Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 1138

Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:28:12
Lượt xem: 8

Đốt tiền vào đồ cổ thư họa? Cô không chơi.

Cô thích ăn uống, nguồn tài chính đủ để chèo chống sở thích nhỏ này của cô.

Fath trầm ngâm suy nghĩ: "Hay là, tôi tặng cô một chiếc máy bay?"

Ông Robert giơ tay, cười nói: "Tôi tặng rồi."

Fath: “...”

"Tặng cô một chiếc du thuyền sang trọng?"

"Tôi tặng rồi." Lần này là ông Damon.

Fath không nhịn được muốn chửi rủa, bọn họ đi xong rồi, gã phải làm sao bây giờ, không có khả năng sống qua ngày này rồi.

"Tặng cho cô một chiếc Rolls-Royce màu vàng?"

Lạc Di không chút do dự từ chối: "Không cần, tôi không muốn trở thành bia b.ắ.n di động."

Toàn bộ Kinh thành thậm chí còn không có một chiếc Rolls-Royce nào, cô không muốn bị mọi người vây quanh ngay khi vừa đi ra ngoài đường, còn sẽ bị kẻ nào đó có ý đồ nhắm đến.

Anh ta có đầu óc không vậy?

Fath nói liên tiếp mấy câu, nhưng Lạc Di đều từ chối, gã tỏ vẻ bất bình, dạo này việc tặng quà khó quá.

Ăn xong, Lạc Di ôm cánh tay mẹ mỉm cười nhìn mọi người: "Tôi muốn ra ngoài đi dạo, mọi người tự nhiên đi."

Cô có chút chê bọn họ có chút ồn ào, nhiều người ầm ĩ quá .

Chủ yếu là mọi người đều tranh giành giao lưu với cô, tăng điểm thiện cảm, cô thì chỉ muốn im lặng một lát.

Hai mẹ con thản nhiên đi lại bên ngoài, Ngô Tiểu Thanh nhìn con gái nhưng lại chần chừ không nói, bảo bối mảnh khảnh và mềm mại của bà dường như đã trở thành một người tuyệt vời.

Mặc dù trước đó bà đã biết con gái mình học giỏi và được đánh giá cao, nhưng lại không cảm nhận được bằng trực giác, đêm nay có khách nước ngoài đổ xô đến làm bạn với con bé, điều này đã ảnh hưởng rất lớn đến Ngô Tiểu Thanh.

Lạc Di quả là người thông minh, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhìn thấu suy nghĩ của bà, ôm lấy cánh tay bà, nũng nịu nói: "Dù em có tài giỏi đến mấy thì vẫn là Tiểu Nghị mà mẹ yêu quý nhất thôi, mẹ đã sinh ra một người duy nhất cực kỳ thông minh như cơn, mẹ có đóng góp lớn nhất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1138.html.]

Dù bề ngoài có nở mày nở mặt đến đâu, thì cô vẫn là một đứa con gái thích làm nũng trước mặt cha mẹ, sẽ không thay đổi cho dù sau này sẽ lớn lên.

"Mẹ cũng là người siêu quyền lực, đã gây dựng được sự nghiệp lớn như vậy chỉ trong vài năm, con cũng giống như mẹ vậy."

Dù cô tám mươi tuổi nhưng vẫn sẽ mãi là con gái của họ.

Ngô Tiểu Thanh rất vui khi được cô dỗ dành: "Con tiếp xúc với những người đó có thực sự không có vấn đề gì chứ?"

Bà là người đã trải qua mười năm đó, đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ vì hoàn cảnh gia đình, do vậy sẽ thận trọng hơn so với người thường.

Lạc Di khẽ mỉm cười, hạ giọng nói: "Mẹ đừng lo lắng, cấp trên biết điều đó."

Ngô Tiểu Thanh đã hoàn toàn yên tâm, chỉ cần mọi chuyện đều ổn là được: "Khi nào chúng ta sẽ về?"

"Chúng ta sẽ rời đi khi hội chợ kết thúc." Lạc Di cười tươi nói đùa: "Cha nhớ con rồi à? Giục con quay về à?"

Ngô Tiểu Thanh gõ nhẹ đầu con gái mình, tinh ranh.

"Năm nay chúng ta cũng không về tảo mộ."

Vốn dĩ đã thống nhất, nhưng kết quả đến lúc đó Lạc Quốc Vinh lại có việc phải làm, nên chuyến đi phải hủy bỏ, theo đó công việc kinh doanh càng tăng lên, mọi người đều rất bận rộn.

Lạc Di suy nghĩ một chút rồi đưa ra đề nghị: "Hay là bao giờ năm mới thì quay về? Lúc đó mọi người đều được nghỉ lễ."

"Mẹ sẽ bàn việc này với cha con."

Khi hai mẹ con họ đang nói chuyện, một người đàn ông vội vàng bước tới trước mặt họ: "Tiến sĩ Lạc Di, chúng ta nói chuyện nhé."

Là Phó Thị trưởng Tăng, ông ta là một quan chức làm việc rất siêng năng, đã đạt được nhiều thành tựu to lớn trong nhiệm kỳ của mình.

Lạc Di sẵn sàng đồng ý: "Cứ nói."

Phó Thị trưởng Tăng nhắc nhở thẳng vào vấn đề: "Quà mà cô nhận được quá cao cấp, ảnh hưởng không tốt, tôi đề nghị hay là trả lại đi, đừng để lộ sơ hở."

Thứ cô nhận được không phải là một món quà nhỏ, mà là một món quà lớn, ông ta cũng là muốn tốt cho cô.

"Tôi biết rồi." Lạc Di cười gật đầu, cho dù cô đồng ý, cấp trên cũng sẽ không đồng ý.

Cô chỉ giữ lại chiếc trực thăng, nhưng bỏ đi chiếc tàu ngầm, cấp trên sẽ vui mừng khôn xiết như vớ được báu vật.

Phó Thị trưởng Tằng chỉ nghĩ cô sẽ nghe lời, trong lòng rất vui mừng: "Tiến sĩ Lạc Di, tôi chân thành mời cô làm cấp phó của tôi, giúp tôi làm tốt công tác tài chính, kinh tế, thúc đẩy sự phát triển kinh tế của nước chúng ta... "

Loading...