Vẻ mặt Lạc Di bừng tỉnh, môi run run: "Thật ghê tởm, buồn nôn, hạ lưu, nhất định tôi sẽ không khuất phục."
Một gã phóng viên lớn tiếng hỏi: "Cô Le Yi không biết sao? Vị Cục trưởng mới kia rất háo sắc, đến siêu sao còn dám nhúng chàm mà."
Lạc Di run lên lẩy bẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch: "Tôi không biết, tôi ở trong phòng thí nghiệm cả ngày, đến báo giải trí còn không đọc, thầy, sư mẫu, em sợ quá, em chỉ lẻ loi một mình, không có chỗ dựa, cha mẹ lại không ở bên, hu hu."
Là một cô bé đáng thương yếu đuối, bất lực.
Sư mẫu ôm lấy cô với vẻ thương tiếc: "Đứa bé đáng thương, sao lại xảy ra chuyện này kia chứ?"
Giáo sư Johnson tức xanh cả mặt: "Nhất định không thể để người như thế gây họa cho giới khoa học chúng ta được."
Tất nhiên người của Cục tình báo phải giữ gìn danh dự cho người nhà mình: "Cục trưởng của chúng tôi giữ mình trong sạch, là người thành thật, chắc chắn không có những tật xấu đó, mọi người đừng tin mấy lời đồn đãi đó..."
Còn chưa nói dứt lời, một xấp ảnh chụp đã bị ném tới đây, tung ra một cách chuẩn xác về phía những hành khách, nhóm hành khách đều nhận được, vừa nhìn thì thấy toàn là ảnh chụp rất phóng túng, mặt nữ chính được đánh Mosaic nhưng có thể nhìn ra là những người khác nhau, còn nam chính thì cùng một người.
Có người hô to lên: "Không phải đây là Cục trưởng mới nhậm chức của Cục tình báo hay sao? Tôi từng thấy ông ta trên bản tin thời sự."
"Đúng vậy, chính là ông ta, vậy mà nói là giữ mình trong sạch đấy à? Ha ha."
Bị vả mặt với vận tốc ánh sáng như thế, sắc mặt đám người của Cục tình báo rất khó coi.
Bây giờ lại càng không thể mang Lạc Di đi được, không riêng gì mấy người A Văn che chở Lạc Di, nhóm giáo sư bảo vệ cô mà đến cả những hành khách ở sân bay cũng tự động bảo vệ cô, không thể để cô gái xinh đẹp đáng yêu thế này bị tên háo sắc nhúng chàm được.
Sự kiện này hoàn toàn lớn chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1014.html.]
Còn Cục trưởng sau khi nghe nói chuyện này thì mặt mũi tái xanh, di động vang lên hết lần này tới lần khác, là cấp trên gọi tới, mắng ông ta té tát, sau khi mắng một hồi lại bảo ông ta xử lý chuyện này cho ổn thỏa, nếu không... Hừ.
Cấp trên trực tiếp cúp điện thoại, Cục trưởng không kịp biện giải cho mình, tức giận đến mức méo miệng, đập mạnh điện thoại xuống: "Tôi không có! Tôi chỉ phá án như thường thôi!"
Những người khác cũng gọi điện thoại tới, ai cũng hỏi thăm tình hình, còn bảo ông ta đừng làm bậy, danh tiếng của Le Yi tốt lắm, dân chúng còn dùng Le Yi để làm tấm gương cho con cháu của mình, độ phổ biến rất cao, là thần tượng trong lòng vô số người.
Muốn nhúng chàm người như vậy, cũng giống như dẫn lửa lên người.
Cục trưởng tự đ.â.m đầu vào ngõ cụt, ông ta thật sự không có ý đó! Tại sao không ai tin ông ta hết vậy!
Có vài trang báo giành quyền đưa tin trước, hay lắm, giống như chọc vào tổ ong vò vẽ, rất nhiều người dân ùa tới sân bay để lên tiếng ủng hộ.
Tình thế biến hóa quá nhanh, nhanh đến mức theo không kịp.
Lạc Di chỉ lặng lẽ để sư mẫu ôm vào lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cô có vẻ ngoài xinh đẹp, dáng vẻ yếu ớt đáng thương này đã làm biết bao người phải đau lòng không thôi.
Đám người của Cục tình báo bị đáng ngớ người, ngơ ngác không biết làm sao.
Bọn họ còn không tới gần được Lạc Di, lại càng không phải nói tới chuyện cưỡng chế dẫn cô đi.
Cục diện giằng co mãi cho tới khi tiếng chuông điện thoại của người đàn ông vang lên, ông ta nhanh chóng nhận điện thoại.
Sau khi cúp điện thoại, ông ta thở dài một hơi: "Cô Le Yi, cô có thể rời khỏi lãnh thổ nước Mỹ tùy ý, nhưng có một điều kiện..."
Không đợi ông ta nói xong, Lạc Di đã trực tiếp cắt ngang: "Tôi không chấp nhận bất cứ điều kiện nào cả, tự do qua lại là quyền lợi của tôi, tôi chọn đấu tranh tới cùng, có nhiều người quan tâm và ủng hộ tôi như thế, tôi không sợ mấy người đâu."
Cô vẫn luôn mang hình tượng nhỏ yếu nhưng lại kiên cường, không gây cảm giác khó chịu chút nào.
Người đàn ông cố ý nói: "Cô Le Yi, cô đang sợ đấy à?"