Xuyên Qua Thú Thế: Tôi Lười Biếng Làm Cá Mặn - Chương 15: Cứu chữa.

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:01:24
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi đoàn về đến Thung lũng Hồ Ly, bộ tộc nhân Hồ tộc đều rúng động. 

Thung lũng Hồ Ly chìm trong bầu khí căng thẳng cực độ. 

Tộc trưởng của họ - kẻ tinh ranh nhất đại lục - giờ đây bất động, thở mỏng manh như tơ nhện. 

Khương Mạn cho phép bất kỳ y sư nào chạm Hồ Phỉ. 

Cô trực tiếp trưng dụng phòng ngủ xa hoa nhất của Hồ Phỉ, đặt lên giường ngọc tỏa hương.

"Tất cả ngoài!" Khương Mạn lệnh cho các trưởng lão Hồ tộc đang nhốn nháo.

Khương Mạn xếp bằng giường ngọc, đặt Hồ Phỉ đối diện. 

Đôi mắt bạc của cô lúc lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng kiên định.

"Hắc Diêm, Vân Triệt, canh giữ cửa. Bất cứ kẻ nào bước , g.i.ế.c tha."

Khương Mạn xếp bằng, đôi mắt bạc nhuốm màu lo âu từng thấy. 

, độc của tộc Rồng Đen là loại độc ăn mòn linh lực. 

Càng dùng linh lực chữa trị thông thường, độc càng phát tán nhanh.

"Muốn cứu , chỉ thể dùng chính vật dẫn." 

Khương Mạn thầm nghĩ.

Cô hít một thật sâu, áp lòng bàn tay trắng nõn lên vết thương đen kịt của Hồ Phỉ. 

Ngay lập tức, đầu sói thứ ba — Thôn Phệ — trong linh hồn cô gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. 

Một luồng hắc khí lạnh lẽo từ cơ thể Khương Mạn tràn , bao phủ lấy bộ l.ồ.ng n.g.ự.c Hồ Phỉ.

"Thôn Phệ — Nghịch Chuyển!"

Khương Mạn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cảm nhận rõ rệt từng luồng độc tố sắc lẹm như hàng ngàn mảnh sành đang từ Hồ Phỉ chảy ngược kinh mạch của cô.

"Hộc!" 

Khương Mạn run rẩy, một ngụm m.á.u đen trào khỏi khóe môi.

Hắc độc rồng hung hãn, cơ thể cô điên cuồng tấn công các huyệt đạo.

Trà trà mê kể chuyện - Kể truyện hay.

Khương Mạn đồng thời vận dụng đầu sói thứ nhất — Băng Giá — để đóng băng chính huyết quản của , ngăn cho độc tố chạy về tim.

Cơn đau khiến Khương Mạn gần như ngất

Trong ảo giác, cô thấy đang giữa một vùng đầm lầy đen tối, nơi một con Ảnh Long khổng lồ đang nhe nanh múa vuốt. 

ngay đó, hình ảnh chín cái đuôi đỏ rực của Hồ Phỉ hiện , quấn lấy cô, che chở cô khỏi bóng tối.

"Đại nhân... đừng bỏ rơi ..." 

Tiếng thì thầm của Hồ Phỉ vang lên trong tâm trí.

Khương Mạn bừng tỉnh, đôi mắt đen kịt bùng nổ uy áp. 

Cô ép bộ linh lực cấp 8 lòng bàn tay, tăng tốc lực hút.

"Xì... xì..."

Khói đen bốc lên nghi ngút từ vết thương của Hồ Phỉ. 

Những đường gân đen dần biến mất, đó là những vệt trắng hồng của da thịt đang tái tạo. 

Ngược , cánh tay của Khương Mạn, những đường chỉ đen bắt đầu xuất hiện, lan dần lên bả vai.

Sau ba ngày đêm ròng rã, tia hắc độc cuối cùng rời khỏi cơ thể Hồ Phỉ. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-thu-the-toi-luoi-bieng-lam-ca-man/chuong-15-cuu-chua.html.]

Khương Mạn thở dốc, mồ hôi đẫm sũng y phục lụa mỏng. 

Hồ Phỉ, thấy nhịp tim định, mới dám buông lỏng cảnh giác.

Dùng chút sức tàn cuối cùng, Khương Mạn c.ắ.n đầu ngón tay, dùng m.á.u của vẽ lên n.g.ự.c trái của Hồ Phỉ — ngay vị trí vết sẹo khép miệng.

Linh lực hệ Băng và Thôn Phệ hòa quyện giọt m.á.u, thấm sâu xương cốt

Một đồ đằng hình Sói Đen Ba Đầu mạnh mẽ, bao bọc bởi chín dải lụa mềm mại, tượng trưng cho chín đuôi hồ ly hiện rực rỡ. 

Dấu ấn chỉ khẳng định chủ quyền, mà nó còn chứa đựng một phần linh lực của Khương Mạn để bảo vệ tâm mạch cho mãi mãi.

Khi dấu ấn tất cũng là lúc Khương Mạn kiệt sức

Cô ngã quỵ xuống giường ngọc.

Lúc , Hồ Phỉ khẽ cử động ngón tay. 

Hắn cảm nhận một luồng sức mạnh to lớn và ấm thuộc đang chảy trong huyết quản. 

Hắn mở mắt, thấy Khương Mạn đang ngất lịm.

Hồ Phỉ vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cô, nước mắt chảy dài xuống gò má tuấn tú. 

Gã hồ ly gian xảo nhất thế gian cuối cùng cũng hiểu thế nào là "giao dịch cả sinh mạng".

"Đại nhân... từ nay về , mạng của Hồ Phỉ, tiền của tộc Hồ Ly, tất cả đều là của ."

Bên ngoài mật thất, Hắc Diêm và Vân Triệt cảm nhận thở của Khương Mạn bình thì mới dám thở phào nhẹ nhõm. 

Một sự liên kết vô hình giữa bốn họ chính thức hình thành, bền c.h.ặ.t và thể phá vỡ.

Một tuần , Hồ Phỉ hồi phục thần tốc nhờ d.ư.ợ.c liệu nghìn năm của Hồ tộc và dấu ấn của Khương Mạn. 

Khương Mạn quyết định ở thung lũng một thời gian vì... giường ở đây quá êm và đồ ăn quá ngon.

Thế nhưng, sự yên bình của cô nhanh ch.óng phá vỡ bởi "cuộc chiến tranh sủng" giữa ba nam nhân.

Mỗi sáng, khi Khương Mạn vẫn còn đang cuộn tròn trong đống chăn lụa, Hồ Phỉ khôi phục vẻ phong lưu, lả lướt tiến gần. Hắn dùng chín cái đuôi mềm mại của quấn quýt lấy cô, tạo thành một cái kén lông xù ấm áp.

"Đại nhân, xem, vết sẹo n.g.ự.c vẫn còn đau... Người thể thổi nhẹ một chút ?" 

Hắn chớp mắt, bộ dạng đáng thương đến mức giả tạo.

"Bộp!"

Một bát súp hươu tuyết nóng hổi Hắc Diêm đặt mạnh xuống bàn đá. 

Hắn trừng mắt gã hồ ly: 

"Hồ Phỉ! Ngươi khỏi từ ba ngày ! Đừng dùng cái đuôi rách của ngươi quấy rầy giấc ngủ của Mạn Mạn!"

Hắc Diêm tiến , nhẹ nhàng nhấc Khương Mạn dậy khỏi đống đuôi của Hồ Phỉ, đặt cô vòng tay rắn chắc của

"Ngoan, ăn chút súp nóng cho khỏe . Tối nay sẽ dùng hỏa lực sưởi ấm kinh mạch cho nàng."

Từ xà nhà gỗ tinh xảo, Vân Triệt lạnh lùng nhảy xuống. 

Hắn nhiều, chỉ lẳng lặng đặt một chiếc lược bằng sừng rồng xuống cạnh giường.

"Tóc nàng rối ." 

Vân Triệt tự nhiên cầm lấy một lọn tóc bạc của Khương Mạn, tỉ mỉ chải chuốt. 

Ánh mắt liếc qua Hồ Phỉ với vẻ khinh miệt: 

"Kẻ dùng khổ nhục kế để dấu ấn quyền lên tiếng ở đây."

 

Loading...