Vừa nghĩ đến, lòng bàn chân anh ta chợt thấy ớn lạnh, toàn thân nổi da gà.
Ahhh, thật đáng sợ.
Lạc Di nhận ra được người giám sát mình đã rút lui, cô thở dài một hơi.
Cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm thật không thoải mái.
Mặc dù tạm thời bị loại khỏi một vài khóa học nhưng Lạc Di lại không trượt bài kiểm tra nào và đạt toàn điểm A.
Giáo sư Wilson rất hài lòng với kết quả của cô, cô sinh viên này rất có tiềm năng.
Chỗ Lạc Di ở rất yên tĩnh, Tưởng Kiện Vân ngồi trên sô pha nhìn cô gái đang hưng phấn đắc ý rồi lại nhìn tấm bằng tiến sĩ ở trên bàn, anh ấy không khỏi khen ngợi mấy tiếng. "Em học bốn năm đã lấy được bằng tiến sĩ, giỏi quá, em thật sự học rất giỏi."
Lạc Di mím môi, đẩy tách trà đến trước mặt anh ấy: “Chắc là em phải lấy thêm một bằng tiến sĩ nữa.”
Tưởng Kiện Vân không khỏi sửng sốt: "Cái gì? Em không về nước sao? Vẫn muốn học?"
Lạc Di đã muốn rời đi từ lâu, nhưng việc trước mắt vẫn chưa xử lý xong.
"Em chắc chắn sẽ về trong năm nay, em muốn đón năm mới cùng gia đình."
Tưởng Kiện Vân chuyển một bản kế hoạch qua rồi nói: "Trong đây có mấy phương án kế hoạch, em xem cái nào phù hợp."
Lạc Di tùy tiện lật qua, kế hoạch trốn thoát đầu tiên chính là trà trộn vào đám nhân viên Bắc Đẩu, cùng nhau trở về HongKong.
Phương án thứ 2: Giấu trong container, vận chuyển bằng đường biển, sắp xếp người theo dõi.
Phương án thứ ba: Nhờ gia tộc Robert giúp đỡ, sao chép lộ trình của Tiêu Thanh Bình.
Cô khẽ lắc đầu, những phương án kế hoạch này đều không được, có quá nhiều sơ hở.
Lần rời đi lúc trước của Tiêu Thanh Bình nhìn rất đơn giản nhưng thực ra đó là kết quả của sự tính toán kỹ lưỡng và là sự phối hợp của tất cả các bên.
Hơn nữa còn là lúc thiên thời địa lợi nhân hoà, sự sụp đổ của thị trường chứng khoán năm 1987 là điểm đột phá sớm nhất, nhưng hiện tại không có điều kiện thích hợp như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1004.html.]
"Để em tự làm đi, lúc cần các anh phối hợp, các anh chỉ cần yểm trợ em là được."
"Được." Tưởng Kiện Vân biết cô là cao thủ lập kế hoạch, lộ trình rời đi lần trước của Tiêu Thanh Bình diễn ra hoàn mỹ, chỉ trong chớp nhoáng.
Trong tình cảnh trước khi các bên liên quan kịp phản ứng thì Tiêu Thanh Bình đã trở về Trung Quốc an toàn, một lộ trình suôn sẻ mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Từng bước được liên kết chặt chẽ với nhau, tính toán cực kỳ tinh tế, chọn thời gian đúng lúc.
Thành thật mà nói, anh ấy thậm chí còn không thể làm được như vậy.
Tưởng Kiện Vân tưởng rằng sẽ rất nhanh, nhưng anh ấy đợi nửa năm mới nhận được tin tức của Lạc Di.
"Bắt đầu kế hoạch."
Ngày hôm nay, phòng thí nghiệm yên tĩnh đến lạ thường, mọi người đều nhìn chằm chằm vào một cỗ máy lớn.
Máy phát ra âm thanh cạch cạch, sau đó một bức tranh sống động như thật hiện ra trước mặt mọi người.
"Ồ, đây chính là Grand Canyon của Mỹ, đẹp quá."
Các hang động và thung lũng đá có nhiều hình dạng khác nhau, có màu đỏ tươi sống động như thật, bức tranh có kích thước lớn đến mức chiếm toàn bộ bức tường.
Có người không nhịn được sờ sờ: "Cái này được in ra từ máy in vạn năng, tuyệt quá."
Lạc Di khoanh tay, khẽ nhếch miệng, sau nửa năm thì máy in vạn năng cuối cùng cũng ra mắt.
"Chúng ta hãy đánh một quảng cáo đi, viết là… chào mừng đến với Grand Canyon của Mỹ, nếu muốn xem chỉ cần mười đô la."
Giáo sư Wilson muốn tự tay làm, nhưng giáo sư Johnson lại cũng tích cực bày tỏ rằng ông ấy cũng muốn tự mình làm, hai người không ai chịu nhường ai.
Lạc Di không nói nên lời, hai người đều có năng lực riêng, nhưng lại thích so đo cao thấp.
"Để em làm cho."
"Được, em làm đi." Giáo sư Johnson rất hài lòng với Lạc Di, việc phát triển thành công loại máy in vạn năng này, tất nhiên là nhờ có công sức của Lạc Di.
Lạc Di rất quen thuộc với chiếc máy này, cô đã tạo ra một tấm biển lớn bằng những động tác nhanh nhẹn và lưu loát.
Những người khác cũng thay phiên nhau thử nghiệm và nhận thấy rằng bất kỳ vật liệu nào cũng có thể sử dụng được, phạm vi ứng dụng rất rộng.