Hồ Phỉ giữa sân bộ lạc Sói Xám, đôi mắt phượng híp đầy ý vị khi hai vị chiến binh hùng mạnh đang như ăn tươi nuốt sống.
Hắn khẽ phe phẩy chiếc quạt lông vũ, phong thái nhàn nhã đến mức đáng ghét.
"Bàn chuyện ăn?"
Vân Triệt lạnh lùng nhướn mày, thanh kiếm băng trong tay vẫn thu .
"Tộc Hồ Ly các vốn chỉ đến lợi nhuận, từ bao giờ để mắt đến một bộ lạc nhỏ ở vùng ven rừng thế ?"
Hồ Phỉ ha hả, chiếc đuôi đỏ rực khẽ quét qua mặt đất:
"Vân Triệt đại nhân là oan cho tại hạ quá. Chẳng bộ lạc Sói Xám sáp nhập cả tộc Báo Đen lẫn Chim Ưng ? Một thế lực mới trỗi dậy, nắm giữ nguồn nước và lãnh thổ bay chiến lược, tộc Hồ Ly chúng tất nhiên là đầu tiên đặt nền móng giao thương."
Hắn bước qua hai nam nhân, tiến về phía giường ngọc nơi Khương Mạn đang .
Hắc Diêm định chặn nhưng Khương Mạn khẽ phất tay.
Cô uể oải dậy, tựa lưng vách đá, đôi mắt bạc gã hồ ly mặt đầy vẻ dò xét:
"Nói thử xem, mối ăn của ngươi gì khiến bớt lười ?"
Hồ Phỉ khựng một chút vì nhan sắc và khí chất lãnh đạm của Khương Mạn, nhanh ch.óng lấy vẻ chuyên nghiệp:
"Tại hạ lập một “Con đường giao thương xuyên lục địa” xuyên qua lãnh thổ Sói Xám."
Sau lời đề nghị gây sốc của Hồ Phỉ, bầu khí trong hang đá của Khương Mạn dường như đông cứng .
Hắc Diêm và Vân Triệt hai bên, một tỏa nóng hừng hực của lửa rừng, một mang theo khí lạnh sắc lẹm của băng giá, tất cả đều tập trung gã hồ ly đang hì hì mặt.
Khương Mạn uể oải tựa cằm lên tay, đôi mắt bạc lờ đờ vì buồn ngủ, nhưng giọng vẫn giữ vẻ minh mẫn lạ thường:
"Ngươi định lấy cái gì để đổi lấy việc mở đường xuyên qua lãnh thổ của ?"
Hồ Phỉ hề nao núng áp lực từ hai vị thú phu. Hắn thong thả xòe chiếc quạt lông vũ, mặt quạt là một bản đồ da thú vẽ vô cùng tinh xảo bằng mực vàng.
"Đại nhân xem."
Hồ Phỉ chỉ dải đất nối liền giữa thung lũng phía Tây và các bộ lạc vùng ven biển phía Đông.
"Lãnh thổ của Sói Xám khi sáp nhập tộc Báo và Chim Ưng trở thành ‘trung tâm' của đại lục. Nếu hàng hóa của tộc Hồ Ly vòng qua núi tuyết, chúng mất ba tháng. nếu xuyên qua đây, chỉ mất mười ngày."
Hắn hạ thấp giọng, đôi mắt phượng lấp lánh sự tính toán:
"Thứ nhất, mỗi chuyến buôn qua, tộc Hồ Ly sẽ nộp 2 phần giá trị hàng hóa phí bảo an cho bộ lạc Sói Xám. Thứ hai, chúng sẽ xây dựng một chuỗi các trạm dừng chân dọc đường – vốn là những pháo đài kiên cố. Khi chiến tranh, chúng thuộc quyền điều khiển của . Thứ ba..."
Hồ Phỉ liếc Hắc Diêm đang hậm hực:
"Tộc Hồ Ly bí thuật bảo quản thực phẩm. sẽ xây cho đại nhân một 'kho băng vĩnh cửu' ngay trong hang . Dù là mùa hè nóng bức nhất, vẫn thể băng mát rượi và ăn trái cây tươi rói như hái từ cành."
Khương Mạn khẽ chớp mắt.
Kho băng vĩnh cửu? Ăn trái cây tươi mùa hè mà cần động chân?
Đây quả thực là thiên đường của kẻ lười.
"Thứ tư là quan trọng nhất."
Hồ Phỉ tiến gần hơn một bước, mùi hương hoa đào thoang thoảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-thu-the-toi-luoi-bieng-lam-ca-man/chuong-10-giao-thuong.html.]
"Tộc Hồ Ly chúng nắm giữ huyết mạch thông tin. Bất cứ bộ lạc nào ý định tấn công Sói Xám, sẽ mười ngày. Một vị vương lười biếng, thì nhất là nên diệt trừ rắc rối từ khi nó còn là mầm mống, đúng ?"
Vân Triệt hừ lạnh một tiếng:
"Ngươi lắm, nhưng ai bảo đảm tộc Hồ Ly nhân cơ hội để cài cắm nội gián bộ lạc bọn ?"
Hồ Phỉ khanh khách, chín cái đuôi đỏ rực đung đưa đầy đắc ý:
"Vân Triệt đại nhân lo xa quá. Hồ tộc chúng chỉ yêu tiền và yêu cái . Đánh mệt nhọc như , tại hạ thà ở đây hầu hạ đại nhân còn hơn."
Khương Mạn vỗ nhẹ xuống giường ngọc, hiệu cho sự im lặng.
Trà trà mê kể chuyện - Kể truyện hay.
Cô Hồ Phỉ, nhàn nhạt :
"Hợp đồng giao thương chấp nhận. một điều kiện:
Người của tộc Hồ Ly chỉ phép di chuyển con đường định, nếu bước lệch một bước khu vực săn b.ắ.n của Sói Xám, sẽ cho họ thành băng điêu trang trí dọc đường."
"Thành giao!"
Hồ Phỉ gập quạt cái "cạch", ánh mắt lộ rõ vẻ sùng bái.
"Đại nhân quyết đoán như , tại hạ thực sự ... dọn đến đây ngay lập tức để học hỏi thêm."
"Được, lập giao ước ."
Khương Mạn ngắn gọn đáp định xuống.
"Ấy, đại nhân khoan !"
Hồ Phỉ xòe quạt ngăn , nụ càng thêm gian xảo.
"Vì đây là con đường giao thương lớn, tại hạ cần đích ở đây một thời gian để khảo sát địa hình và giám sát việc xây dựng các trạm dừng chân. Hy vọng đại nhân cho phép tại hạ ... tạm trú tại hang của cho tiện bàn bạc."
"Không đời nào!"
Hắc Diêm và Vân Triệt đồng thanh gầm lên.
Khương Mạn lúc buồn ngủ đến mức cãi vã:
"Tùy ngươi, miễn là đừng ồn."
Những ngày đó, việc xây dựng con đường giao thương bắt đầu.
vì ở ngoài hiện trường chỉ đạo, Hồ Phỉ dùng cái cớ "báo cáo tiến độ" để xuất hiện trong hang của Khương Mạn hầu hết thời gian.
Cuộc sống bình yên của Khương Mạn chính thức phá vỡ bởi một gã hồ ly "mặt dày".
Hồ Phỉ giống Hắc Diêm Vân Triệt luôn cung kính và giữ cách nhất định.
Hắn là một kẻ tinh ranh, gian xảo và đầy tò mò.
Với cái danh "khảo sát địa hình", lượn lờ khắp hang đá của Khương Mạn.
Hắn mang đến những cuộn tơ lụa mềm mại nhất, tự tay trải lên giường cho cô.
Hắn mang đến những bộ cụ tinh xảo bằng đá quý, pha cho cô loại thảo mộc giúp an thần.
thực chất, đôi mắt phượng bao giờ rời khỏi nhất cử nhất động của Khương Mạn.