Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 1008
Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:02:30
Lượt xem: 7
Đối phương gõ rất nhanh: “Nghe nói ông là người giỏi nhất ngành máy tính, sắp tới sẽ tham dự hội nghị an ninh mạng của HK phải không, rốt cuộc là ông mạnh hơn hay tôi giỏi hơn? Để cho công bằng, hãy so tài ở cùng một khu vực và cùng một thời điểm, tất cả các chuyên gia có mặt tại hội nghị sẽ làm chứng cho chúng ta, tôi đợi ông ở HK.”
Tốc độ mạng hiện tại không nhanh, dễ bị ngắt kết nối, việc nói chuyện với người không cùng khu vực bị trễ vài phút là chuyện thường gặp.
Nói xong, Lạc Di liền bị đẩy ra ngoài, cô trợn tròn mắt: "Thầy ơi, đây là một tên nam sinh cấp hai mắc chứng ảo tưởng thôi, thầy không cần để ý tới cậu ta, em sẽ làm thầy một kết giới an toàn.”
Giáo sư Johnson khẽ cau mày, cảm thấy có chút bất an.
Danh tiếng quá vang dội cũng không phải là điều tốt.
Sự bất an này rất nhanh đã được xác minh, các cơ quan truyền thông lớn lần lượt gọi điện cho ông ấy để thăm dò về cuộc đọ sức đỉnh cao này.
Giáo sư Johnson rất bối rối, ông ấy vốn dĩ đâu muốn tham gia, tại sao lại bị lan truyền thế này?
Chuyện này càng lan rộng càng gây thêm phẫn nộ, ai cũng cho rằng giáo sư Johnson không dám nhận lời thách đấu, muốn làm một kẻ hèn nhát.
Còn nói danh tiếng của ông ấy chỉ là danh tiếng hão, thổi phồng danh tiếng nhưng thực chất lại không có năng lực gì
Sự việc ngày càng trở nên tồi tệ hơn, những người ông ấy biết đã gọi điện cho ông ấy, một số thì cố gắng thuyết phục ông ấy, một số thì cố gắng an ủi, nhưng hầu hết họ đều muốn ông ấy chấp nhận thử thách.
Điều này khiến giáo sư Johnson rất tức giận, làm một giáo sư thì danh tiếng rất quan trọng.
Nhưng với tư cách là một đại lão lâu năm trong ngành thì việc cạnh tranh với một hacker vô danh mang lại vinh quang gì?
Thắng thì được coi là chuyện đương nhiên, thua thì danh tiếng sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.
Đúng lúc này, Lạc Di bước tới nhận lời phỏng vấn của một cơ quan truyền thông, cô nói một cách chính đáng rằng mình sẽ đấy thay thầy.
Cô là một đàn em non nớt nên thua cuộc cũng không có gì đáng xấu hổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1008.html.]
Cô còn nói: “Ở đất nước tôi có một câu nói là ‘có chuyện, nhờ học trò’, tức là nếu bề trên có việc gì thì đệ tử luôn sẵn lòng giúp đỡ, thầy của tôi danh vọng uy tín cao, cho có thắng cũng sẽ bị buộc tội bắt nạt trẻ em, chuyện này đối với thầy ấy thật không công bằng."
"Tôi tuy còn nhỏ nhưng học lực không tệ, mấy năm nay thầy đã chăm sóc dạy dỗ tôi rất tốt, bây giờ đến lượt tôi báo đáp ân tình cho thầy."
Một học trò ngoan biết đền ơn đáp nghĩa khiến cho vô số người cảm động.
Tưởng Kiện Vân: “…”
Người xấu là cô, người tốt cũng là cô, để xem cô có thể làm được gì.
Danh tiếng Lạc Di lại càng tăng cao, vừa ưu tú lại vừa hiểu biết ơn, ai lại không thích chứ?
Các giáo sư lớn tuổi đều thật ước được như giáo sư Johnson, có một học trò như vậy, sánh được mấy trăm người nha.
Mấu chốt là đặc biệt có lòng.
Bình thường hay đưa đủ món ăn ngon đến đã đủ để người ta hâm mộ, bây giờ còn thay thầy ra trận, thật ghen tị.
Giáo sư Johnson rất hả hê, sung sướng đi khoe khắp chốn, kéo vô số thù hận.
Ông ấy quyết định theo Lạc Di đến HongKong tham dự cuộc họp, đủ mọi thủ tục ông ấy đều một mình ôm lo hết, Lạc Di không cần quan tâm gì cả.
Hết thảy đều rất thuận lợi, vé máy bay cũng đã mua xong, mọi thứ sẵn sàng chỉ thiếu gió đông.
Lạc Di đang thu dọn vali, bỏ ba bộ quần áo để giặt thay ra vào, lại thêm đồ rửa mặt, ít món nữ trang giá trị, không còn gì nữa rồi.
Cô dặn dò cấp dưới: "Mọi người cũng vậy, đừng mang hàng cấm, chúng ta quang minh chính đại rời đi, đừng để ai nắm được cán dao."
"Vâng."
A Phượng nhìn đồ vật khắp phòng, có chút không nỡ bỏ: "Cơ mà nhiều đồ tốt như thế lại không thể mang đi, cũng tiếc thật."
Sinh sống bốn năm, nhiều đồ ghê gớm, vật dụng trong nhà, đồ điện gia dụng này nọ cũng rất đáng tiền, cứ thế bỏ lại sao?