Cách thời gian diễn ra hội chợ Quảng Châu ngày càng gần, khách từ khắp nơi trên thế giới đến đây cũng ngày càng nhiều, làm cho các khách sạn khẩn trương đến lên lên xuống xuống.
Lạc Di đã thể hiện khả năng giao tiếp mạnh mẽ và tài năng ngôn ngữ xuất sắc của mình, cô có thể trò chuyện rất vui vẻ với khách hàng khác trong lúc dùng bữa trong nhà hàng, đối với ai cô cũng có thể trò chuyện được vài câu.
Lạc Di có danh tiếng nhất định ở Châu Âu và Mỹ, đặc biệt là ở Vương quốc Anh và Mỹ, chỉ cần nghe đến tên cô thì họ sẽ nhiệt tình nói ‘tôi biết bạn’.
Trong khi danh tiếng của cô ngày càng tăng, cô nhanh chóng nhắm đến một số doanh nhân nước ngoài trong lĩnh vực kinh doanh quần áo.
Cô vừa trò chuyện vui vẻ, vừa lặng lẽ quảng bá cho công ty của mình, thậm chí còn lấy ra một vài mẫu do cô vẽ và nói rằng đó là những mẫu mới chủ lực của công ty.
Cô khéo ăn nói, rất am hiểu về kỹ năng nói chuyện, phong cách cô thiết kế thực sự rất được ưa chuộng, trong khi hội chợ Quảng Châu còn chưa bắt đầu thì cô đã kéo được một số đơn đặt hàng lớn cho công ty mình.
Ngô Tiểu Thanh sửng sốt, còn có thể làm thế này sao? Mẫu quần áo còn chưa có đã bán rồi?
Đây đã là khoản tiền giao dịch của bà tại hội chợ Quảng Châu năm ngoái: "Lạc Di, sao con lại có năng lực như vậy? Thực sự không tính đến việc kế thừa công việc kinh doanh của gia đình sao?"
Lạc Di mỉm cười nhắc nhở: “Mẹ ơi, tốt nhất mẹ nên sắp xếp công việc ở xưởng trước, chuẩn bị nhận đợt cổ tức đầu tiên đi.”
Thẩm Thành có một xưởng may quần áo mà nhà cô vẫn luôn hợp tác, cũng có cả cửa hàng chuyên doanh, những chuyện này đều có thể giải quyết một cách dễ dàng.
Những chuyện này không thể qua mắt được Lý Giang Nam, người cũng có mặt trong khách sạn, anh ta đang đỏ hoe hai mắt vì ghen tị.
Anh ta chặn đường của Lạc Di và nói: "Tiểu thư Lạc, chúng ta hợp tác đi."
Lạc Di nhướng mày: “Hợp tác như thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1120.html.]
Tâm trạng của Lý Giang Nam rất phức tạp, một cô gái xinh đẹp sao lại có năng lực như vậy chứ? IQ cao thì cũng thôi đi, nhưng cô còn thông thạo nhiều ngôn ngữ và rất giỏi kinh doanh.
Như này còn bảo người khác sống thế nào?
“Giúp tôi đàm phán thỏa thuận, cô sẽ nhận được hoa hồng.”
Anh ta phát hiện ra rằng Lạc Di có thể lay động người khác, cô có thể đối phó với những khách hàng rắc rối, nhưng đến giờ anh ta vẫn không biết cô đã làm được nó như thế nào.
Xinh đẹp có thể mang lại một số lợi thế, nhưng người làm kinh doanh đều rất khôn ngoan, sao họ có thể ký hợp đồng chỉ vì sắc đẹp được?
Doanh nhân người Pháp kia là người vô cùng khó đối phó, anh ta đã cố gắng hết sức để xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp với một khách hàng lớn như ông ta, nhưng người ta lại phớt lờ ông ta và nói rằng có chuyện gì thì đợi đến ngày diễn ra hội chợ Quảng Châu nói tiếp.
Nhưng khi Lạc Di tiến tới tùy ý trò chuyện một lúc, người Pháp kia lại vui vẻ chủ động yêu cầu hợp tác, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?
Lạc Di mỉm cười: “Tôi thiếu chút tiền này sao?”
Lý Giang Nam im lặng mất giây: "Tôi có thể cam đoan với cô, sau này sẽ không chọn mở cửa hàng cạnh cửa hàng nhà cô."
Lạc Di trợn mắt: "Muốn tôi phải cảm ơn anh sao? Cạnh tranh trên thị trường là vấn đề mà mọi công ty đều phải đối mặt, sớm hay muộn cũng sẽ có ngày đánh bại anh thôi."
Lý Giang Nam cảm thấy cô quá tự cao: "Cô không học quản trị kinh doanh, cũng không có kinh nghiệm liên quan đến lĩnh vực này, còn tôi lại là người chuyên ngành."
Chuyên ngành? Lạc Di thản nhiên liếc anh ta một cái: " Dù có thay đổi đến muôn lần thì bản chất vẫn không thay đổi, chỉ cần có IQ cao thì học cái gì cũng dễ dàng, không có tính khiêu chiến gì cả, thật tiếc quá, tôi lại là thiên tài toàn diện."
"Cô..." Lý Giang Nam chưa từng gặp qua cô gái nào kiêu ngạo như vậy, trong lòng tức giận.
Lạc Di lười để ý tới anh ta, cô bước nhanh rời đi, đầu cũng không ngoảnh lại.
Lý Giang Nam giận đến tức ngực: “ Quá kiêu ngạo, quá bắt nạt người khác rồi, tôi không tin cô lại thông thạo mọi thứ, đợi bị tôi vả vào mặt đi, Lạc Di, tôi ghim cô rồi.”