Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 1054

Cập nhật lúc: 2025-03-27 20:38:58
Lượt xem: 14

Có nhiều chuyện không thể đào quá sâu, bằng không sự thật sẽ bại lộ ngay, huống chi lần này Lạc Di còn cố tình gài bẫy, Miller sập bẫy, sứt đầu mẻ trán tìm cách giải quyết.

Ông ta vô cùng căm hận Lạc Di, lòng hạ quyết tâm phải bắt được cô gái này, tiêu diệt triệt để hòng trừ mối họa.

Vừa cầm máy, ông ta lập tức chất vấn: “Cô Annie, sao cô lại về nước? Cô đã nói sẽ ở lại Mỹ mà.”

Lạc Di về nước rồi thì đâu còn sợ gì nữa, cô thản nhiên: “Tại tôi sợ ấy mà, tính tôi hơi nhát gan.”

“Cô…” Miller tức muốn nổ phổi nhưng vẫn phải cố nén giận: “Tôi sẽ cử người tới đón cô, cô hãy chuẩn bị sẵn sàng đi.”

Ông ta quá đề cao bản thân, không coi ai ra gì, cứ thế hạ lệnh, bởi vì từ đầu tới cuối, ông ta luôn xem thường Lạc Di.

“Tôi đang bị thương nặng, không thể di chuyển, còn cần tiếp tục điều trị.” Lạc Di cười lạnh một tiếng, chất vấn: “Ông Miller, vì sao ông cứ nhất định phải đẩy tôi vào chỗ chết? Tôi đã làm gì khiến ông không vui sao? Ông nhất định ép tôi phải công khai sự thật đấy à?”

Miller tức thì giận tím cả mặt, quả nhiên cô ả giả vờ giả vịt: “Cô dám đe dọa tôi?”

Lạc Di nheo mắt: “Hay ông cứ tới đây đi, chúng ta trò chuyện cho tiện, nhưng mà, ông có dám tới không?”

Dám tới, cho ông có đến không có về.

Miller nào dám sang đó, thân phận và chức vị của ông ta quá mẫn cảm, sang đó liệu còn có ngày về?

Hơn nữa, Lạc Di lại không phải người có quốc tịch Mỹ, ông ta lấy lí do gì để yêu cầu chính phủ Trung Quốc ‘giao trả’?

Dư luận trong và ngoài nước đều đang ở thế bất lợi cho ông ta, người ta chỉ trích ông ta rất nhiều, ngược lại, danh tiếng của Lạc Di lại đang rất tốt, dân chúng nước Mỹ đều cảm thấy con bé đó là một cô gái trẻ tài giỏi và có nhân phẩm tốt, lại cũng rất tử tế với người Mỹ, không có bất kì điểm xấu nào.

Dưới tình huống ấy, Miller cũng không còn cách nào, chỉ có thể cố gắng tạo áp lực lên Lạc Di, ép cô chủ động yêu cầu quay lại Mỹ.

Nhưng mọi chuyện cho đến giờ đều do một tay Lạc Di bố trí, Miller đã thua rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1054.html.]

Bất kể Miller nói gì, thái độ ra sao, Lạc Di chỉ có một câu: “Đang bị thương nặng, không thể động đậy.”

Miller tức giận rống to: “Cô đừng tưởng về đến đó là tôi không làm gì được cô.”

“Gì cơ? Tôi không nghe rõ, gió lớn quá.” Lạc Di vờ a lô mấy tiếng rồi ngắt điện thoại.

Miller nghe thấy những tiếng tít tít từ bên kia vọng lại, mắt trợn to như không dám tin, một con nhỏ sinh viên quèn dám ngắt máy ông ta?

Ông ta giận quá, ném mạnh điện thoại xuống sàn, mẹ kiếp, tức điên mất.

Giáo sư Johnson cũng nổi giận, mẹ nó, làm gì mà đập di động của ông?

Ông đẩy Miller ra, nhặt di động lên: “Đền đi, một đền năm, cộng cả bồi thường thiệt hại tinh thần nữa, tổng là mười nghìn đô.”

Miller liên tiếp bị chơi xỏ, bị chọc giận, bèn giận cá c.h.é.m thớt với giáo sư Johnson, nếu không phải tại đám người này bênh vực Lạc Di thì ông ta đã bắt được con nhỏ đó rồi.

“Mười nghìn đô? Sao ông không đi cướp đi?”

“Không chịu đền à? Được, tôi sẽ đ.â.m đơn kiện.” Giáo sư Johnson cầm điện thoại đi thẳng, không hề quay đầu lại.

Ông là một trong những người đứng đầu ngành, lại là giáo sư hàng đầu của một trường đại học lừng lẫy, mạng lưới giao thiệp và tài nguyên nhiều vô số kể, không sợ đấu trực diện với Miller.

Hơn nữa, ông lại không phải bên sai, kiện ra tòa không cần e dè.

Miller tái mặt, nếu bị đ.â.m đơn ra tòa, thanh danh của ông ta coi như hỏng, sự nghiệp chính trị chấm dứt từ đây.

Đương nhiên, hiện giờ bản thân ông ta cũng chẳng có thanh danh gì tốt lành.

Mà đây còn chưa phải bi thảm nhất, cấp trên đã liên tiếp đánh điện cảnh cáo, triệu ông ta về Mỹ, không bao lâu sau, Miller đã bị điều sang vị trí khác.

Công ty vận tải Vinh Thị của nhà họ Trịnh ở Hongkong cũng có hành động mới, thu hồi các cổ phiếu lưu hành trong thị trường, hoàn tiền rồi hoàn toàn tư hữu hóa công ty, con cả nhà họ Trịnh là Trịnh Tương Long đã trở thành người lãnh đạo mới của tập đoàn, toàn thành phố đều kinh ngạc, không hiểu.

Loading...