Xuyên Qua Thú Thế : Tôi Lười Biếng Làm Cá Mặn 2 - Chương 2: Giải cứu 1 - Hồ Phỉ.
Cập nhật lúc: 2026-04-07 20:42:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa khu rừng nguyên sinh u tối, Khương Mạn tựa lưng một gốc cây cổ thụ.
Dù trải qua một vụ nổ gian, trông cô vẫn toát lên vẻ lười biếng đến cực điểm.
Trà trà mê kể chuyện - Kể truyện hay.
Cô đưa tay vuốt mái tóc bạch kim rối nhẹ, đôi mắt bạc khẽ nheo khi cảm nhận hàng chục đôi mắt khát m.á.u đang dõi theo từ bụi rậm.
Một con Báo Gió cấp 5, là bá chủ của khu vực , gầm lên một tiếng x.é to.ạc gian, lao từ tán lá.
Móng vuốt sắc lẹm của nó nhắm thẳng cổ họng Khương Mạn.
Khương Mạn thậm chí buồn cử động ngón tay.
"Phiền c.h.ế.t ."
Khương Mạn lẩm bẩm.
Ngay khoảnh khắc móng vuốt chỉ cách cô vài gang tay, Sáu đôi cánh đen lưng Khương Mạn đột ngột bung rộng.
Một luồng tinh thần lực đặc quánh, mang theo thở của t.ử thần và sự tàn bạo của Sói Đen ba đầu, bùng phát như một cơn sóng thần.
Rắc!
Mặt đất chân con báo nứt toác.
Con Báo Gió khựng giữa trung, bộ tứ chi nó run rẩy dữ dội đập mạnh xuống đất.
Uy áp cấp 7 của Khương Mạn như một ngọn núi ngàn cân đè nghiến lấy linh hồn nó.
Đôi mắt đỏ ngầu của con thú hoang dã giờ chỉ còn sự sợ hãi tột độ.
Nó rên rỉ, thu nhỏ cơ thể , áp sát cái đầu to lớn xuống chân Khương Mạn, biểu thị sự phục tùng tuyệt đối.
Khương Mạn bước tới, dẫm lên lưng con báo, giọng hờ hững:
"Lực chân đấy. Đưa đến Đầm Lầy T.ử Khí. Đi chậm thôi, cần chợp mắt."
Tại Đầm Lầy T.ử Khí, Hồ Phỉ đang ở trong tình trạng cực kỳ tồi tệ.
Y ở trong trạng thái sớm kiệt sức.
Chín cái đuôi trắng muốt, vốn là niềm tự hào của gã hồ ly điệu đà nhất Thú Thế, giờ đây bùn đen và lũ Phệ Linh Dây Leo quấn c.h.ặ.t đến mức còn hình dạng.
Mỗi khi cố gắng dùng ảo thuật, những chiếc gai độc hút cạn linh lực, khiến cơn đau đèo mút tận tủy xương.
Những cái gai độc đ.â.m sâu da thịt, mỗi chúng rút linh lực là một Hồ Phỉ cảm thấy linh hồn như xé rách.
"Lạc Phong... nếu c.h.ế.t... sẽ thiêu trụi... Thánh Địa của ngươi..."
Hồ Phỉ nghiến răng, m.á.u rỉ từ khóe môi.
"Mạn Mạn... nàng đừng xảy chuyện gì..."
Hồ ly thì thào, tầm bắt đầu nhòe .
Hắn sợ c.h.ế.t, chỉ sợ nếu c.h.ế.t ở đây, sẽ còn ai xoa bóp chân cho nàng mỗi tối, còn ai dùng đuôi che nắng cho nàng lười biếng.
lúc một sợi dây leo khổng lồ, to như , lao v.út lên định xuyên thủng trái tim Hồ Phỉ để kết thúc trận pháp, thì một luồng hắc khí từ chân trời b.ắ.n tới.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Sợi dây leo Phệ Linh nổ tung thành hàng vạn mảnh nhỏ.
Khương Mạn lưng Báo Gió, từ từ đáp xuống giữa vùng đầm lầy hôi thối.
Sự xuất hiện của cô giống như một viên kim cương đen rơi đống rác rưởi.
Nhìn thấy Hồ Phỉ, thú nhân vốn luôn kiêu ngạo, sạch sẽ đến mức điệu đà, nay đám dây leo bẩn thỉu quấn c.h.ặ.t, m.á.u tươi rỉ thấm đẫm lớp bùn, đôi mắt bạc của Khương Mạn đột ngột chuyển sang màu đen kịt.
Sát khí lạnh lẽo bao trùm cả đầm lầy.
Khương Mạn còn vẻ lười biếng thường ngày nữa.
Nàng bước một bước về phía , mặt đất chân cô lập tức ăn mòn bởi một làn khói đen.
Khương Mạn dang rộng sáu cánh đen, từ lưng cô, một bóng hình khổng lồ cao hàng chục trượng đột ngột hiện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-thu-the-toi-luoi-bieng-lam-ca-man-2/chuong-2-giai-cuu-1-ho-phi.html.]
Đó là Sói Đen Ba Đầu – linh ảnh tinh thần lực của cô.
Cái đầu bên trái gầm lên, tỏa luồng khí băng giá khiến mặt đầm lầy đóng băng trong tích tắc.
Cái đầu bên nhe răng nanh, đôi mắt đỏ rực như thiêu đốt gian.
Cái đầu ở giữa, là cái đầu to lớn nhất, từ từ mở mắt, đồng t.ử là hai vòng xoáy đen thấy đáy.
Cả khu rừng vạn vật câm nín.
Uy áp từ linh thể khiến đám Phệ Linh Dây Leo đang hung hăng bỗng chốc khựng , chúng run rẩy co rút như gặp thiên địch truyền kiếp.
"Nuốt chửng chúng cho !"
Khương Mạn lạnh lùng hạ lệnh.
Cái đầu sói thứ ba há miệng.
Một luồng lực hút kinh hoàng bùng phát.
Đây chính là Linh lực Thôn Phệ chính tông, thứ mà Tuyết Dao luôn khao khát nhưng bao giờ sự thuần khiết .
Những sợi dây leo Phệ Linh vốn đang hút linh lực của Hồ Phỉ, nay một lực lượng mạnh gấp trăm hút ngược trở .
Xoẹt! Xoẹt!
Những sợi dây xanh tím thẫm bỗng chốc héo quắt, chuyển sang màu xám tro.
Linh lực từ trận pháp, sinh mệnh lực của đám dây leo, thậm chí là cả chướng khí độc hại của đầm lầy đều hóa thành những sợi chỉ sáng li ti, chui tọt miệng của Sói Đen Ba Đầu.
Chỉ trong vài nhịp thở, vùng trung tâm đầm lầy vốn dày đặc dây leo chằng chịt trở nên khô khốc.
Đám Phệ Linh Dây Leo kiêu ngạo nhất của Thánh Địa giờ chỉ còn là những mảnh vụn, vụn vỡ chân Khương Mạn như những cành củi mục.
Trận pháp sụp đổ .
Khương Mạn thu linh ảnh, sáu đôi cánh khẽ khép lưng.
Cô bước nền đất "ăn mòn" đến mức bằng phẳng, tiến về phía Hồ Phỉ đang thoi thóp.
Linh lực thôn phệ từ trận pháp truyền cơ thể Khương Mạn, khiến cô rực sáng một cách đầy tà mị.
Cô hề mệt mỏi, ngược , khí thế càng thêm sắc bén.
Hồ Phỉ ngước mắt lên, thấy bóng dáng quen thuộc đang tới, tưởng đang mơ.
"Mạn... Mạn Mạn? Đừng đến đây... bẩn lắm..."
Hắn thều thào, dù trong lúc cận kề cái c.h.ế.t vẫn sợ bùn đất bẩn y phục của cô.
Khương Mạn một lời, cô bước thẳng tới, vươn tay kéo mạnh gã hồ ly lòng.
Hồ Phỉ sững sờ.
Hắn vững, cả đổ ập lòng Khương Mạn.
Mùi bùn thối, mùi m.á.u và mùi t.ử khí lập tức bám đầy bộ váy lụa trắng sứ của cô.
Khương Mạn đẩy , cô dùng đôi tay thon dài ôm c.h.ặ.t lấy tấm lưng run rẩy của .
Hồ Phỉ như kẻ c.h.ế.t đuối vớ cọc, vòng tay ôm siết lấy eo cô, vùi đầu hõm cổ Khương Mạn mà nức nở.
Những giọt nước mắt nóng hổi trộn lẫn với bùn lầy thấm vai áo cô.
"Ta tưởng... tưởng còn xoa bóp chân cho nữa... tưởng tên khốn đó bắt ..."
Khương Mạn khẽ thở dài, bàn tay lười biếng vuốt ve cái tai hồ ly đang rũ xuống của , giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực:
"Ta , trừ khi cho phép, kẻ nào cũng chạm thú phu của . Hồ Phỉ, bộ dạng của ngươi thực sự xí, nhưng... ghét."
Cô nâng cằm lên, thẳng đôi mắt hồ ly đang đỏ hoe:
"Lên lưng báo nghỉ . Chúng còn đón ba tên ngốc nữa. Đợi khi tụ họp đông đủ, sẽ dắt các ngươi san bằng cái Thánh Địa đó."
Hồ Phỉ nụ nhạt nhưng đầy sự che chở của cô, trái tim vốn đang rỉ m.á.u bỗng chốc sưởi ấm.
Hắn khẽ gật đầu, biến về hình thú, một con cửu vĩ hồ khổng lồ bết bát bùn nhưng ánh mắt rực cháy ngọn lửa phục thù.