Từ nãy đến giờ Ngô Tiểu Thanh không nói gì, cũng không hiểu họ đang nói gì, bà chỉ nhắc nhở một câu: "Tiểu Di đã mười giờ rồi."
Lạc Di nhìn đồng hồ, lấy điện thoại ra rồi mở lên, một loạt tin nhắn hiện lên, cô tùy ý xem qua một chút, ngoài những lời an ủi, động viên, thì là khuyên cô nên quay về.
Cô trực tiếp xóa đi, báo một tin bình an cho thầy giáo. Thầy giáo trả lời ngay lập tức, chơi vui vẻ nhé, kỳ nghỉ của em sắp kết thúc rồi.
Sau đó cô gọi điện, chỉ sau hai hồi chuông, đầu bên kia đã bắt máy: "Tiểu Di hôm nay chơi có vui không?"
Là Tiêu Thanh Bình, giọng của anh vừa nhẹ nhàng vừa êm ái. .
Lúc đầu Lạc Di tự ý bỏ đi mà không báo cho anh biết. Sau khi biết tin, điều đầu tiên Tiêu Thanh Bình lập tức muốn chạy đến bên cạnh cô, nhưng lại được cô trấn an.
Đây là cuộc đọ sức giữa cô và đối thủ, cô có thể một mình giải quyết, không cần lôi Tiêu Thanh Bình vào cuộc chiến.
Viện nghiên cứu 581 đang bị nhắm đến, không phải đơn vị của Tiêu Thanh Bình có vấn đề, công ra công, tư ra tư, đây là hai chuyện khác nhau.
Cô cũng không muốn Tiêu Thanh Bình bị buộc tội là công ty không phân minh, không có nguyên tắc, chỉ coi trọng tư tình riêng, không chịu nổi tội danh lớn như thế.
Điều này không tốt cho sự phát triển sau này của anh ấy.
Mặc dù công nghệ có thể chống đỡ được tất cả, nhưng, vẫn cần có danh tiếng.
Dù có làm thế nào, thì trước tiên phải chiếm lĩnh nền tảng đạo đức cao, sau đó mới đánh bại đối thủ về mọi mặt thì cũng sẽ khó khiến người khác bắt lỗi được,
Ví dụ, hai nước thường xuyên xung đột đều ngấm ngầm gây rối, nhưng nhất quyết không chịu nổ phát s.ú.n.g đầu tiên, chỉ để chiếm lấy nền tảng đạo đức cao.
Trong lòng Lạc Di cảm thấy ngọt ngào, trên mặt mang theo ý cười: “Ừm, tiêu rất nhiều tiền để đi chơi, tâm trạng rất vui, còn cùng mẹ ăn rất nhiều món ngon, trà buổi sáng ở đây tuyệt vời, ăn không ngừng nghỉ, em béo lên rồi.”
Cô chia sẻ những câu chuyện thú vị về chuyến du lịch, nói một cách sinh động và thú vị.
Tiêu Thanh Bình mỏi mắt trông chờ: "Anh rất nhớ em, muốn bay qua đó để gặp em."
Lạc Di mím môi: "Dự án của anh đã đến giai đoạn quan trọng nhất rồi, yên tâm nghiên cứu đi, em mua rất nhiều thứ cho anh, có đồ ăn ngon có mấy đồ hay hay, còn có cả đồ thủ công mỹ nghệ đẹp mắt nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1125.html.]
"Anh chỉ cần em thôi." Đôi mắt của Tiêu Thanh Bình tràn ngập hình ảnh chịu ấm ức của bạn gái, đều trách anh không đủ mạnh mẽ.
Trong lòng Lạc Di có chút chua xót: "Cuối năm nay chúng ta kết hôn đi, em sẽ thuyết phục bố mẹ."
Sự bất ngờ đến quá đột ngột, giọng nói của Tiêu Thanh Bình có chút run rẩy: "Đây là em nói đấy nhé, không được phép hối hận."
Chỉ cần là điều Lạc Di muốn làm thì không có gì cô không thể làm được.
"Được, cứ quyết định thế nhé." Đây là lời hứa của Lạc Di.
Sau khi cúp điện thoại, cô ngước mắt nhìn Ngô Tiểu Thanh ở bên cạnh, Ngô Tiểu Thanh khẽ cau mày: "Sao lại vội vàng như vậy? Ở bên cha mẹ lâu hơn chút không được sao?"
"Kết hôn xong con cũng có thể dành thời gian ở bên bố mẹ mà, sau khi kết hôn sống ở nhà bên cạnh, Tiêu Thanh Bình..." Lạc Di cảm thấy thương người đàn ông này: "Anh ấy luôn muốn có một gia đình, anh ấy luôn không yên lòng."
Kỳ thật, Tiêu Thanh Bình không có tình cảm với thế giới này, anh cũng không hứng thú với nhiều thứ, điểm yếu duy nhất của anh chính là cô và ông nội Tiêu.
Ông nội Tiêu dần già đi, nỗi lo lắng của ông ngày càng sâu sắc.
Có thể nói, cô là cánh cửa để Tiêu Thanh Bình kết nối với thế giới.
Ngô Tiểu Thanh nghĩ đến những chuyện đã qua của nhà họ Tiêu, thầm thở dài: "Con đã cân nhắc kỹ chưa?"
Lạc Di trước đây bận rộn với công việc, không quan tâm nhiều đến việc lập gia đình, nhưng sau khi trải qua những chuyện này, lang thang ở bên ngoài hơn nửa tháng, đột nhiên sáng tỏ thông suốt.
Công việc làm cũng không hết, tiền kiếm cũng không hết, gia đình cũng rất quan trọng.
Tại sao lại để người mình yêu phải chờ đợi? Chỉ vì anh ấy yêu bạn hết lòng? Thế thì không công bằng với anh ấy.
"Vâng, dù con có quyết định thế nào, thì mẹ cũng sẽ ủng hộ con, phải không?"
Ngô Tiểu Thanh xoa đầu con gái, đôi mắt tràn đầy yêu thương, "Đúng."
Cô nhóc mập mạp trắng nõn năm đó cũng đã đến tuổi kết hôn rồi, họ cũng đã già rồi.
Lạc Di cười tươi như hoa: "Mẹ, Tiểu Di rất yêu mẹ."
Fath có chút ghen tị nhìn hai mẹ con họ, tình cảm tốt thật đấy: "Hai người đang nói cái gì vậy?"