Dương Nam Ba nhìn về phía người còn lại: "Tiến sĩ Tiêu thì sao?"
Tiêu Thanh Bình khẽ lắc đầu: "Chưa từng, tôi không thích trò chuyện về cuộc sống riêng với người khác."
Nhìn từ đây liền thấy sự khác biệt trong tính cách của hai người, một người hoạt bát rộng rãi, thích chia sẻ đồ ăn ngon, một người thu mình trầm ổn, không dễ giao tim cho người khác, bảo vệ sự riêng tư của mình rất chu toàn.
Dương Nam Ba hỏi thăm kỹ cả buổi xong mới rời đi, bấy giờ đã là rạng sáng, một giờ hơn rồi.
Lạc Di ngáp một cái, cô buồn ngủ quá đỗi.
Tiêu Thanh Bình kéo cô: "Đi ngủ trước đi."
Đôi khi anh cũng sẽ ngủ lại bên này, ở đây cũng có đồ dùng hàng ngày.
Hôm sau tan làm, Tiêu Thanh Bình tới đón Lạc Di, hai người đã hẹn sẽ đến bệnh viện thăm hỏi Tôn Vũ Tĩnh.
Trước tiên cả hai đi tìm bác sĩ hỏi thăm tình hình, bác sĩ nói cô ta bị phỏng vùng gương mặt, có khả năng sẽ để lại sẹo, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.
Lạc Di mím môi một cái: "Có tốn bao nhiêu tiền cũng được, xin bác nhất định hãy chữa cho cô ấy, cố gắng đừng để lại sẹo, cô ấy là con gái."
"Chúng tôi sẽ cố hết sức."
Trong phòng bệnh, gương mặt Tôn Vũ Tĩnh bị băng gạc trắng bọc lại, mẹ Tôn đau xót thở dài: "Sao con lại ngốc như vậy chứ? Con còn chưa kết hôn mà, mặt bị hủy vậy rồi thì còn ai chịu cưới con đây?"
Vốn là một cô gái nhỏ xinh đẹp, công việc lại tốt, dù nói thế nào cũng có thể tìm đồng nghiệp lập gia đình.
Hốc mắt Tôn Vũ Tĩnh ửng đỏ, không nói tiếng nào.
Chị dâu cả Tôn lắc đầu: "Vũ Tĩnh à, em không màng đến an nguy của bản thân bổ nhào qua chặn nguy hiểm thay cho người đàn ông kia, người đàn ông kia cũng chẳng tới thăm em lấy một lần, có đáng không?"
"Đáng."
Chị dâu cả Tôn chỉ hận rèn sắt không thành thép: "Em thật là khờ, được rồi, chị đi tìm người đàn ông kia, bắt tên đó chịu trách nhiệm cho cả đời còn lại của em."
Tất nhiên, cô ta cũng xem trọng việc người đàn ông kia có bối cảnh, du học nước ngoài, mang kỹ thuật cốt cán, có tương lai, có một người em rể như vậy cô ta còn được thơm lây nha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1090.html.]
Tôn Vũ Tĩnh cực kỳ hoảng sợ: "Anh ấy có bạn gái rồi, chị dâu, chị chớ làm loạn."
Chị dâu cả Tôn hừ lạnh một tiếng: "Thì sao chứ? Em đã cứu cậu ta, thì hẳn cậu ta phải lấy thân báo đáp, đây là trách nhiệm cậu ta không thể trốn khỏi, dám không cưới ấy à, chúng ta liền đến chỗ làm của cậu ta quấy, xem coi cậu ta làm thế nào…"
Thật ra Lạc Di đã sớm tới, vừa lúc nghe thấy mấy câu này, cô liền cau mày, đẩy Tiêu Thanh Bình ra sau, bảo anh tìm một chỗ tự chơi một mình đi, chớ có vào.
Tiêu Thanh Bình cực kỳ bất đắc dĩ, có thể trách anh sao?
Lạc Di chậm rãi đi vào, ho khan một cái: "Khụ khụ."
Người nhà họ Tôn đồng loạt nhìn sang, mắt chợt hiện vẻ kinh diễm: "Cô là?"
Lạc Di khẽ cười nói: "Đồng chí Tôn Vũ Tĩnh này, cảm ơn cô hôm qua đã cản thay tôi một lần, tiền thuốc men tôi sẽ trả, phí trị liệu sau này tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm hết, cô hãy từ từ dưỡng bệnh, chớ nên suy nghĩ lung tung."
Chị dâu cả Tôn ngây ngẩn cả người: "A, cô là đàn ông?"
Trông rất xinh, nhưng rõ ràng là một người phụ nữ mà.
Lạc Di sờ mặt mình một cái: "Dáng tôi trong giống đàn ông sao? Hẳn là không mà."
Chị dâu cả Tôn cảm thấy có phần lẫn lộn: "Nhưng cô em út nhà tôi đã cứu một người đàn ông mà, tên là Tiêu Thanh Bình."
Tôn Vũ Tĩnh kinh ngạc nhìn Lạc Di: "Cô ấy là bạn gái của Tiêu Thanh Bình, lúc đó bọn họ ở cùng nhau."
Mẹ chồng nàng dâu nhà họ Tôn bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhìn gương mặt xinh đẹp đến khó tưởng tượng nổi của Lạc Di, lại nhìn sang Tôn Vũ Tĩnh, không khỏi nhíu mày.
Lạc Di mặc kệ bọn họ đang nghĩ gì, cô chỉ làm chuyện nên làm: "Đồng chí Tôn Vũ Tĩnh dám làm việc nghĩa, về mặt tinh thần nhất định phải biểu dương, tôi sẽ đưa một lá cờ tuyên dương đến chỗ làm của cô, chỗ làm của cô sẽ biểu dương cô."
Đây được xem là một loại vinh dự, sau này con đường thăng tiến của Tôn Vũ Tĩnh sẽ thuận lợi hơn người khác rất nhiều.
Nhưng người nhà họ Tôn lại choáng váng: "Hăng hái làm việc nghĩa?"
Không phải ơn cứu mạng sao?
Vừa liếc mắt một cái Lạc Di đã nhìn thấu ý nghĩ của họ, ơn cứu mạng ở đâu ra chứ? Nghĩ gì thế?
Cứ xem như có lui mười ngàn bước, ơn cứu mạng cũng không thể nào biến thành lấy thân báo đáp được, đã thời đại nào rồi.