“Ha ha, ông không có thời gian dạy dỗ anh ta thì để tôi.” Giọng nói của Lạc Di vô cùng cay nghiệt: “Cho ông nửa tiếng, thời gian không biết đợi, đến lúc đó ông hãy xuống biển vớt t.h.i t.h.ể con trai mình đi.”
Lòng bàn chân Trịnh Vinh Xương chợt lạnh toát: “Cô đừng làm bậy, có chuyện gì từ từ nói, tôi lập tức tới.”
Lạc Di cúp điện thoại, cầm trong tay thưởng thức, ánh mắt thâm trầm xa xăm.
Rốt cuộc Dương Nam Ba cũng đánh xong, dừng lại hung hăng đá một cái, lúc này mới đi tới: “Đau lắm sao? Anh giúp em xử lý vết thương một chút.”
Lạc Di khoát tay áo: “Cái này còn có tác dụng, đi xử lý hiện trường trước đi.”
Mặt mày Dương Nam Ba buồn rầu nhìn mặt của cô, nhìn thấy vết hằn của cái tát rất khó chịu.
Anh ta càng nhìn càng tức giận: “Treo Trịnh Tử Long lên.”
“Dạ.”
Dương Nam Ba phân phó thuộc hạ vài câu, thuộc hạ vội vàng chạy ra ngoài.
Từ trước đến nay Trịnh Tử Long đều thuận buồm xuôi gió, chỉ có anh ta tra tấn người ta, cho tới bây giờ chưa từng đá chân vào tấm sắt.
Mà lúc này đây lại là hố sâu lớn nhất trong cuộc đời anh ta, không qua được.
Toàn thân anh ta đều đau, đau đến muốn mắng chửi người: “Cô Lạc, tiến sĩ Lạc, tôi sai rồi, tôi không nên bất kính với cô, lần sau không dám nữa.”
Anh ta chỉ muốn lừa gạt cho qua chuyện, một khi thoát khỏi rắc rối, anh ta tự nhiên sẽ ra tay toàn lực để trả đũa bằng tất cả sức lực của mình, khiến cho hai người này đi không ra khỏi cái đảo này.
Hai tay Lạc Di khoanh trước ngực, tên khốn này từ nhỏ đã không phải thứ tốt đẹp gì, không biết ức h.i.ế.p bao nhiêu cô gái.
“Như vậy thôi là muốn xong việc? Nghe nói người của anh trên đường gặp nạn, hoặc là chết, hoặc là mất tiền để tránh tai họa.”
Mắt Trịnh Tử Long sáng lên, lập tức mở miệng: “Tôi có tiền, tôi lập tức viết chi phiếu cho cô.”
Lạc Di nghiêng đầu suy nghĩ: “Nam Ba, viết giấy nợ cho anh ta ký tên, số tiền là 20 triệu đi.”
“Được.” Không biết Dương Nam Ba lấy giấy bút từ đâu ra, bắt đầu hí hoáy viết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1034.html.]
Mặt mày Trịnh Tử Long tái mét, há to miệng: “20 triệu? Cô điên à?”
“Hả” Lạc Di cầm lấy một con d.a.o găm, chậm rãi đi tới, khóe miệng mang theo nụ cười, nhưng lại làm cho Trịnh Tử Long không rét mà run: “Tôi ký, tôi ký.”
Máu trên cánh tay anh ta còn chưa ngừng, tay run rẩy dữ dội, xiêu xiêu vẹo vẹo ký tên mình.
Trong lòng anh ta âm thầm nảy sinh ý nghĩ ác độc, chờ cha đến, ai cũng đừng nghĩ sống yên ổn, trả tiền sao? Không thể nào.
Cho tới bây giờ không ai có thể làm cho anh ta chịu uất ức lớn như vậy.
Lạc Di cẩn thận kiểm tra giấy nợ, xác định không có vấn đề gì mới thu lại.
Cô nhìn về phía góc: “Cô hai Quách, cô có ổn không?”
Cả người Quách Vịnh Văn mềm nhũn ngồi dưới đất, sắc mặt trắng bệt đến dọa người, cơ thể luôn run rẩy: “Chúng ta an toàn rồi, đúng không?”
Lạc Di khẽ gật đầu, nhẹ nhàng ôm lấy cô ta: “Ừ, đừng sợ, có tôi ở đây.”
Hốc mắt Quách Vịnh Văn đỏ lên, đây là lời êm tai nhất mà cô ta từng nghe.
Rõ ràng là con gái, lại đẹp trai hơn con trai, còn có cảm giác an toàn.
Lạc Di an ủi cô ta vài câu, liền đi ra ngoài dạo một vòng, Quách Vịnh Văn không dám rời khỏi cô, nhất định phải đi theo cô ra ngoài.
Nhưng vừa ra khỏi cửa Quách Vịnh Văn liền hối hận, khắp nơi đều là máu!
Một đám người nằm trên mặt đất, đã c.h.ế.t rồi sao?
Trước mắt cô ta tối sầm, bị dọa cho hôn mê bất tỉnh, Lạc Di kịp thời đỡ lấy cô ta, bảo thuộc hạ dìu cô ta vào trong xe nghỉ ngơi.
Rốt cuộc Trịnh Vinh Xương cũng mang theo người chạy tới, lần đầu tiên nhìn thấy con trai bị treo ở giữa không trung, cả người đầy máu, chỉ còn nửa cái mạng, hốc mắt Trịnh Tử Long đỏ lên: “Cha.”
Trịnh Vinh Xương đau lòng muốn chết, ánh mắt nhìn về phía Lạc Di hiện lên một tia sát khí.
Con người của ông ta rất bao che, chỉ giúp thân không kể đúng sai, cho nên, người bên cạnh ông ta rất trung thành.
Nhưng ông ta nhìn những người mặc đồ đen đứng phía sau Lạc Di, bộ dạng lạnh lùng kia làm cho ánh mắt ông ta lóe lên.