[Xuyên Sách Đấu Trọng Sinh] TN 70: Mỹ Nhân Gả Thấp, Người Đàn Ông Già Hai Đời Vợ Ngày Ngày Đòi Yêu - Chương 355: Không Phải Nói Đi Ngủ Sao
Cập nhật lúc: 2026-04-09 18:50:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Việt Thâm một lúc thì đến gõ cửa báo việc.
Tuy gần đây dịch tả heo, nhưng thể nào thật sự ăn.
Một nhà hàng, khách sạn vẫn nhu cầu lớn.
Không thịt, họ chẳng gì cả.
Đặc biệt là những thịt vui.
Vì , những đến vẫn là một ông chủ.
Có lẽ họ cũng lo lắng xảy chuyện, nên đặc biệt đích đến xem xét tình hình.
Để tránh xảy sự cố.
Tư Niệm ngoài, trong văn phòng đợi Chu Việt Thâm, tối nay sẽ về nhà một chuyến để lấy thêm quần áo.
Tư Niệm đợi cùng về nhà.
Hôm nay nghỉ, Tiểu Đông và Tiểu Hàn ở nhà trông em gái, cô cũng cần lo lắng.
Cửa văn phòng đóng, Tư Niệm qua, thấy vẫn là mấy trẻ tuổi, đối phương đưa cho Chu Việt Thâm một điếu t.h.u.ố.c, đưa tay nhận lấy, hai ngậm t.h.u.ố.c sang một bên, gì, nhưng lẽ quen thuộc.
Cũng ánh mắt của cô quá mãnh liệt .
Người đàn ông bên cạnh Chu Việt Thâm liếc Tư Niệm trong văn phòng một cái.
Cười : “Vợ mà xinh thế.”
Chu Việt Thâm liếc đàn ông một cái.
Không đáp.
Sau đó dập tắt điếu t.h.u.ố.c, , đặt áo khoác lên lưng ghế mà Tư Niệm đang tựa, bên ngoài ít đang đợi .
Chu Việt Thâm đặc biệt chào cô một tiếng, đều đang .
Ánh mắt mang theo vẻ trêu chọc.
Bởi vì đây là đầu tiên họ thấy trong văn phòng của Chu Việt Thâm phụ nữ.
Tuy kết hôn từ lâu, nhưng đàn ông bao giờ nhắc đến chuyện nhà ở bên ngoài.
Vì cũng khá tò mò, đàn ông như , phụ nữ rốt cuộc là thế nào.
Không ngờ trẻ trung xinh đến .
Mọi đều , xưởng trưởng Chu thật phúc.
Chu Việt Thâm nhiều, lật tìm một hộp bánh quy bàn bên cạnh, thuận tay mở đặt mặt cô.
Tư Niệm tay vẫn đang cầm sổ sách, khựng một chút, cảm thấy đàn ông dường như đang nuôi như một đứa trẻ.
Chu Việt Thâm quả thực sợ cô buồn chán, ở yên .
Lại nghĩ đến buổi trưa cô ăn ít, chắc chắn sẽ đói.
Hộp bánh quy là do khách hàng đến tặng, từng ăn, quên mất.
Nếu Tư Niệm đến, cũng nhớ còn thứ .
Chu Việt Thâm: “Anh lát nữa sẽ .”
Tư Niệm vòng tay nắm lấy cánh tay , đàn ông cởi áo khoác, cánh tay vạm vỡ, đường nét rõ ràng mạnh mẽ, Tư Niệm hiệu cho cúi xuống, tai : “Đợi về ngủ trưa.”
Vẻ mặt Chu Việt Thâm đổi.
Anh cúi mắt cô.
Nói .
Tư Niệm cứ nằng nặc theo.
Chu Việt Thâm cho cô theo, tự lý do của .
Tư Niệm đoán , nhưng cô cũng nghĩ nhiều.
Bởi vì trong mắt , cô thấy là chính .
Tư Niệm cũng cho rằng là thể mắt.
Thấy Chu Việt Thâm ngoài, cô tiếp tục xem sổ sách.
Cũng khó, cộng thêm Chu Việt Thâm dạy cô, cô nhanh ch.óng hiểu .
...
Lúc , tại nhà họ Chu.
Bữa trưa là do Chu Trạch Đông nấu.
đây bé chỉ học bữa sáng, bữa trưa cũng chỉ là phụ giúp Tư Niệm.
Sợ quên cách , nên mỗi khi Tư Niệm dạy, bé đều âm thầm ghi nhớ, đó về phòng ghi sổ tay.
Chu Trạch Hàn và Tưởng Cứu chơi một vòng về, đói đến mức n.g.ự.c dán lưng.
Thấy Tư Niệm vẫn về, cả hai đều nhăn mặt.
“Anh cả, buổi trưa về , chúng ăn gì đây.”
Chu Trạch Đông lấy một cuốn sổ từ trong phòng , mở , đưa cho .
Ngắn gọn súc tích: “Chọn , mỗi chỉ một món.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-dau-trong-sinh-tn-70-my-nhan-ga-thap-nguoi-dan-ong-gia-hai-doi-vo-ngay-ngay-doi-yeu/chuong-355-khong-phai-noi-di-ngu-sao.html.]
Chu Trạch Hàn thực đơn sổ, kinh ngạc!
Ký ức của vẫn dừng ở việc trai chỉ bánh rán.
Chưa bao giờ , trai còn nhiều món như .
...
Trong trại chăn nuôi.
Sau khi xem xong, Tư Niệm dọn dẹp bàn việc của Chu Việt Thâm, cô cũng động đồ của , sợ đặt sai vị trí quen, chỉ là cô thích sạch sẽ, chịu bụi bẩn.
Bên trong văn phòng của Chu Việt Thâm ngăn bằng một tấm rèm, một chiếc giường, buổi tối ngủ ở đó.
Chu Việt Thâm ngủ đắp chăn, cũng lạnh, lúc là giữa tháng sáu, ban ngày đặc biệt oi bức.
buổi tối mưa to vẫn lạnh.
Tư Niệm đắp chăn mới ngủ .
Hơn nữa nhà ở đây thường thấp, cộng thêm trong nhà ẩm ướt, luôn cảm giác se lạnh.
Thế nên mới tình trạng bên ngoài nóng, trong nhà mát.
Trong môi trường như , cô đầy một năm, e là sẽ bệnh phong thấp.
Tư Niệm lật tìm trong tủ bên cạnh bộ chăn ga gối đệm để , đây là cô bảo Chu Việt Thâm mang đến, ở nhà đều , cần mua thêm.
đàn ông đắp, cứ để ở đây.
Chắc chỉ mùa đông mới lấy .
Tư Niệm một lượt, trông thoải mái hơn nhiều.
Bộ lát nữa lúc về mang về giặt bằng máy giặt là .
Cô hễ bận rộn là dừng , dọn dẹp cả quần áo xung quanh, gọn gàng ngăn nắp, thoáng chốc rộng rãi hơn hẳn.
Lúc một đàn ông đưa đơn hàng.
Cần Chu Việt Thâm ký tên.
Chu Việt Thâm ở đó, Tư Niệm vội vàng .
Đối phương cũng quen cô, đột nhiên thấy một phụ nữ xinh , ngây một lúc.
Lắp bắp: “Cô, cô là...”
Tư Niệm tự giới thiệu một lượt, hỏi tìm Chu Việt Thâm việc gì.
Đối phương là vợ của xưởng trưởng Chu, càng kinh ngạc hơn.
Vợ xưởng trưởng trẻ như .
Anh thấy Tư Niệm chằm chằm , chút ngại ngùng, vội đơn hàng cần Chu Việt Thâm ký tên.
Tư Niệm đưa tay nhận lấy xem một lượt, là một đơn hàng mới.
cô thấy tên khách hàng trong sổ sách của Chu Việt Thâm, lẽ nào là khách hàng mới.
Tư Niệm cũng dám ký, đợi một lát, Chu Việt Thâm đến ký.
May mà Chu Việt Thâm nhanh ch.óng đến, mấy đàn ông lúc nãy , chỉ còn một .
Anh tới, thấy đối phương, cũng hỏi. Đưa tay nhận lấy đơn hàng, xem một lượt, ký, bảo đối phương trả .
Đối phương dám gì, vội vàng đáp lời .
Tư Niệm chút kinh ngạc, thở phào nhẹ nhõm, may mà ký Chu Việt Thâm.
Cô hỏi Chu Việt Thâm: “Đơn hàng khá lớn, tại ký?”
Chu Việt Thâm : “Khách hàng là khách hàng cũ ở phía tây thành phố, đây lúc chúng mới đến, xảy một mâu thuẫn. Bây giờ phía tây thành phố đang dịch tả heo, họ tìm đến , đối với xưởng của chúng mà , là chuyện .”
, thương chiến bây giờ, chẳng qua là hại , hại .
Chỉ cần danh tiếng của , thể một độc chiếm.
Bây giờ phía tây thành phố đang dịch tả heo, chỗ của Chu Việt Thâm vẫn , khách hàng là khách hàng lâu năm của phía tây, chừng ý đồ gì.
Để phòng ngừa sự cố, Chu Việt Thâm tự nhiên cẩn thận.
Bây giờ chỉ cần giữ vốn là .
Dù cũng là thời điểm quan trọng.
Hai nhà, Chu Việt Thâm theo , ho khẽ mấy tiếng.
Cổ họng dường như chút thoải mái.
Tư Niệm đầu : “Anh khỏe ?”
Chu Việt Thâm : “Có lẽ cảm lạnh.”
Tư Niệm nhíu mày: “Mấy ngày nay thể còn mưa, cứ thế cũng là cách, thể để cơ thể suy sụp , t.h.u.ố.c ở đây ?”
Tư Niệm định lấy t.h.u.ố.c cho , nhanh mấy bước, kéo ngăn kéo tìm, cánh tay nắm lấy, đó kéo .
Tư Niệm ngẩn , ngẩng đầu, Chu Việt Thâm ép cô bàn việc, hai tay ôm eo cô, cúi đầu.
“Không ngủ ?”
—
Tư Niệm: Được , , em lo cho thể , cũng lo cho thể em ...