Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 1011

Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:02:36
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không thể công khai? Bịa đặt à? Cũng vì tôi quá ưu tú, phải không?" Lạc Di tức đến cùng cực: "Nếu ưu tú cũng là một cái tội, vậy tôi không còn gì để nói nữa."

Người đàn ông nhìn cô một cái thật sâu, cô gái nhỏ này chính là người đã xử lý cục trưởng bên trên lúc trước.

"Chuyến này cô mang theo rất nhiều tư liệu kỹ thuật, chuẩn bị chạy ra nước ngoài…"

Không đợi ông ta nói xong, Lạc Di đã cả tiếng bảo: "Lấy hành lý của tôi ra đây."

Động tĩnh bên này kinh động đến hành khách sân bay, mọi người nháo nhào vây lại quan sát.

Tất cả mọi người đều nhận ra Lạc Di, cảm thấy cực kỳ tò mò, chuyện gì đây?

Ban đầu hành lý đã gửi cho bên vận chuyển rồi, giờ lại đào ra, Lạc Di mở vali của mình ra trước mặt mọi người: "Tất cả mọi người nhìn xem, có mấy người muốn hãm hại tôi thế nào này, hôm nay có thể hãm hại tôi, không biết ngày mai sẽ còn hãm hại ai."

Chỉ có ba bộ quần áo thay, hai đôi giày, khăn mặt này nọ, với đồ rửa mặt, không khác gì với những người khác cả.

Người đàn ông kia cưỡi hổ khó xuống, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển: "Ba lô của cô có vấn đề."

Lạc Di lạnh lùng liếc mắt nhìn ông ta, dốc ba lô đổ hết tất cả mọi thứ ra.

Chỉ có mấy món đồ tùy thân, vài thanh chocolate với chút đồ ăn, với mấy thứ đồ trang sức, phụ nữ cứ đổi một bộ quần áo là đổi một bộ trang sức, này cũng rất bình thường.

Các vệ sĩ của cô cũng sạch sẽ y vậy, rất giản đơn, không thể tìm ra chút khuyết điểm nào.

Người đàn ông không dám tin lật qua lật lại tìm mấy lần, này không đúng.

Nếu đi trốn thì sao chỉ mang mấy thứ này?

Ông ta còn yêu cầu Lạc Di mở laptop ra, Lạc Di để cho các giáo sư kiểm tra, trong đấy toàn là mấy bài luận văn đã từng phát biểu, tài liệu học tập, hòm thư cũng không có điểm gì khác thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1011.html.]

Thật sự không thể đào ra chút khuyết điểm nào.

Một giáo sư có tiếng còn lôi bản ghi chú của mình ra: "Mấy người nhìn xem, đây là đề tài thảo luận ban nãy của chúng tôi, về việc nên làm sao để trợ giúp Le Yi xây dựng một phòng thí nghiệm tại nước Mỹ, gì mà lẩn trốn, nói nhăng nói cuội."

Hành khách vây xem đã không xem nổi nữa: "Le Yi là một cô gái tốt, cô ấy không lạm dụng quyền lực, vẫn luôn giữ vững nguyên tắc của chính mình… Quyền lực? Chẳng lẽ là trả đũa? Này cũng hơi quá rồi."

"Cô Le Yi càng ưu tú thì những người kia càng sợ hãi nhỉ? Thế nên không dằn nổi lòng hại người sao, trời còn có mắt hay không?"

"Cô Le Yi, tôi ủng hộ cô."

Mọi người mồm năm miệng mười lên tiếng ủng hộ: "Chúng tôi cũng ủng hộ cô."

Lạc Di nổi giận đùng đùng vươn tay ra: "Trả vé máy bay lại cho tôi, các người càng cản tôi như thế, lòng tôi càng không phục, càng phải đối nghịch với các người. Tôi cứ tùy hứng như vậy đó, có bản lĩnh thì g.i.ế.c tôi đi."

Cô nổi giận nhưng giọng vẫn mềm mại, không có chút lực uy h.i.ế.p nào, trái lại còn có phần đáng yêu.

Giáo sư Johnson nhẹ giọng nói: "Trả vé máy bay lại cho con bé đi, bắt nạt một cô gái nhỏ có gì hay chứ?"

Đối diện với sự chỉ trích của mọi người, khuôn mặt người đàn ông thoắt trắng thoắt xanh, ông ta cắn răng nói: "Cô ấy không thể đi, vì cô ấy là người phát minh ra Stellar."

Hiện trường tĩnh lặng, các giáo sư dồn dập kêu lên: "Gì chứ? Đùa cái gì vậy?"

"Sao có thể? Stellar đã được phát minh ra từ sáu năm trước rồi, khi đó cô ấy mới mười mấy tuổi?"

"Mười tám tuổi, khi đó cô ấy còn chưa có kỹ thuật như này, tuyệt đối không thể nào thế được."

Lòng Lạc Di thầm dậy sóng, nhưng mặt cô vẫn giấu kỹ, còn ra vẻ trào phúng đáp lại: "Đây cũng là lần đầu tiên tôi nghe chuyện này đấy, tôi là người phát minh ra Stellar à, ai da, vậy không phải tôi phát tài rồi sao? Stellar bán được biết bao nhiêu cái máy tính chứ."

Biểu cảm của cô quá mức tự nhiên, không chút kẽ hở.

Quần chúng tại hiện trường đều vô cùng phẫn nộ, mắt thấy thế trận càng lúc càng thoát khỏi khống chế, người đàn ông không khỏi âm thầm lo lắng: "Đưa người tới."

Lạc Di thấy được một bóng người quen thuộc, lòng chấn động kịch liệt, ra là anh ta!

Loading...