Trong cung điện Giao Long rực rỡ san hô, Hàn Dao đang đắc ý ngắm "thú phu" mới của .
Hồ Phỉ xích bốn góc giường bằng những sợi xích "Thủy Nhục", linh lực phong tỏa .
Hắn mặc một bộ hỉ phục màu xanh nước biển xẻ sâu, khuôn mặt tuấn tú tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn đầy sự khinh bỉ.
"Đừng chống đối nữa, Hồ Phỉ."
Hàn Dao lướt bàn tay đầy vảy cá lên n.g.ự.c , ngay sát dấu ấn Sói Đen đang mờ nhạt.
"Thú nữ cạn bảo vệ ngươi ? Ở đây, mới là vương!"
Hồ Phỉ khẩy, giọng khàn đặc:
"Ngươi... chỉ là một con cá hôi hám. So với đại nhân nhà , ngươi ngay cả cái móng chân cũng bằng."
Hàn Dao nổi giận, định giáng một cái tát thì bỗng nhiên, bộ cung điện rung chuyển dữ dội.
Một luồng khí lạnh thấu xương xuyên qua lớp nước, khiến những rạn san hô nứt toác.
"Hàn Dao! Cút đây chịu c.h.ế.t!"
Tiếng gầm của Khương Mạn mang theo uy áp cấp 8 đỉnh phong truyền xuyên qua vạn trượng nước biển, khiến hàng loạt binh tôm tướng cá nổ tung vì áp lực.
Khương Mạn đợi quân lính dẫn đường.
Cô vung thanh băng kiếm đen, một nhát c.h.é.m xẻ đôi mặt biển, tạo thành một rãnh sâu đáy dẫn thẳng xuống chính điện thủy cung.
"Thôn Phệ – Đại Hải Vô Biên!"
Đầu sói thứ ba của Khương Mạn há miệng, bắt đầu hút cạn lượng nước biển xung quanh cung điện, tạo một vùng gian chân khổng lồ.
Hàn Dao kinh hoàng lao , vẫn còn mặc đồ cưới:
"Kẻ nào dám loạn Thủy cung của ?!"
Đáp ả là một cú đạp trời giáng của Khương Mạn.
Đôi ủng đen giẫm thẳng lên n.g.ự.c Hàn Dao, ép ả lún sâu tường đá san hô.
"Ngươi cướp của ?"
Khương Mạn nghiêng đầu, đôi mắt bạc giờ đây chỉ còn sát khí đen đặc.
"Ngươi bao nhiêu cái mạng để trả giá cho việc ?"
Hàn Dao gào thét, vung đinh ba gọi thủy triều tấn công.
Kim Ngạo kịp thời lao xuống, linh lực hệ Kim biến nước biển thành những mũi kim sắc lẹm đ.â.m ngược ả.
Hắc Diêm và Vân Triệt phối hợp nhịp nhàng, một bên dùng hỏa diễm thiêu đốt dưỡng khí nước, một bên dùng lốc xoáy xé nát đội hình lính canh.
Khương Mạn bước phòng cưới, thấy Hồ Phỉ xiềng xích, lửa giận trong lòng bùng phát đến cực điểm.
Cô vung tay c.h.é.m đứt xiềng xích, đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của gã hồ ly lòng.
"Đại nhân... đến muộn thế..."
Trà trà mê kể chuyện - Kể truyện hay.
Hồ Phỉ thều thào, dụi đầu cổ cô như một con mèo nhỏ tìm sự an ủi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-thu-the-toi-luoi-bieng-lam-ca-man/chuong-24-ghen.html.]
Khương Mạn gì, cô Hàn Dao đang hấp hối.
Thay vì g.i.ế.c c.h.ế.t, Khương Mạn dùng đầu sói thứ hai — Hắc Ám — gieo linh hồn Hàn Dao một hạt giống đóng băng.
"Từ nay về , mỗi khi ngươi thấy thú nam, linh hồn ngươi sẽ băng giá cào xé. Đó là cái giá cho việc dám chạm đồ của Khương Mạn ."
Khi cả đoàn quân rút lên mặt nước, Hồ Phỉ tỉnh táo hơn đôi chút nhưng vẫn giả bộ yếu ớt, bám c.h.ặ.t lấy Khương Mạn rời.
"Đại nhân, con cá đó định cưỡng hôn ... Ta cảm thấy còn trong trắng nữa , bù đắp cho ..."
Hồ Phỉ thút thít, mắt liếc xéo ba nam nhân còn .
Hắc Diêm nghiến răng:
"Ngươi bớt diễn ! Chính mắt thấy ngươi vẫn còn nguyên vẹn!"
Kim Ngạo lạnh lùng bồi thêm:
"Linh lực của hồi phục , đại nhân đừng để lừa."
Vân Triệt hừ lạnh:
"Cáo già vẫn là cáo già."
Khương Mạn thở dài, bốn vị phu quân của – thì xước xát, thì ướt sũng, thì đang ghen tuông nổ trời.
Cô vỗ vỗ đầu Hồ Phỉ, sang ba :
"Về thôi. Lần đứa nào để bắt cóc nữa, sẽ mặc kệ cho thú phu thiên hạ luôn."
Vừa về đến hang đá riêng tại bộ lạc Sói Xám, Khương Mạn ném thẳng Hồ Phỉ xuống giường ngọc.
Cô lời nào, đôi mắt bạc rực lên luồng sáng hắc ám áp đảo.
"Đại nhân... nhẹ tay... vẫn còn sợ hãi vụ bắt cóc mà..."
Hồ Phỉ định giở trò cũ, nới lỏng hỉ phục xanh nước biển để lộ bờ vai trắng ngần, thì Khương Mạn thô bạo ép c.h.ặ.t hai tay lên đỉnh đầu.
"Sợ hãi? Ngươi là tộc trưởng Hồ Ly, cấp 6 đỉnh phong, để một con cá bắt dễ dàng như ?"
Khương Mạn cúi thấp , thở nóng rực mang theo uy áp cấp 8 khiến Hồ Phỉ rùng , chín cái đuôi xù lên vì run sợ kích thích.
Cô dùng lời nữa.
Khương Mạn c.ắ.n mạnh n.g.ự.c trái của , ngay vị trí dấu ấn cũ.
Linh lực Sói Đen cuộn trào, hòa quyện với m.á.u của Hồ Phỉ, khiến Đồ đằng n.g.ự.c Hồ Phỉ đột ngột bùng phát ánh sáng đỏ thẫm.
Dấu ấn từ từ lan rộng, các đường nét trở nên sắc sảo và đậm màu hơn, khắc sâu tận linh hồn.
Hồ Phỉ rên rỉ một tiếng đầy thống khổ lẫn thỏa mãn, cả cơ thể co giật sự càn quét linh lực của Khương Mạn.
Khi cô buông , dấu ấn n.g.ự.c còn mờ nhạt mà đỏ rực như m.á.u, tỏa ấm vĩnh cửu của Sói Đen.
"Từ nay, dấu ấn sẽ nhắc ngươi nhớ: Ngươi là đồ của . Kẻ nào chạm , nó sẽ thiêu rụi linh hồn kẻ đó. Và nếu ngươi dám để bắt nữa... sẽ nhốt ngươi vĩnh viễn."
Hồ Phỉ thở dốc, đôi mắt m.ô.n.g lung đầy sùng bái, khàn giọng đáp:
"Tuân lệnh... chủ nhân của ."