Xuyên Qua Thú Thế: Tôi Lười Biếng Làm Cá Mặn - Chương 23: Bị bắt cóc.

Cập nhật lúc: 2026-03-12 16:52:25
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong hang đá, Khương Mạn dài ghế lông thú, Hồ Phỉ đang bận rộn... tỉa móng tay cho .

"Hồ Phỉ, thấy tiếng ồn bên ngoài." 

Khương Mạn lười biếng hỏi.

Hồ Phỉ nịnh nọt, chín cái đuôi phe phẩy tạo làn gió mát rượi: 

"Đại nhân nhầm , chỉ là mấy con chim bay qua thôi. Người cứ ngủ tiếp , việc cứ để bọn lo."

Khương Mạn nhướn mày. 

thừa "bức tường lửa" đang hoạt động hết công suất. 

Dù đôi khi cảm thấy vây quá c.h.ặ.t, nhưng bốn nam nhân vốn là những kẻ kiêu ngạo nhất đại lục giờ đây hợp sức chỉ để "giữ cửa" cho , cô thấy chút thú vị.

"Được , nhưng đừng đ.á.n.h c.h.ế.t , Kha Sa sẽ mắng đấy."

"Tuân lệnh đại nhân!" 

Bốn tiếng đáp đồng thanh vang lên từ bốn phía, tràn đầy sự đắc ý.

Tuy nhiên.

Cho dù vị thế trong lòng Khương Mạn, Hồ Phỉ vẫn cảm thấy lo lắng. 

Với bản tính kinh doanh ăn m.á.u, hiểu rằng để giữ vững vị thế trong "hậu cung" ngày càng đông đúc , cần tiềm lực tài chính hùng mạnh hơn nữa để cung phụng thói quen lười biếng của Khương Mạn.

"Đại nhân, về Thung lũng Hồ Ly một chuyến để điều phối chuyến hàng đá quý sang phía Đông. Người ở nhớ giữ cách với tên Sư t.ử vàng đấy!"  

Hồ Phỉ thu xếp hành lý, quên lườm Kim Ngạo một cái cháy mặt.

Khương Mạn chỉ ừ hử cho qua chuyện, tay vẫn đang bận cầm miếng khô bò do Hắc Diêm đút. 

ngờ rằng, chuyến của Hồ Phỉ là khởi đầu cho một biến cố mới.

—--------------------------------------------------------

Hồ Phỉ thong thả dẫn đoàn buôn băng qua những dải rừng ven biển phía Nam. 

Hắn ngắm nghía chiếc vòng ngọc Phỉ Thúy mới tậu, định bụng về sẽ nịnh nọt Khương Mạn để cô "ban thưởng" thêm vài đêm nồng cháy. 

Với chín cái đuôi rực rỡ và vẻ ngoài phong lưu, Hồ Phỉ đến cũng khiến các thú nữ ngoái .

Thế nhưng, chính vẻ "nghiêng nước nghiêng thành" lọt mắt xanh của một kẻ nên đụng tới.

Khi đoàn buôn của Hồ Phỉ chuẩn băng qua khu vực giáp ranh với vùng duyên hải phía Nam thì đột ngột một luồng sương mù dày đặc bao phủ. 

Mùi muối biển nồng nặc lấn át cả khứu giác nhạy bén của tộc Hồ Ly.

"Có biến! Bảo vệ hàng hóa!" 

Hồ Phỉ quát lớn, chín cái đuôi xòe rộng, linh lực ảo thuật bùng nổ để xua tan màn sương.

Thế nhưng, kẻ thù thú nhân cạn. 

Trà trà mê kể chuyện - Kể truyện hay.

Từ những khe nước ngầm, hàng loạt sợi dây xích từ xương cá voi đen lao lên, quấn c.h.ặ.t lấy chân tay các chiến binh Hồ tộc. 

Một thú nữ với làn da xanh xao, tai vây cá và đôi mắt vàng lạnh lẽo – trồi lên mặt nước.

Đó chính là Nhị công chúa của tộc Giao Long, một thú nữ cấp 7 nổi tiếng với tính cách đa tình và độc đoán. 

Đôi mắt xanh biếc của ả dán c.h.ặ.t hình mảnh khảnh nhưng quyến rũ của Hồ Phỉ.

"Chậc, thú nhân cạn mà kẻ xinh thế ?" 

Hàn Dao l.i.ế.m môi, chiếc đuôi rồng dài vẩy mạnh khiến nước b.ắ.n tung tóe. 

"Mang về cung điện nước cho . Ta thú phu thứ mười ba trong hậu cung của !"

Hồ Phỉ khẩy quạt, nụ môi trở nên lạnh lẽo: 

"Muốn bắt ? Ngươi đủ vàng để mua cái móng chân của ?"

Ảo thuật "Thiên Hồ Vạn Ảnh" bùng phát, hàng ngàn phân của Hồ Phỉ hiện

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-thu-the-toi-luoi-bieng-lam-ca-man/chuong-23-bi-bat-coc.html.]

Tuy nhiên, đây là vùng duyên hải, linh lực hệ Thủy của Hàn Dao thiên nhiên ưu ái. 

Ả vung tay, một cơn sóng thần nhỏ cuộn trào, kèm theo "Thủy Ngục Xiềng Xích" – những sợi xích từ gân rồng biển khả năng khóa c.h.ặ.t linh lực ảo giác.

Hồ Phỉ dù tinh quái nhưng đối đầu với một thú nữ cấp 7 địa bàn của ả, cộng thêm việc ả dùng t.h.u.ố.c mê đặc chế của biển sâu, dần rơi thế yếu. 

Một sợi xích quấn c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c trái, đè lên dấu ấn Sói Đen, khiến Hồ Phỉ cảm thấy linh hồn một bàn tay nhớp nháp bóp nghẹt.

"Đồ khốn... Mạn Mạn sẽ... lột da ngươi..." 

Hồ Phỉ thều thào khi ngất lịm trong vòng tay của ả.

Tại bộ lạc Sói Xám, Khương Mạn đang ngủ trưa thì đột ngột bật dậy. 

Một cơn đau nhói như kim châm truyền đến từ n.g.ự.c trái – nơi liên kết với dấu ấn của Hồ Phỉ.

"Hồ Phỉ gặp chuyện ." 

Khương Mạn lạnh lùng thốt , sát khí bùng lên khiến chiếc gối lông vũ bên cạnh đóng băng vỡ vụn.

Hắc Diêm, Vân Triệt và Kim Ngạo lập tức mặt. 

Cả ba đều nhận thấy sự bất thường qua sợi dây liên kết vô hình.

"Dấu ấn của đang mờ dần, kẻ đang dùng tà thuật trấn áp linh hồn !" 

Vân Triệt nhắm mắt cảm nhận, đôi cánh vàng kim khẽ rung động. 

"Mùi vị ... là tộc Giao Long của biển sâu."

Hắc Diêm siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gầm gừ: 

"Lũ rồng nước đó định tuyên chiến ? Chúng dám bắt của chúng ngay đất liền!"

"Cảm giác ... là sự chiếm hữu của thú nữ khác." 

Kim Ngạo nhíu mày, linh lực hệ Kim trong rít lên vì phẫn nộ. 

"Có thú nữ phương nào dám giành giật với đại nhân?"

Vân Triệt từ cao quan sát, đôi mắt đại bàng xuyên thấu ngàn dặm: 

"Hướng phía Nam, ven biển. Mùi của tộc Giao Long. Có vẻ là nhị công chúa Hàn Dao bắt Hồ Phỉ về để 'thị tẩm'."

Khương Mạn bước xuống giường, đôi mắt bạc giờ đây biến thành màu đen của vực thẳm. 

còn vẻ lười biếng thường ngày, mà đó là sự uy nghiêm của một vị chúa tể kẻ khác xâm phạm lãnh thổ.

"Hắc Diêm, tập hợp đội quân tinh nhuệ nhất. Vân Triệt, dẫn đường lên trung. Kim Ngạo, chuẩn trang chống nước."

Khương Mạn vươn tay , một thanh trường kiếm bằng băng đen từ từ ngưng tụ: 

"Dám động con cáo của ... Ta sẽ khiến biển sâu nhuốm m.á.u."

Lần đầu tiên kể từ khi xuyên , Khương Mạn thực sự chủ động xuất chiến. 

Không vì lãnh thổ, vì giao thương, mà vì món "gối ôm" mềm mại nhất của cô đang kẻ khác bắt cóc.

Đoàn quân Sói Đen, Báo Lửa, Đại Bàng và Sư T.ử Vàng bắt đầu hành quân thần tốc về phía Nam. 

Một cuộc đại chiến giữa lục địa và đại dương chuẩn nổ .

Vùng biển phía Nam vốn yên bình nay sục sôi bởi những cơn sóng dữ. 

Trên bầu trời, hàng ngàn chiến binh tộc Ưng do Vân Triệt dẫn đầu che kín ánh mặt trời. 

Dưới mặt đất, tiếng gầm của Hắc Diêm và đoàn quân Báo Đen khiến cát bụi mịt mù. 

Kim Ngạo mũi thuyền chiến bằng đồng do đúc , đôi mắt vàng kim lạnh lẽo xoáy lòng đại dương.

đáng sợ nhất chính là Khương Mạn. 

mặt biển, mỗi bước chân chạm xuống, nước biển lập tức đóng băng thành một con đường đen kịt.

 

Loading...