậm chí còn có khả năng là phần tử nguy hiểm.
Anh vừa biết tin Lạc Di lại bị tập kích ở quê nhà, chuyện này làm anh rất bất an, lo lắng những người này đến đây là vì Lạc Di.
Anh muốn bảo vệ vợ yêu của mình!
Lạc Di mỉm cười, kiễng chân lên hôn anh: “Em chỉ cần anh lúc nào cũng luôn ở bên cạnh em, cùng nhau vượt qua tất cả sóng gió.”
“Được.” Tiêu Thanh Bình bản chất là một người lạnh lùng, nhưng anh lại dốc hết sự nhiệt tình cả đời cho một mình Lạc Di.
Lạc Di hơi nhếch khóe miệng, cô cười ngọt ngào, chỉ cần anh đồng lòng với cô, hai mẹ con kia sẽ không thể gây ra sóng gió gì.
Trình Vận rất muốn tìm Tiêu Thanh Bình để nói chuyện, nhưng bà ta phát hiện ra rằng, tìm được anh không phải là một việc dễ dàng.
Cũng không biết anh đã đi đâu, đi hỏi khách sạn thì bọn họ hỏi một không biết ba.
Bà ta muốn gõ cửa từng phòng để tìm nhưng bị nhân viên khách sạn ngăn lại, không cho phép bà ta quấy rầy khách.
Bà ta đề nghị muốn làm thủ tục nhập phòng nhưng bị từ chối khéo bởi vì khách sạn đã hết phòng.
Còn có thể làm thế nào nữa? Chỉ có một cách ngu ngốc đó là đợi ở sảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1205.html.]
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, bà ta ngồi như tượng, hai cô con gái bên cạnh thì không thể ngồi yên được nữa.
Một người tên là Thạch Thủy Thanh, là riêng của chồng bà, người còn lại tên là Thạch Thủy Dao, con ruột của bà ta.
Thạch Thủy Thanh sốt ruột đứng dậy: “Cháu ra ngoài đi dạo.”
Cô ta vừa rời đi, Thạch Thủy Dao mới ngồi lại gần nói nhỏ: "Mẹ ơi, anh con có phải là bị người phụ nữ đó giấu rồi không?"
Trình Vận khẽ cau mày: "Đó là chị dâu con, ăn nói tôn trọng chút."
Thạch Thủy Dao không vui: "Mẹ, không thể đối xử quá tốt với con dâu, tránh để cô ta trèo lên đầu chúng ta, quan trọng nhất là phải làm cho anh đứng về phía chúng ta."
"Mẹ tự có tính toán."
Thạch Thủy Dao đảo tròng mắt, trong lòng nảy lên một tính toán nhỏ: "Mẹ, tiệc cưới này tốn rất nhiều tiền, mấy bộ vát của Lạc Di trị giá rất nhiều tiền, cũng không biết lấy tiền ở đâu ra?"
Trình Vận nhìn cô ta thật sâu, có chút thất vọng, "Đừng nông cạn như vậy."
Thạch Thủy Dao vểnh môi lẩm bẩm một câu, nhưng không dám nói gì thêm.
Mặc dù cô ta là con gái duy nhất của Trình Vận nhưng từ nhỏ cô ta đã rất sợ mẹ.
Không biết đã qua bao lâu, hoàng hôn dần buông xuống, khách khứa lần lượt trở về, trò chuyện cười nói đi lên lầu, nhưng cuối cùng vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Lạc Di và Tiêu Thanh Bình.
Trình Vận chặn mấy vị khách lại, bà ta mỉm cười lịch sự hỏi: "Xin hỏi các cháu là khách tham dự hôn lễ của Tiêu Thanh Bình và Lạc Di phải không?"
Đó là mấy người trẻ tuổi của viện nghiên cứu, mọi người nhìn nhau, Mạc Cẩm Tú trả lời: "Đúng vậy, có chuyện gì ạ?"
"Xin hãy giúp tôi nói lại với Tiêu Thanh Bình, nói là tôi đang đợi thằng bé ở sảnh chính, tôi tên là Trình Vận."
Mạc Cẩm Tú nhìn bà ta mấy cái rồi vui vẻ đáp: “Được ạ.”
Trình Vận nhìn mấy khuôn mặt trẻ tuổi, mỉm cười rất dịu dàng: “Bữa tiệc đã kết thúc, sao các cháu vẫn chưa tan?”
“Tối nay còn có vũ hội chúc mừng.” Mạc Cẩm Tú cười nói: “Thật ngại quá, chúng cháu đi vào trước đây.”