Buổi chiều, Khương Mạn hóng gió bên hồ nước của Hồ cung.
Hồ Phỉ thong thả xòe quạt, rót cho cô chén tinh hoa:
"Đại nhân, ở tộc Hồ Ly . Ta tiền, lụa, thể vui vẻ bằng ảo thuật. Chứ về cái hang đá của tên Sói thì chán c.h.ế.t."
Hắc Diêm đang nướng thịt bên cạnh, thì gầm gừ:
"Ngươi ai chán? Ta thể bảo vệ nàng khỏi thú dữ, ngươi ?"
Vân Triệt nhàn nhạt bồi thêm một câu:
"Ta thể đưa nàng ngắm hoàng hôn đỉnh núi cao nhất. Tộc Hồ Ly các chỉ quanh quẩn trong thung lũng đầy mùi tiền thôi."
Hồ Phỉ khẩy:
"Ồ, bay cao gió lộng lắm, đại nhân nhà lười, nhỡ nàng ngủ quên ngã xuống thì ? Chẳng bằng trong đống đuôi của mà ngủ."
Khương Mạn thở dài, kéo tấm lụa che kín mặt.
Cô cảm thấy việc ba thú phu dường như giúp cô lười hơn, mà trái còn khiến lỗ tai cô hoạt động quá công suất.
"Tất cả... im lặng."
Khương Mạn lầm bầm.
"Hồ Phỉ lấy thêm trái cây. Hắc Diêm quạt lửa nhỏ . Vân Triệt... chải tóc tiếp ."
Ba nam nhân đang hừng hực khí thế chiến đấu bỗng chốc khựng .
Họ , vị nữ vương đang lười biếng đến cực điểm , đồng thanh đáp:
"Tuân lệnh, Đại nhân!"
Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của thung lũng Hồ Ly, một nữ nhân lười biếng và ba vị phu quân " ai nhường ai" tạo nên một khung cảnh kỳ lạ nhưng ấm áp đến lạ thường.
Khương Mạn thầm nghĩ, lẽ cuộc đời cá mặn , thêm chút "ồn ào" cũng tệ lắm.
Từ đó, cuộc sống gà bay ch.ó sủa của Khương Mạn và ba vị thú phu bắt đầu.
Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua những tấm rèm lụa ngũ sắc của Hồ cung.
Khương Mạn vẫn đang say giấc nồng thì một mùi hương quyến rũ của thịt hươu nướng mật ong bay mũi.
Hắc Diêm bưng một khay thức ăn khổng lồ , giọng trầm ấm:
"Mạn Mạn, dậy ăn thôi. Ta săn con hươu béo nhất rừng, nướng bằng lửa chuẩn xác nhất để giữ độ mềm."
Chưa kịp để Hắc Diêm tiến gần giường, Hồ Phỉ thong thả bước từ bức bình phong khảm ngọc.
Hắn mặc một chiếc áo choàng lót lông cáo tuyết trắng muốt, tay cầm quạt khẽ phẩy:
"Chậc, sáng sớm ăn thịt nướng, nóng nảy quá. Đại nhân nhà cần thanh đạm."
Hồ Phỉ b.úng tay, một hàng thị nữ Hồ tộc xinh tiến , bưng theo những bát sứ tinh xảo chứa tổ yến huyết và trái cây ướp lạnh trong băng tinh.
"Đây là tổ yến lấy từ vách đá vạn trượng phía Nam, nấu cùng sương sớm. Ăn da dẻ sẽ mềm mại, cực kỳ hợp với giấc ngủ của ."
Hắc Diêm nghiến răng:
"Hồ Phỉ! Đừng mang mấy thứ nước loãng đây. Mạn Mạn cần sức mạnh!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-thu-the-toi-luoi-bieng-lam-ca-man/chuong-16-tranh-sung.html.]
"Sức mạnh các lo , đại nhân chỉ cần xinh và lười biếng thôi."
Hồ Phỉ tà mị, chín cái đuôi đỏ rực khẽ đung đưa, cố tình quẹt qua má Khương Mạn để đ.á.n.h thức cô một cách dịu dàng nhất.
Buổi chiều, khi Khương Mạn ngoài hóng gió, Vân Triệt đợi sẵn ở ban công cao nhất của Hồ cung.
Hắn hóa thành đại bàng vàng khổng lồ, đôi cánh oai phong lẫm liệt:
"Lên đây, đưa nàng ngắm thác nước bạc phía thung lũng."
Khương Mạn định nhấc chân thì Hồ Phỉ nhanh tay ấn cô xuống một chiếc ghế bành lót mười lớp lông thú êm ái.
"Đại nhân, bay cao gió máy lắm, sạm da hết."
Trà trà mê kể chuyện - Kể truyện hay.
Hồ Phỉ hì hì, vỗ tay một cái.
Ngay lập tức, bốn chiến binh Hồ tộc khiêng một chiếc thuyền rồng nhỏ, nhưng vì nước, chiếc thuyền gắn hàng loạt Phong linh thạch cực phẩm, thể lơ lửng mặt đất nửa mét.
"Thuyền bay êm ái, rèm che nắng, bàn bày rượu. Người cứ đây, sẽ đưa dạo khắp thung lũng mà tốn một chút sức lực nào."
Vân Triệt từ cao xuống, đôi mắt vàng kim lạnh lùng:
"Hồ Phỉ, ngươi định biến nàng thành phế nhân luôn ?"
Hồ Phỉ ngửa cổ lên, đắc ý:
"Đại nhân vốn là cá mặn, chỉ giúp thực hiện ước mơ một cách xa hoa nhất thôi."
Đêm xuống, Khương Mạn giữa giường ngọc rộng lớn.
Ba nam nhân quanh, tạo thành một khung cảnh "nghẹt thở".
Hắc Diêm đang bóp vai cho cô, bàn tay nóng hổi truyền linh lực ấm áp.
Vân Triệt thì im lặng chải mái tóc bạc dài mượt mà.
Còn Hồ Phỉ, gì nặng nhọc, chỉ nghiêng bên cạnh, dùng một cái đuôi xù xì lót cổ Khương Mạn gối, tay khẽ khàng vuốt ve dấu ấn n.g.ự.c .
"Đại nhân, dấu ấn của ... thỉnh thoảng thấy nóng lên. Có đang nhớ đến ?"
Hồ Phỉ cố tình hạ thấp giọng, đầy vẻ quyến rũ.
Hắc Diêm hừ lạnh:
"Đó là do hắc độc rồng tan hết thôi, bớt mơ mộng ."
Vân Triệt cũng nhịn mà bồi thêm:
"Dấu ấn của và Hắc Diêm , sức mạnh liên kết chắc chắn mạnh hơn kẻ mới đến như ngươi."
Hồ Phỉ giận, trái còn tươi hơn, kéo tay Khương Mạn đặt lên dấu ấn của :
"Đến nhưng là dấu ấn 'sinh t.ử ', đúng đại nhân?"
Khương Mạn ba luồng áp lực vây quanh, cô khẽ thở dài, xoay rúc đống đuôi mềm mại của Hồ Phỉ vì nó thực sự êm, nhưng tay nắm lấy vạt áo của Hắc Diêm và chân gác lên đùi Vân Triệt.
"Im lặng cả ... Để ngủ."
Ba vị nam thần , dù trong lòng vẫn còn kèn cựa nhưng thấy cô ngủ ngon, họ đều tự động thu uy áp, bảo vệ giấc ngủ cho vị "Cá mặn" của đời .
Thung lũng Hồ Ly đêm thật yên bình, trừ tiếng tim đập rộn ràng của ba vị phu quân đang âm thầm tính toán chiêu trò cho ngày mai.