Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 1007
Cập nhật lúc: 2025-03-27 06:02:28
Lượt xem: 10
Buổi họp báo rất thành công, các tờ báo lớn vừa đăng tin thì thành quả quả nghiên cứu khoa học cũng lập tức được lan truyền, người nhìn thấy cơ hội kinh doanh liền lần lượt tìm cách liên lạc với họ.
Lạc Di là người được hưởng lợi lớn nhất, cô được các phóng viên khen ngợi về mọi mặt, danh tiếng của cô tăng vọt và trở thành một cái tên quen thuộc.
Khi dư luận biết cô gái Harvard mà họ từng khen ngợi có động thái mới thì đổ xô đi mua báo, báo đã được bán hết hàng trong khoảnh khắc.
Nhìn thấy cô gái xinh đẹp, thông minh trên bản tin, mọi người đều có một loại cảm giác vui mừng vì gia đình mình có một cô con gái trưởng thành.
Đúng vậy, họ đã dành rất nhiều tình cảm cho Lạc Di, nhiều đến nỗi họ vô tình coi cô như con cháu trong nhà, họ vui mừng vì sự trưởng thành và thành tích của cô.
Ở bên kia, giáo sư Johnson nhận được thư mời được gửi qua đường bưu điện, nhưng sau khi xem qua, ông ấy cũng không để ý đến.
Lạc Di bưng hộp cơm chạy vào: "Thầy ơi, ăn cơm thôi."
Đôi mắt của giáo sư Johnson sáng lên: "Chỉ thầy có?"
Từ khi giáo sư Wilson ăn đồ ăn do Lạc Di mang đến, ông ấy nhất quyết đòi mang cho ông ấy một phần, không được thiên vị món nào.
Ngược lại, giáo sư Johnson lại có chút không vui.
Lạc Di từ lâu đã quen với tinh thần hơn thua trẻ con của bọn họ, cô cười dỗ dành nói: "Thầy ơi, giáo sư Wilson chỉ có thể cô độc ăn một mình, còn thầy thì có em ăn cùng."
Giáo sư Johnson tưởng tượng ra cảnh ông bạn già ngồi ăn một mình, ông ấy lập tức thấy vui vẻ trở lại.
“Để thầy xem có món gì ngon.”
Sườn kho chua mận và cơm thịt quay hai loại, đồ ngọt tráng miệng là xôi xoài nếp cẩm bạch tuyết và bánh Mã Lai.
Lạc Di gắp một miếng sườn lên gặm, thản nhiên liếc qua nhìn một cái: “Ơ, hội nghị an ninh mạng máy tính đang được tổ chức ở HK? Họ mời thầy tham dự sao? Em cũng nhận được lời mời, đến lúc đó cùng nhau đặt vé máy bay a.”
Giáo sư Johnson ăn đến miệng đầy dầu, thật sự rất kỳ quái, trong căng tin rõ ràng cũng có đồ ăn Trung Quốc, nhưng hương vị lại không giống như thế này.
"Thầy không muốn đi, xa quá, bên này còn có nhiều việc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1007.html.]
Lạc Di trợn mắt nói: "HK là thiên đường ẩm thực, có ngỗng quay mật ong da giòn thịt mềm, vì cá thơm đến mức khiến người ta ăn rồi chỉ muốn ăn nữa, trứng cá ngọt ngọt mang theo chút vị cay, trà sữa nhập khẩu mịn như lụa.”
Giáo sư Johnson nuốt nước miếng nói: "Đừng nói nữa, đi xa như vậy chỉ để ăn một miếng cũng không đáng, đầu bếp của em cũng có thể làm được."
Lạc Di rũ mắt xuống, bình tĩnh nói: “Hương vị không giống nhau, đồ ăn trên đường phố mới lad chuẩn vị nhất.”
Giáo sư Johnson vẫn lắc đầu, máy in vạn năng đã được phát triển thành công, hiện tại ông ấy phải chọn đối tác, có quá nhiều việc phải làm.
Lạc Di cũng không nói nhiều thêm nữa, chỉ đưa ra một mệnh lệnh nữa cho Tưởng Kiện Vân.
Không lâu sau, giáo sư Johnson đi tới và nói: "Lạc Di, em hiểu bao nhiêu về hacker?"
Lạc Di kinh ngạc: "Hacker? Người rất giỏi về mảng công nghệ thông tin, có chuyện gì vậy ạ?"
"Thầy vừa nhận được thư khiêu chiến từ một hacker, giọng điệu khá kiêu ngạo." Giáo sư Johnson cầm theo máy tính của mình, vừa mở ra thì thấy một màn đen cùng một dòng chữ: Có dám so tài với tôi không? ?
Chữ rất lớn, còn có màu đỏ, quả thật vô cùng kiêu ngạo.
Trong mắt Lạc Di hiện lên một ý cười nhàn nhạt: "Chắc là ai đó chơi khăm thôi, sao thầy không phá giải nó?"
Sắc mặt giáo sư Johnson tối sầm lại: “Phá mấy lần rồi, lần này đã là lần thứ mười.”
Ai chịu được nổi cái tiết tấu này?
Lạc Di: “…”
“Để em làm cho."
Cô cầm lấy máy tính, ngón tay gõ như bay trên bàn phím, tôi chấp nhận khiêu chiến!
Màn hình lóe lên mấy lần, đột nhiên vô số con số xuất hiện, nhiều đến mức làm người ta choáng váng.
Ngón tay Lạc Di rất nhanh rời khỏi dư ảnh, không mất bao lâu cô đã giải được câu hỏi của đối phương, một cửa sổ xuất hiện, khi cô mở ra thì có một hộp thoại.
"Rất vui được gặp ông, tôi là Hồng."
"Có chuyện?"