Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 1023

Cập nhật lúc: 2025-03-27 20:33:57
Lượt xem: 13

Trịnh Tương Long kéo vợ chưa cưới của mình rời đi, bà Trịnh trợn mắt tức giận: “Ông xã, ông xem Tương Long kìa, chẳng tôn trọng mẹ con em chút nào.”

Mấy mươi năm không tiếc công gây rối gieo rắc ly gián, đáng tiếc, dù có cố gắng thế nào, ông Trịnh cũng không tước bỏ quyền thừa kế của con trai cả.

Ông Trịnh chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Không phải bà đã sớm quen rồi sao? Nếu còn cố ý gây rối ở bên ngoài thì đừng làm bà Trịnh nữa.”

Bà Trịnh tức giận như muốn nôn ra máu, tâm trạng tốt thì gọi người ta là Tiểu Điềm Điềm, khi người ta già rồi thì lại cảm thấy phiền phức đủ kiểu.

Bà ta biết, nếu không phải có một đứa con trai giỏi giang thì bà ta sớm đã bị ly hôn rồi.

Trịnh Tương Long không rảnh để tâm mớ hỗn độn này, khoác tay vợ chưa cưới của mình đi khắp hội trường.

Mặc dù không được ông Trịnh coi trọng, nhưng năm đó ông Trịnh đã cho anh ta hai mươi triệu vốn kinh doanh, anh ta không làm mất trắng, mà còn có chút tiếng tăm, cũng rất ra trò đấy.

Khả năng này đã giành được sự ưu ái của nhiều tiền bối trong thương trường, rất thân thiết với anh ta.

Bây giờ anh ta đã đính hôn với con gái nhà họ Quách, lực càng thêm mạnh, mọi người càng xem trọng anh ta.

Quách Vịnh Thi đến đây cùng mấy chị em của mình, vừa bước vào liền nhìn thấy chị gái, cô ta vội vàng chạy tới.

“Chị, chị thấy bộ quần áo em đang mặc thế nào? Em luôn cảm thấy không đẹp bằng bộ quần áo bị giành mất.”

Thứ không có được mãi mãi là thứ tốt nhất.

Trịnh Tương Long mỉm cười nói đùa: “Ai có thể giành đồ với cô tư nhà họ Quách được chứ?”

Tính cách anh ta phong lưu bướng bỉnh, nhưng rất hào phóng với vợ chưa cưới, cũng đối xử rất tốt với em vợ của mình, Quách Vịnh Thi cũng không xem anh ta là người ngoài: “Anh rể, anh không biết người phụ nữ đó đáng ghét cỡ nào đâu, trông rất tự mãn, còn mạo danh là sinh viên Harvard.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1023.html.]

Còn về việc có mạo danh hay không thì cô ta không biết, cô ta chỉ cố ý nói ra mà thôi.

Quách Vịnh Văn trong lòng thắt lại, nháy mắt với em gái: “Được rồi, đừng nhắc đến chuyện quá khứ nữa.”

Cô ta và Trịnh Tương Long đã nói rõ chỉ là liên hôn, nhưng khi họ ngày đêm thân thiết, một người đàn ông đẹp trai tỏ ra hết sức quan tâm đến cô ta, dịu dàng và ân cần với cô ta, khiến trái tim cô ta dần chùng xuống.

Cho nên, dù biết anh ta phong lưu, nhưng vẫn muốn trở thành người phụ nữ cuối cùng của anh ta, để anh ta chinh phục được mình.

Quách Vịnh Thi không có phản ứng lại: “Chỉ là trong lòng em thấy khó chịu.”

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng huyên náo: “Tới rồi, tước sĩ Ngô tới rồi.”

Tước sĩ Ngô cùng một đám người tiến vào, trong hội trường ồn ào lên: “Ồ, những người này là ai? Trông họ rất khí chất, ồ, cô gái trẻ đó đẹp quá, rất có khí chất, còn xinh hơn cả nữ minh tinh.”

Nhóm người này trông có vẻ lịch sự và có học thức.

Hầu như tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào một hình bóng, ngoại hình tuyệt đẹp và khí chất như lan, cô trông giống như một hoa tiên trong chiếc váy tuyn màu xanh nhạt.

Cô bước đi duyên dáng giữa đám đông, giống như một vật thể phát sáng, trở thành tâm điểm theo đuổi của vô số người.

Trịnh Tương Long sửng sốt, đây không phải là Lạc Di sao? Sao cô lại ở đây?

Mấy thiên kim tiểu thư đều ngơ ngác, Quách Vịnh Thi dụi dụi mắt: “Chị hai, em có nhìn nhầm không vậy? Đây chẳng phải người giành váy với em sao? Rốt cuộc cô ta là người thế nào?”

Sắc mặt Quách Vịnh Văn tái nhợt, cô ta cũng muốn biết vấn đề này.

Tước sĩ Ngô đứng ở nơi dễ thấy nhất, lớn tiếng nói: “Xin giới thiệu vị khách quý của đêm nay, đây là giáo sư của Đại học Harvard, giáo sư Johnson và vợ của anh ấy, vị này cũng là giáo sư đại học Harvard...”

Mọi người nghe vậy đều ồ lên, đều là giáo sư của đại học Harvard, những nhân vật có tiếng trong ngành.

Chẳng trách tước sĩ Ngô lại coi trọng như vậy, người HongKong rất coi trọng trình độ học vấn, những gia đình giàu có sẽ gửi con vào những trường danh tiếng bất kể chúng có năng khiếu học tập hay không, cho dù có vét hết tiền cũng phải gửi vào.

Loading...