Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 1192

Cập nhật lúc: 2025-03-29 14:52:58
Lượt xem: 11

"Tôi có mang quà đến cho mọi người đây, mỗi người tự lấy một phần đi."

"Cảm ơn sếp ạ." Mọi người nhìn thấy cô cũng có cảm giác vững tâm hơn, không còn hoảng hốt nữa.

Cả phường nhiệt tình hoan nghênh Lạc Di trở về, dính vào người cô tranh nhau nói.

Lạc Di nhìn về phía mọi người, làm mặt nghiêm túc nói: "Đừng tám chuyện nữa, đem nhật ký làm việc lại đây, tôi muốn xem."

"Buổi chiều họp bộ trưởng các bộ phận, mọi người chuẩn bị chút. Những người khác đều đi làm việc đi, trước cuối năm tôi muốn nhìn thấy tiến triển một năm nay của các bộ phận."

Lạc Di tiến vào phòng làm việc, cởi chiếc áo khoác thật dày ra, thư ký Tiêu đưa trà nóng lên: "Viện trưởng, trong khoảng thời gian này có tám người mất tích, ba người thuộc nhóm nhân tài chuyên môn tuyển dụng vào sau kia, một là dì quét dọn vệ sinh, một thuộc phòng ăn, còn có hai bảo vệ, nói là từ chức, thật ra là đã bị đưa đi điều tra, đến nay vẫn chưa rõ tình huống."

Những người này đều có vấn đề, hoặc họ bị Cao Minh dồn ép, hoặc chính bản thân họ bị thu mua.

Lạc Di hiểu rõ trong lòng: "Không cần tìm hiểu thêm, cứ chấm dứt tại đây đi, sau này khi nhận người nhớ chú ý thêm một chút, cần phải tra tư liệu bối cảnh kỹ càng vào."

"Vâng."

Một tháng không đến, lại trong tình huống không có phụ tá, công việc thường ngày đều do thư ký Tiêu chịu trách nhiệm, rõ ràng chị ấy đã tiến bộ không ít.

Công việc chồng chất như núi, Lạc Di xử lý cho tới trưa, có chút nhức đầu, việc vặt thường ngày dồn mấy hôm nay đã đủ đáng ghét rồi, nhưng không xử lý thì lại không được.

Cô chọn chọn lựa lựa, phân chia công việc thành hai chồng, cực gấp thì đặt bên trái, có thể kéo dài thời gian chút thì đặt bên phải.

"Viện trưởng, phó viện trưởng đến báo cáo."

Lạc Di thở ra một hơi thật dài: "Cho chú ấy vào."

Vừa thấy Vương Trung Nghị, cô đã đẩy chồng công vụ chất cao bên trái ra ngoài: "Mấy thứ này chú xử lý đi."

Vương Trung Nghị há miệng, lời muốn nói còn chưa kịp ra khỏi miệng đã bị lấp một đống công việc.

Lạc Di đã mò lấy một chiếc áo blouse thay ra, buộc tóc lên: "Cháu muốn đến phòng thí nghiệm, phải hoàn thành siêu máy tính trước tết, không còn bao nhiêu thời gian nữa."

Chẳng chờ ông ta trả lời, cô đã không kịp chờ đợi chạy vội ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1192.html.]

Cô thích ở trong phòng thí nghiệm hơn là xử lý mớ chuyện vụn vặt kia nhiều.

Phía sau truyền đến một giọng nói: "Cảm ơn cô."

Lạc Di phất phất tay, nhanh chóng rời đi, thời gian gấp rút, ở giữa còn có một hôn lễ trọng đại đây.

Vương Trung Nghị nhìn bóng lưng cô chạy vội ra ngoài, không khỏi cười khẽ, tuổi trẻ tốt thật, tràn trề sức sống.

Thư ký Tiêu đứng một bên mở miệng nói: "Phó viện trưởng, ngài có thể trở về, mọi người đều rất vui, chào mừng ngài."

"Cảm ơn, tôi cũng rất vui." Vương Trung Nghị vô cùng cảm mến phòng nghiên cứu.

Theo hai người trước sau trở về, cả phòng nghiên cứu đều trở lại đường ray, tựa như sóng gió lúc trước chưa từng xảy ra.

Lạc Di một lòng nhào vào dự án siêu máy tính, lâu lâu rảnh rỗi thì chỉ điểm cho cấp dưới một chút, còn phải dành thời gian ra lên trường đến lớp, vội đến sắp bay cả lên, còn chẳng có cả thời gian hẹn ăn một bữa cơm với người nhà.

Tiêu Thanh Bình cũng rất bận rộn, nhiệm vụ trên người anh nặng hơn, còn phải chịu trách nhiệm sửa lỗi của những tấm bản vẽ kia.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, các dự án trong sở nghiên cứu đều có điểm đột phá, mọi người kích động như hít phải thuốc lắc, ban đêm chủ động tăng ca, chỉ hận không thể cố thủ 24 giờ.

Ai cũng muốn sớm tạo ra thành quả.

Ngày 31 tháng 12, đây là một ngày đặc biệt.

Ngày mai sẽ là ngày vui của Lạc Di và Tiêu Thanh Bình, lúc này cô vẫn còn ở trong phòng thí nghiệm, chuyên chú nhìn chằm chằm vào màn hình máy vi tính.

Cả bữa trưa của cô cũng do thư ký Tiêu đem vào, Lạc Di ăn qua loa mấy đũa, toàn bộ tinh thần đều đặt lên màn hình.

Thư ký Tiêu nhẹ giọng bảo: "Viện trưởng, buổi chiều em trở về đi."

Hôn lễ do phụ huynh hai bên chuẩn bị, thân là người trong cuộc thế nhưng cô dâu chú rể lại chẳng cần bận tâm gì, chỉ một lòng nhào vào công việc.

Bọn họ chỉ cần có mặt trong buổi lễ chính thức là được, càng giống một công cụ hình người hơn.

Ngày mai là nguyên đán, tất cả mọi người đều được nghỉ, Lạc Di còn xin nghỉ cưới thêm hai ngày.

Nhưng trước khi nghỉ, Lạc Di chẳng hề buông lỏng một khắc nào.

Loading...