Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 1145

Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:29:03
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô lấy ra một tin tức ở trong đầu: “Nếu tôi nhớ không nhầm, tập đoàn Ishii chủ yếu kinh doanh mảng sản xuất, tài chính, ngân hàng, bảo hiểm, chậc chậc.”

Bây giờ kinh tế nước R rất phát triển, cả quốc đảo đắm chìm trong sự phồn vinh chưa từng có, điên cuồng mua hàng trên toàn thế giới, các cửa hàng cao cấp bị họ mua hết, tâm tính của nhà giàu mới nổi vô cùng cuồng vọng, cảm thấy mình là trung tâm của vũ trụ.

Nhưng đó là sự điên cuồng cuối cùng.

Sang năm, nền kinh tế thần thoại của nước R sẽ tan vỡ, kinh tế hoàn toàn bị đánh sụp, còn cô sẽ hung hăng đạp thêm một cước, bỏ đá xuống giếng.

Tính tình của dân thường nước R đã rất nóng nảy rồi, đừng nói đến thái tử của tập đoàn Ishii, anh ta bị nụ cười của cô chọc điên: “Cô mặc đẹp thế này không phải là muốn quyến rũ đàn ông có tiền à? Ra giá đi.”

Ánh mắt Lạc Di trở nên lạnh lẽo, phụ nữ mặc cái gì là tự do của họ, không đến lượt đàn ông xía vào.

Cô tạt luôn nước trái cây trong tay vào người anh ta, lại ném một nắm tiền qua: “Tôi trả tiền giặt là, còn thừa coi như tiền boa.”

Cô không ưa là lật mặt ngay, động tác vừa nhanh vừa độc vừa chính xác.

Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, ai thế này?

Ngài Ishii bị tạt ướt cả mặt, ngây ngẩn, đời này anh ta chưa từng chịu nhục như thế.

Khi anh ta phản ứng lại, Lạc Di đã đi rồi. Anh ta tức giận la hét xông tới muốn đánh người: “Đồ khốn…”

Một đám người xông ra, bảo vệ Lạc Di ở giữa: “Đàn ông lại ức h.i.ế.p phụ nữ, không biết xấu hổ.”

“Anh còn là đàn ông không thế? Chưa từng thấy ai như anh.”

Ishii thấy tất cả đều là phụ nữ các nước khác nhau, màu da khác nhau, đeo đầy trang sức lấp lánh, đành miễn cưỡng dừng tấn công, mặt cũng xám xịt: “Là cô ta ức h.i.ế.p tôi.”

Mấy người đàn ông khác cũng chạy tới.

Bình thường Fath không hợp với Lạc Di, nhưng lúc này gã lại xông lên đầu tiên: “Nói liều, tiến sĩ Leyi nho nhã lịch sự, biết nói lí nhất.”

Ngài Bach yên lặng nhìn gã, ha ha, nói thế không trái lương tâm à?

Nicole dùng lời lẽ chính đáng phụ họa: “Đúng, cô ấy dịu dàng thùy mị, hiền lành lại đánh yêu, anh ức h.i.ế.p cô ấy mà lương tâm không đau à?”

Mọi người đồng thanh chụp mũ lên đầu Ishii, cho rằng anh ta ức h.i.ế.p người khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1145.html.]

Ishii ướt như chuột lột nhưng lại như một ống thuốc nổ. Anh ta chỉ vào mấy người đang hóng chuyện: “Những người bên cạnh đều thấy, là cô ta tạt nước vào tôi, còn lấy tiền đập tôi nữa.”

Những người bị anh ta chỉ, hoặc là đi ra chỗ khác, hoặc là nói không biết, không ai muốn công khai ra mặt.

Những người tham dự bữa tiệc này đều không đơn giản.

Ishii tức giận đau ngực: “Phó thị trưởng Tăng, ông thấy từ đầu đến cuối, ông nói đi.”

Phó thị trưởng Tăng cau màu, có lẽ hợp đồng này không ký được rồi, tâm huyết mấy tháng đã uổng phí hết, nhưng lúc này còn làm gì được chứ.

“Tôi không chú ý.”

Trước nay Ishii luôn nói gì được đó, giờ bỗng nhiên bị lật lọng, anh ta rất muốn đánh người. Anh ta hung tợn trợn mắt nhìn phó thị trưởng Tăng nhưng ông ta tỏ ra mờ mịt, như thể không biết gì cả.

Fath khoa trương kêu to: “Người này làm sao vậy? Bị đập tiền mà còn uất ức à? Đây là chuyện vinh hạnh đó, ở trong phúc mà không biết phúc, tôi cầu còn không được đó.”

Lời nói trắng đen lẫn lộn này khiến Ishii tức giận méo cả miệng: “Anh biết tôi là ai không?”

Bắt đầu lôi cha ra rồi à? Fath bày tỏ không sợ hãi: “Tôi là hoàng tử Ả Rập, tới thăm nước các anh, anh còn không xứng làm nhân viên tiếp đãi nữa, sao tôi phải biết tên một nhân vật nhỏ như anh chứ?”

Trước nay trong mắt Ishii không có ai hết, ngang ngược quen rồi, kết quả lại gặp phải một kẻ còn ngang ngược hơn mình.

Anh ta không dám đối nghịch với hoàng tử, nói trắng ra là chỉ bắt nạt được kẻ yếu thôi.

“Anh hỏi cô ta xem cô ta đã làm gì tôi?”

Lạc Di đảo mắt: “Anh ta nói, anh ta vừa gặp đã yêu tôi, muốn theo đuổi tôi.”

“Xí.” Mấy tiếng nói không hẹn mà cùng đồng thanh: “Anh ta xứng à?”

“Trông xấu như thế, không soi gương à?”

Đẹp được như Lạc Di à?

“Một tên nghèo hèn sao dám mơ tưởng hão huyền?”

Giàu được bằng Lạc Di à?

Mọi người: “…”

Ishii: “…” Anh ta xấu? Anh ta nghèo?

Loading...