[Xuyên Sách Đấu Trọng Sinh] TN 70: Mỹ Nhân Gả Thấp, Người Đàn Ông Già Hai Đời Vợ Ngày Ngày Đòi Yêu - Chương 112: Nhìn Một Cái Liền Biết Là Cô Gái Ngoan Ngoãn Hiểu Chuyện

Cập nhật lúc: 2026-04-09 18:39:22
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tư Niệm tới, liền thấy lời .

 

Lại cạn lời .

 

Hóa đây chính là ba của Lâm Tuyết .

 

Quả nhiên một nhà chung một cửa a.

 

Một đến nhà họ Chu đòi thịt ba chỉ.

 

Một đến nhà họ Lâm đòi đùi heo.

 

Tư Niệm tiến lên trực tiếp khách sáo mở miệng hỏi: “Hai vị, hai là ai a, quen hai ?”

 

Hai sững sờ một chút, phản ứng , mặt đều đen : “Cháu đây còn là từ thành phố về đấy, ngay cả bác cả ruột bác gái cả ruột cũng nhận !”

 

“Cháu về nhà lâu như , bác cả ruột bác gái cả ruột từng đến cửa thăm cháu, cháu thể nhận hai chứ? Hai vị chẳng là nực .”

 

“Cái, cái là đến , đứa trẻ nhỏ nhen như , phóng khoáng bằng Tư Tư nhà chút nào.”

 

Tư Niệm : “Ồ, lẽ nào hai vì cái đùi heo mà đến ? Từ lúc đến tới giờ, hai đòi chia thịt thì là đòi chia đùi heo, căn bản từng nhắc đến cháu gái nửa lời a? Hai cháu còn tưởng hai chỉ đến để chia thịt thôi đấy.”

 

Lời của Tư Niệm, khiến những dân làng đến cửa vây xem xung quanh bàn tán xôn xao.

 

a, đây là sính lễ của Tư Niệm, liên quan gì đến nhà bác cả Lâm a, mặt liền đòi chia thịt , Tư Niệm về nhà lâu như , đều từng đến cửa thăm một cái, còn chia thịt, thật sự là cạn lời.

 

Đổi là bọn họ, đều nổi giận .

 

Nghe thấy lời , bác cả Lâm lập tức nổi giận, tiếng bàn tán xung quanh khiến ông đỏ bừng khuôn mặt già nua, khắt khe trừng mắt Tư Niệm, chỉ trích: “Đứa trẻ , hiểu chuyện chút nào , chúng đòi bộ của cháu, cháu phận con cháu hiếu kính những bề như chúng một chút thì ? Không hiểu chuyện bằng đứa trẻ Tư Tư chút nào!”

 

“Bề ? Cháu đều quen ông, dựa cháu hiếu kính ông, ông từng cho cháu một đồng tiền tiêu nào là quan tâm cháu nửa phần ? Ông cảm thấy Lâm Tư Tư , ông bảo cô mua thịt cho ông ăn, mà đòi thịt ăn từ một hiểu chuyện như cháu chứ, lẽ nào cháu hiểu chuyện, ông còn hiểu chuyện?”

 

“Ồ đúng , ông chính là ba của Lâm Tuyết chạy đến nhà họ Chu đòi cháu cho cô mười cân thịt ba chỉ đó chứ, hai đúng là đúc cùng một khuôn mà , một đòi mười cân thịt ba chỉ, một đòi đùi heo, cháu vốn tưởng Lâm Tuyết đủ hổ , ngờ ba như ông càng hổ hơn.” Tư Niệm kinh ngạc che miệng .

 

Mọi xung quanh thấy lời , xuýt xoa thôi, nhà bác cả Lâm cũng quá hổ .

 

Đến nhà họ Lâm đòi thì thôi , còn chạy đến nhà họ Chu.

 

Người nhà lão nhị ba ruột đều chuyện .

 

Bác cả Lâm thấy tiếng chỉ trỏ bàn tán của xung quanh, sắc mặt đổi, tức giận đùng đùng trừng mắt cô, đó về phía em trai , thở hổn hển: “Lão nhị, chú xem xem đứa con gái của chú, chuyện với lớn thế nào a.”

 

Ba Lâm Lâm Tuyết đến nhà họ Chu đòi thịt ba chỉ, sắc mặt liền khó coi .

 

Vốn dĩ là ngày đại hỉ, ông ầm ĩ quá khó coi, để bên nhà họ Chu xem trò .

 

Không ngờ nhà cả hổ như .

 

Lúc cũng nhịn nữa, lạnh lùng : “Anh cả, Niệm Niệm đúng, đây là sính lễ của con bé, cho dù là ba như chúng em đều tư cách xử lý, càng đừng đến chuyện chia cho , nghĩ cũng đừng nghĩ!”

 

Ba Lâm từ nhỏ yêu thương con gái, là một cuồng con gái, bình thường mặc dù tính tình khá hiền lành thật thà, dễ bắt nạt, nhưng một khi là vì con gái , ông tuyệt đối sẽ nhượng bộ.

 

Càng đừng đến, đây còn là đứa con gái ruột nợ mười mấy năm.

 

Bản vốn dĩ tròn trách nhiệm của ba, càng tư cách xử lý sính lễ của con gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-dau-trong-sinh-tn-70-my-nhan-ga-thap-nguoi-dan-ong-gia-hai-doi-vo-ngay-ngay-doi-yeu/chuong-112-nhin-mot-cai-lien-biet-la-co-gai-ngoan-ngoan-hieu-chuyen.html.]

 

Lời của cả thực sự quá đáng.

 

Tư Niệm thấy ba nhà cũng loại tính tình mềm yếu, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

 

Cô sợ nhất là giúp phản bác, đó ba còn kéo cô thôi bỏ , đều là họ hàng cho thì cho những lời như .

 

Vậy cô tuyệt đối sẽ tiếp xúc nhiều với gia đình .

 

Lúc hài lòng một chút, mặc dù đanh đá như , nhưng từ chối vẫn là .

 

Nhìn bác cả Lâm tức giận đến mức mặt mũi bầm dập, cô cố vẻ vô tội : “Ông ăn thịt như , để con gái ông gả a, gì mà nhung nhớ sính lễ nhà khác chứ. Lẽ nào nhà ông nghèo đến mức cơm ăn mới cần ăn xin khắp nơi ? Thật đáng thương a.”

 

Khóe miệng giật giật, thực nhà bác cả Lâm chỉ một cô con gái một con trai, lúc riêng nhà cửa chia đều là nhất, điều kiện hơn nhà lão nhị Lâm nhiều.

 

Lúc Tư Niệm thành ăn mày.

 

Vợ chồng bác cả Lâm tức giận ngã ngửa, đỉnh đầu bốc khói.

 

“Được, cho chúng thì thôi, bên ba kiểu gì cũng mang qua đó chứ, cháu là con gái nhà họ Lâm chúng , mang chút đồ ăn cho ông nội bà nội, là điều hiển nhiên .”

 

Tư Niệm liên tục gật đầu, tỏ vẻ phối hợp.

 

“Đương nhiên là điều hiển nhiên a, nhưng cũng thể cháu mang, con gái ông mang chứ, con gái ông mang bao nhiêu, cháu sẽ mang bấy nhiêu, yên tâm, tuyệt đối kém cô chút đó . Cho nên bác cả vì bác ở đây bắt khác mang cái mang cái , chi bằng về nhà nghĩ xem, hai nên mang cái gì , dù đều là cháu gái của ông nội bà nội, cũng thể cháu mang, Lâm Tuyết mang đúng ?”

 

Mọi xung quanh cũng cảm thấy là cái lý , Tư Niệm mới về, liền bắt mang cái mang cái , nhà lão nhị sủng ái, đứa cháu gái về , đều đến cửa một cái.

 

Còn mặt mũi đưa nhiều yêu cầu như .

 

Sao thấy ông bảo con gái mang .

 

“Cháu, cháu quá đáng lắm , mồm mép tép nhảy, thấy cháu chính là mang.”

 

Tư Niệm tủi : “Bác cả lời , bác nhà bác cả đều biểu hiện gì, phận con cháu như chúng cháu dám vượt mặt a, cháu đây là sợ mang nhiều , xem trò nhà bác cả hai , đến lúc đó mặt bác qua , trách cháu...”

 

Ba Lâm nổi con gái tủi như , đau lòng thôi, tiến lên : “Được cả, ngày đại hỉ, ở đây la lối om sòm cái gì chứ, Niệm Niệm về để chịu tủi từ , quản nhà .”

 

Mọi xung quanh cũng chướng mắt: “ a, bác cả Lâm ông cũng đừng quá tham lam , một cô gái mới về, đều quen thuộc ép cái cái , đây là bắt nạt con nhà ?”

 

“Theo thấy, Lâm Tuyết nhà ông đều sắp mười tám tuổi , bản ông lo lắng, lo lắng cho khác gì?”

 

, ông hiếu thuận như tự mang a.”

 

“Cũng sợ nhà họ Chu xem trò nhà ông, đều thấy hổ ông...”

 

Vợ chồng bác cả Lâm mắng đến mức mặt đỏ tía tai, c.h.ử.i rủa ầm ĩ bước ngoài, buông lời tàn nhẫn: “Được, lão nhị chú chính là đối xử với cả như thế đây, đợi đấy cho .”

 

Nói xong hung hăng trừng mắt Tư Niệm một cái, xoay xám xịt chạy mất.

 

Mọi xung quanh nhà bác cả Lâm tham lam vô sỉ, đến đây cũng cạn lời tột độ, liên tục an ủi Tư Niệm, bảo cô đừng để trong lòng.

 

Tư Niệm cảm kích lời cảm ơn với , đồng thời mời lúc kết hôn nhất định qua ăn cơm, thái độ dịu dàng, lễ phép, giọng nhỏ nhẹ êm tai.

 

Nhìn một cái liền là cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện.

 

 

Loading...