Ông ấy không từ chối hai triệu mà Lạc Di giúp ông ấy đầu tư, nghĩ rằng sau này có thể trả lại một chút.
Chẳng phải là, cơ hội đã đến rồi sao.
Giáo sư Wilson đặc biệt không nói nên lời: "Thầy muốn tuyệt giao với ông ấy."
Tình bạn kéo dài hàng chục năm, còn không bằng một sinh viên.
Giáo sư Johnson chỉ cười, bọn họ quen nhau mấy chục năm, cũng không có tranh chấp gì, cho nên quan hệ của họ nhìn chung không phải tốt kiểu bình thường.
Ai không biết ai chứ?
Sau khi Lạc Di làm thí nghiệm xong, thất vọng mà lắc đầu: "Ba miếng này đều không thích hợp, cần phải lấy vật liệu kiểu mới."
"Được rồi, em sẽ cố gắng làm ra sớm nhất có thể." Ông Wilson đã chuẩn bị tinh thần, tâm lý khá tốt: "Lạc Di, từ nay về sau em nên học hết những môn này."
Ông ấy đưa một tờ giấy đầy chữ cho Lạc Di, vẻ mặt Lạc Di có vẻ bối rối: "Em đã học xong hết rồi." "
"Hãy tham gia tất cả các khóa học này, thầy sẽ đăng ký cho em." Giáo sư Wilson chỉ có thể nghiến răng, giữ chặt lá cờ mà ông đã cắm: "Đương nhiên, với sự thông minh của em, có thể đến đó vào những lúc thi thôi cũng được, nếu không hiểu thì cứ trực tiếp đến hỏi thầy."
Khóe miệng Lạc Di co giật: "Đây là chương trình học của tiến sĩ, em lại không học tiến sĩ."
"Nếu không học xong, thì nghỉ hè học tiếp, cho đến khi học xong." Giáo sư Wilson rất cố chấp.
Lạc Di nhìn sang giáo sư Johnson, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra khi cô đang làm thí nghiệm?
"Wilson nghĩ rằng với trình độ của em, sẽ thật đáng tiếc nếu không thử thách chút với học vị tiến sĩ." Giáo sư Johnson nói một cách nghiêm túc, à, ông ấy luôn là một giáo sư ma quỷ, làm gì giống tôi chứ, một người hòa nhã và đáng yêu. "
Ông Wilson: “…”
Bài luận văn Lạc Di gửi cho tạp chí khoa học rất nhanh đã nhận được phản hồi và được thông qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-1002.html.]
Bài luận văn sau khi được đăng tải đã gây chấn động lớn trong giới học thuật, rất nhiều người muốn giao lưu trực tiếp với Lạc Di, nhưng đều bị Lạc Di từ chối, cô chỉ muốn tập trung vào việc học.
Buổi bảo vệ luận văn tốt nghiệp vẫn được tổ chức như dự kiến, Lạc Di đến từ sáng sớm, xếp ở hàng đầu tiên, vừa bước vào cô liền phát hiện các ghế ngồi đều là giáo sư cùng chuyên ngành.
Tất nhiên, còn có cả thầy hướng dẫn của cô.
Các giáo sư lần lượt đặt ra các câu hỏi, Lạc Di trả lời từng câu một cách không gấp gáp cũng không chậm rãi, cô nói rất lưu loát và cực kỳ bình tĩnh.
Không có gì phải khẩn trương, mọi người đều biết nhau.
Các giáo sư không tìm ra sai sót nào, dù sao bài viết của Lạc Di cũng nổi tiếng là xuất sắc và được dùng làm bài luận mẫu.
Có một vài câu hỏi kỹ thuật càng không làm khó được Lạc Di, cô đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.
Lạc Di thể hiện rất ưu tú, bảo vệ thành công và lấy được điểm xuất sắc.
Cô bước nhanh ra khỏi phòng, đối diện với ánh mắt lo lắng bất an của mọi người, cô mỉm cười nói: “Đơn giản lắm, mọi người hãy thả lỏng đi."
Mọi người nhìn nhau, ai mà không biết danh tiếng của cô, một người điên cuồng học tập.
Qua thì là bình thường, không qua mới là kỳ lạ, biết không?
Lạc Di không ở lại lâu, cô xách túi đi ra ngoài, cô còn phải nhanh đến lớp.
Giáo sư Wilson nói là làm, ông ấy thực sự đã đăng ký cho cô tham gia mấy khóa học, làm cho thời gian của cô càng eo hẹp hơn.
Cô vừa đi ra ngoài thì có một bóng người vội vã đụng phải cô: "A."
Lạc Di kịp thời tránh được nhưng đối phương lại đụng vào kính và đau đến hít một hơi.
Lạc Di giúp anh ta lồng tiếng: “Ôi ôi, đau muốn chết, đầu của tôi.”
Cô lồng tiếng sống động như thật, người đàn ông ôm trán muốn chửi, nhưng khi ngẩng đầu lên thì anh ta liền sững sờ.
"Lạc Di, hôm nay cũng là ngày cô bảo vệ luận văn à?" Là Allen, anh ta ăn mặc rất bảnh bao, tóc chải chuốt gọn gàng: "Có phải căng thẳng quá nên muốn ra ngoài đi dạo không? Hahaha, cô cũng sẽ sợ bảo vệ luận văn, thì ra học bá cũng là người bình thường.”