Sắc mặt Hàn Á Huy càng ngày càng tái nhợt, đến đầu cũng không ngẩng dậy nổi.
Người đàn ông lạnh giọng gầm lên: "Nói chuyện đi, Hàn, lấy bằng chứng ra đây."
"Tôi..." Hàn Á Huy nào có bằng chứng gì, chuyện này được ghi chép trong hồ sơ tuyệt mật, anh ta từng đồng ý vĩnh vĩnh sẽ không tiết lộ.
"Lạc Di, em đừng sợ, bọn họ sẽ không thương tổn em, chỉ có coi trọng em hơn thôi, sẽ cho em đãi ngộ rất tốt..."
Anh ta cố gắng thuyết phục Lạc Di, cũng là đang thuyết phục chính mình.
Chỉ cần Lạc Di ở lại nước Mỹ, bên nước Mỹ sẽ chỉ nâng đỡ cô, cho cô vô số hoa tươi và vinh dự.
Anh ta đang muốn tốt cho cô thôi! Trong nước nghèo khó như vậy mà!
Trong đám người vang lên một giọng nói khinh thường: "Không phải đây là con trai của Hàn Kỳ làm việc ở Sở nghiên cứu Vật liệu hay sao? Không ngờ lại là Hán gian, cha mẹ của cậu ta phải chịu liên lụy rồi, ừm, nên tra xét nghiêm."
Tiếng Trung rõ ràng truyền vào trong tai Hàn Á Huy, anh ta vội vàng nhìn sang nhưng lại không tìm thấy người vừa nói chuyện.
Anh ta đổ mồ hôi lạnh, quen cha anh ta sao? Nếu người này về nước nói bậy thì cha mẹ anh ta thảm rồi: "Không không, tôi không phải Hán gian, tôi chỉ nói ra chân tướng sự thật thôi."
Anh ta ngây thơ đến buồn cười, Lạc Di nhịn không được lắc đầu.
Sinh viên nhiệt tình ngây thơ, rất dễ bị kích động, cũng rất dễ bị dụ dỗ.
Giọng nói kia lại vang lên lần nữa: "Kẻ phản quốc."
Ba chữ này như búa tạ đập mạnh vào tim Hàn Á Huy, trước mắt biến thành màu đen: "Không, tôi không phải."
Đây chỉ là một chuyện nhỏ, sao lại nói nghiêm trọng như thế!
Người đàn ông ở Cơ quan tình báo nhịn không được trừng mắt với anh ta: "Hàn, cậu bị cái gì thế?"
Lạc Di thở dài bất đắc dĩ: "Chỉ vì mấy câu nói điên điên khùng khùng của người này mà mấy người muốn giam tôi lại à? Tôi nói lại lần nữa, Hằng Tinh là do Viện khoa học nghiên cứu ra, năm đó tôi chỉ mới là một sinh viên vào đại học, trước đó chưa từng tiếp xúc với máy tính."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1013.html.]
Ánh mắt người đàn ông lóe lên, giọng điệu hơi bình tĩnh lại: "Cô đi theo chúng tôi trước đã."
Không nói là điều tra, chỉ nói năng lập lờ.
Ông ta cũng biết chỉ với lý do này thì không giữ lại được.
Cho dù người ta có phát minh được thứ tốt thì đó cũng không phải lý do không cho phép người ta ra ngoài, có một số việc trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ ràng, nhưng không thể công khai ở ngoài được.
"Được." Lạc Di khẽ gật đầu: "Nhưng tôi có một điều kiện, Tổng thống Mỹ phải xin lỗi tôi, xin lỗi vì quốc gia này đã thô lỗ vô lễ, các người đã giẫm lên tôn nghiêm của tôi."
Người đàn ông không thèm nghĩ ngợi gì đã từ chối thẳng: "Điều đó không thể nào."
"Là tôi không xứng? Hay là người trong giới học thuật không xứng? Hay là những người không mang quốc tịch Mỹ không xứng?" Lạc Di chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào người bên cạnh: "Ừ, chúng tôi đều không xứng."
Người đàn ông tức tới mức méo miệng, rất biết kiếm chuyện, rất biết kéo thù hận: "Nếu cô không muốn tự đi thì để tôi đỡ cô đi..."
Tay ông ta còn chưa đụng tới Lạc Di, A Phượng đã nhào tới, vậy là tay người đàn ông đúng lúc chạm vào ngực, cô ấy lớn tiếng thét chói tai: "Á á á, sàm sỡ."
Lúc nói lời này, cô ấy dùng tay c.h.é.m mạnh ra, sau đó cho hai bạt tay thật mạnh, thêm một cú đá, đá người đàn ông bay ra.
Ra tay vừa nhanh vừa tàn nhẫn, còn ra tay có lý do, chiếm lý về mặt đạo đức.
Sàm sỡ phụ nữ để bị đánh, đáng đời mà.
Người đàn ông bị đánh sững sờ, lập tức thẹn quá thành giận: "Bắt hết bọn họ lại, mau."
Mấy người A Văn đều vây quanh lại đây, bảo vệ Lạc Di ở giữa.
Nhưng vào lúc này, không biết từ đâu có một đám phóng viên ùa vào, liên tục chụp lại cảnh tượng này, tranh nhau phỏng vấn.
"Nghe nói Cục trưởng Cục tình báo vừa ý nhan sắc cô Le Yi nên muốn tìm cớ giam cầm cô ấy, chuyện này có phải là thật không?"
Người đàn ông bị đánh: "..."
Những người ở hiện trường: "..."