Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 1040
Cập nhật lúc: 2025-03-27 20:34:40
Lượt xem: 7
Lạc Di ngây ngẩn cả người: “Cái gì?”
Trong lòng giáo viên không nỡ, nhưng cho dù không nỡ đến đâu, cũng phải ưu tiên cân nhắc sự an toàn của Lạc Di: “Trở về đi, không có gì quan trọng hơn tính mạng của em.”
Ông ta có thể hiểu rõ, Lạc Di đã đắc tội với cục trưởng kia, về sau sẽ có rất nhiều phiền phức.
Cô không thể trở về nước Mỹ.
“Nhưng mà...” Hốc mắt Lạc Di đỏ lên: “Một lòng em ngóng trông xây dựng phòng thí nghiệm, cùng mọi người thảo luận nghiên cứu sâu về khoa học, cái này đều đã lên kế hoạch xong rồi.”
Thầy giáo nhẹ nhàng thở dài một hơi: “Chúng ta có thể gửi email trao đổi, không có ảnh hưởng gì, trở về đi.”
Các giáo sư khác cũng tỏ ý kiến: “Hãy để lại email và số điện thoại, có chuyện gì cứ nói một tiếng.”
“Cứ về nước tránh chuyện này trước, sau này hãy nói.”
“Có thể tiếp tục thảo luận về phương diện kỹ thuật chuyên môn, sẽ không cắt đứt liên lạc.”
Nước mắt Lạc Di lưng tròng, trong mắt hiện tia không nỡ, nhưng cuối cùng vẫn bị bọn họ thuyết phục: “Dạ được, toàn bộ nghe lời thầy.”
Cô ngoan ngoãn nghe lời như vậy, ai mà không thích chứ.
Trong lòng thầy giáo chua xót, cho dù ông ta là lão đại trong ngành, nhưng không có biện pháp nào đối phó với cơ quan thực thi pháp luật, ông ta không bảo vệ được học sinh: “Thầy tìm người hỏi thăm một chút, nhanh chóng sắp xếp cho em về nước vậy.”
Đây là do ông ta sợ đêm dài lắm mộng, lỡ như cục trưởng phát điên lại phái cấp dưới tới đây thì sao?
Ông ta thuộc phái hành động, tìm tước sĩ Ngô hỏi thăm một chút, Lạc Di bị thương nặng, có thể sắp xếp máy bay đưa cô về nước hay không?
Giọng điệu của ông ta vội vàng, thậm chí còn ám chỉ vài câu có thể sẽ gặp nguy hiểm.
Tước sĩ Ngô cũng không muốn Lạc Di lại xảy ra chuyện, sự sống c.h.ế.t của Lạc Di tác động đến rất nhiều người, tối hôm qua đoàn người náo động khắp nơi, ầm ĩ đến nỗi sắp lật tung trời đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1040.html.]
Đám người túc trực kín mín một đêm ở cổng bệnh viện, có thể thấy được danh tiếng và sức hấp dẫn của cô.
Ông ta không nói hai lời mà đồng ý hỗ trợ chu toàn, tối hôm đó khi tin tức lan truyền, các bên liên quan đã phá lệ đồng ý thuê một chiếc máy bay thương gia 14 chỗ cho cô, cô phải tự mình trả tiền.
Thứ Lạc Di không thiếu nhất chính là tiền, trực tiếp quyết định, xác định thời gian cất cánh và đường bay.
Từ HongKong bay thẳng đến kinh thành, không cần quá cảnh, bớt lo lại bớt sức.
Đương nhiên, mọi chuyện thuận lợi như vậy, không riêng gì bọn họ phải chạy bôn ba khắp nơi, mà còn có những người khác âm thầm giúp đỡ.
Mà trong phòng bệnh, Lạc Di nghiêng người dựa vào giường bệnh, chậm rãi ăn cháo kê tổ yến táo đỏ.
Ở đối diện, Trịnh Tương Long mặt mày cau có: “Xin lỗi, Lạc Di, em bị anh liên lụy, mục tiêu của Trịnh Tử Long là anh.”
Khoảnh khắc anh ta biết được chân tướng kia, cả người đều sụp đổ.
Anh ta vẫn coi Trịnh Tử Long là đối thủ cạnh tranh, tranh đấu gay gắt không ngừng, nhưng dù chán ghét đối phương thế nào, cũng sẽ không gây họa cho người nhà.
Anh ta coi đối phương là người, ai ngờ, đối phương lại là súc sinh khoác da người.
Lạc Di bỗng nhiên nhớ tới Quách Vịnh Văn đã ngất đi, cô sắp xếp đưa người tới bệnh viện.
“Cô hai Quách có sao không? Anh hãy ở bên cạnh cô ấy nhiều một chút, cô ấy đã bị đả kích rất lớn, cái tên em trai thứ hai của anh quả thật chẳng ra gì cả...”
Sắc mặt Trịnh Tương Long đen như mực than, căm hận nói: “Anh không có đứa em trai như vậy.”
Cả đời này anh ta cũng sẽ không tha thứ!
Trịnh Vinh Xương luôn ở bên cạnh làm người tàng hình ho một tiếng: “Khụ khụ, tôi đã đánh Tử Long một trận nhừ đòn, tiến sĩ Lạc, xin cô hãy bớt giận.”
Vẻ mặt Lạc Di lãnh đạm như tuyết, cũng không để ý tới ông ta, thờ ơ ăn một ngụm cháo.
Trịnh Vinh Xương nháy mắt với con trai, nhưng Trịnh Tương Long chỉ làm như không thấy, anh ta không thể mở miệng cầu xin, mối giao tình của lạc Di và anh ta cũng không tốt tới mức đó.