Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 1173

Cập nhật lúc: 2025-03-29 14:52:15
Lượt xem: 10

“Việc này đều được ghi lại trong hồ sơ.” Lạc Di cảm thấy buồn cười, chính mình không trong sạch, sao lại dám đi tắt đón đầu?

Là không biết không có tội? Hay là ham muốn mạnh mẽ che mờ lý trí?

"Vì vậy, bất kì ai là người thân của cô ta đều không qua được xét duyệt chính trị, không thể tham gia quân đội hoặc làm việc trong các cơ quan chính phủ."

Người nhà họ Lạc tái mét mặt, trơ ra như phỗng, không biết phải làm sao.

Vương Kiều vừa giận vừa sợ, bà ta có hai con trai, làm sao mà lấy được vợ?

"Đây chỉ là tin đồn, mọi người đừng tin mấy lời nói dối của cô ta."

Lạc Di hất cằm lên: "Không tin à? Cứ đến bộ phận liên quan mà hỏi."

Giọng nói bình tĩnh của Tiểu Trình vang lên: “Không cần phải hỏi, vụ án của Lạc Xuân Mai năm đó do chúng tôi đích thân xử lý, mọi chuyện trong ngoài đều rõ ràng. Quả thực Lạc Xuân Mai phạm tội phản quốc, làm nhiều chuyện bất chính tất bị trừng phạt."

Anh ta có địa vị đặc biệt, đại diện cho các bộ phận liên quan, lời nói của anh ta chắc như đinh đóng cột.

Dân làng đều tin vào điều đó, lần lượt hắt hủi Lạc Xuân Mai, trong quan niệm đơn giản của họ, phản quốc là tội ác không thể tha thứ nhất.

"Trời ạ, tôi đã nói Lạc Xuân Mai không phải người tốt ."

"Tôi còn không biết chuyện này, nhà họ Lạc giữ bí mật quá nghiêm khắc."

"Không nghiêm làm sao được? Không thì ai dám kết giao với nhà họ? Ai muốn kết thân với nhà họ? Con cái sinh ra đều không được làm chính trị."

"Chuyện Lạc Xuân Mai làm sao lại đổ lên đầu nhà họ Lạc chứ?"

"Ông quên rồi sao? Năm đó có một truyền thuyết, Lạc Xuân Mai và Lạc Di mệnh cách tướng khắc, một người tốt thì một người không tốt. Lạc Xuân Mai c.h.ế.t rồi, Lạc Di lại sống đường hoàng, mẹ của Lạc Xuân Mai không hận sao được?”

"Đều là mê tín."

“Tôi chỉ muốn biết bà cụ Lạc c.h.ế.t như thế nào? Cõ khi bị người nhà họ Lạc hạ độc không, chính là muốn nhân cơ hội chiếm chỗ của chi thứ ba.”

Cậu thanh niên nhẹ nhàng thúc giục: “Tiến sĩ Lạc, chúng ta đi thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1173.html.]

Một giọng nói rụt rè vang lên: “Người già trong nhà vừa qua đời, phận là con cháu không đến dự tang lễ, không tiễn một đoạn được như vậy có được không?”

Mọi người im lặng, tất cả ánh mặt đổ dồn về Lạc Di.

Lạc Di nhắm vào Lý Thanh Bình đang ở trong đám đông, cô hơi nheo mắt nói: "Đồng chí Tiểu Trịnh, cần đặc biệt chú ý đến người này."

Tiểu Trịnh khẽ gật đầu, người này quả thực rất đáng nghi.

Anh ta ho nhẹ lặng lẽ làm động tác tay, thu hút sự chú ý của mọi người.

“Từ xưa đến nay chữ trung chữ hiếu khó mà vẹn toàn. Đối mặt với lợi ích quốc gia, tiến sĩ Lạc Di đã chọn cách trung thành với đất nước, chỉ có thể gác lại chữ hiếu. Tôi nghĩ rằng chỉ cần là người Trung Quốc có lương tâm sẽ hiểu, suy nghĩ của mấy tên gián điệp có ý đồ xấu vốn chẳng quan trọng”.

Khung cảnh yên tĩnh đến lạ thường, sau đó là tiếng ồn ào và náo động.

Rốt cuộc Lạc Di muốn làm gì? Hai chữ trung với nước nghe cao xa quá, cảm giác ngoài tầm với

Còn có gián điệp, xung quanh họ có những người như vậy sao?

Tiểu Trịnh cũng thấy hơi bất an: "Tiến sĩ Lạc Di, xin cô mau chóng rời đi, bên Bắc Kinh đang rất cần cô."

Lạc Quốc Vinh liếc nhìn vợ và con gái: "Tiểu Thanh, em và Lạc Di đi trước, anh ở lại. Lạc Di đưa mẹ con đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, cha không yên tâm."

Lòng Ngô Tiểu Thanh thắt lại, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ông không buông: "Quốc Vinh."

Lạc Quốc Vinh kiên quyết đẩy bà ra: “Dù bà ấy có thế nào thì cũng là người sinh ra anh, hiện tại bị sát hại một cách không thể giải thích được, anh phải có trách nhiệm điều tra rõ sự thật, đồng thời cũng phải làm tròn chữ hiếu đưa bà đoạn đường cuối cùng. Lạc Di, đất nước cần con, con mau đi đi.”

Lạc Di hít một hơi thật sâu và nói: "A Văn, A Vũ hai người ở lại bảo vệ cha tôi, có chuyện gì trực tiếp liên lạc cho tôi."

A Văn, A Vũ nhìn nhau: "Tôi sẽ ở lại, A Vũ sẽ đi với cô. Cô mới là người chúng tôi cần bảo vệ, sự an toàn của cô là trên hết."

Lạc Di không thể ép buộc bọn họ: “Được rồi, đồng chí Tiểu Trịnh, tôi có thể tin tưởng anh được không?”

"Đương nhiên." Tiểu Trình nói với giọng điệu rất kiên định.

Lạc Di nhìn anh ta, đôi mắt sáng ngời: “Đưa cha tôi bình an trở về.”

“Cô yên tâm."

Loading...