Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính? - Chương 129: Thích Sát.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:58:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Với Tân Cầm Nhi mà , quá mức hối hận, hối hận một lầm lỡ ảnh hưởng cả gia tộc, tiếng lan rộng từng ngày, thậm chí khiến cho hôn sự của nhị tỉ lời đồn xa.

 

Tất cả là vì nàng gây nên, chính nàng cũng chịu đựng ít, nhưng may mắn nhân vẫn nhận, trách cứ nặng nề.

 

Hơn nữa còn gặp Mặc Ôn Khanh, mặc dù nàng y chỉ tiếp cận để thăm dò nhị tỉ cho Ôn Vương, chỉ là thế cũng thực , thực đủ .

 

Tân Diệu Liên tam , một lời khó hết, càng gì cho .

 

Tại vì câu thật đúng, cả đời tồn tại nhiều lựa chọn, nhưng hề chọn nếu chọn sai, và một khi sai thì chính là hơn trăm chọn đúng, nên sai một , cả đời coi như hủy.

 

Đáng tiếc.

 

Tân Phương Phương trông hai tỉ buồn vui, ánh mắt nàng ảm đạm , cất giọng khẽ : "Cái gì qua cứ để nó qua, nếu đời tỉ nam nhân cũng , vì chúng còn phụ lẫn các di nương, hơn nữa bốn tỉ cũng thể dựa , sợ cô độc ."

 

"Muội cái gì ngốc ? Muội và Ôn Vương sắp thành , nên mấy điều ." Tân Diệu Liên điểm lên trán Tân Phương Phương, nhẹ trách cứ; chỉ là bên trong sớm hiểu lời nàng .

 

Tân Cầm Nhi cũng tán đồng, cơ mà vẫn : "Nhị tỉ bên Ôn Vương Gia khẳng định hạnh phúc, Ôn Vương Gia chính là một trượng phu để dựa , bao nhiêu nữ nhân mơ ước ." Nói đến đây Tân Cầm Nhi bắt đầu khoa trương, "Từ Mỹ Nhân Kinh Thành Diệp Tuyết Chi, các Tài Nữ nổi danh, cả Mạc Kim Tân , tất cả đều phúc hưởng, nhị tỉ giữ c.h.ặ.t lấy , đừng buông tay."

 

Tân Phương Phương , lắc đầu, nửa thật nửa đùa đáp trả: "Níu giữ nam nhân mỹ như , chẳng dễ, huống hồ đây bao nhiêu phân lượng trong lòng , khi gả sang cuốn gói trở về."

 

Tân Cầm Nhi cùng Tân Diệu Liên , nhất thời hết câu để , đúng lúc Tân Hoa Hoa cùng đàn tiểu hắc cẩu qua, xen cuộc chuyện: "Tỉ tỉ, ba đang bàn gì ?"

 

"Bàn về nhị tỉ ." Tân Cầm Nhi lời, tay tùy ý ôm lên một con tiểu hắc cẩu.

 

Đàn tiểu hắc cẩu hầu như lớn lên, bàn tay Tân Phương Phương nuôi nấng, con nào con nấy béo ú mặt phĩnh miệng dài, cao lớn giống ngoan ngoãn lời, hết thảy vẫy đuôi, một phen chơi đùa với bốn tỉ , tạo nên tráng cảnh hài hòa.

 

...

 

Thời gian trôi qua tới đêm, Tân Phương Phương giường ngủ, mắt vẫn mở , nàng lặn lộn hai vòng, cuối cùng nhận thức bản thể ngủ, mới dậy, đầu vô thức nghĩ về nội dung lá thư Tân Cầm Nhi đưa.

 

Trong thư Mặc Ôn Khanh nhắc đến chuyện của nàng và Huyền Uyên Thành, đại khái y nàng khi gả qua, hãy giúp y khuyên Huyền Uyên Thành liệu trình chữa chân, bởi vì bên chân thương, mỗi khi tiết trời chuyển lạnh sẽ cực kì đau nhức.

 

Do vết thương gắn liền với vết thương lòng năm đó Diệp Tuyết Chi gây , nên phần cố chấp, nhắc, càng chẳng mong khác động tới.

 

Mặc Ôn Khanh nhiều khuyên nhủ, nhưng y rốt cuộc lực bất tòng tâm.

 

Phần nàng sắp thành bên gối , y tin rằng nàng thể đem vết thương chữa lành.

 

Nàng lo xong, Mặc Ôn Khanh lấy niềm tin ở mà coi trọng nàng thế?

 

Miệng Tân Phương Phương lẩm bẩm, chống cằm thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-129-thich-sat.html.]

 

Đột nhiên ngoài cửa phát động tĩnh, thành công kéo Tân Phương Phương khỏi suy nghĩ, nàng đầu, nheo mắt cánh cửa, trong bóng tối ánh sáng mịt mờ, đôi mắt khó khăn quan sát, giữa khe cửa một lưỡi kiếm thò qua, nhanh ch.óng phá hỏng chốt cửa.

 

Khoảng khắc chốt cửa rơi xuống, Tân Phương Phương kịp thời phản ứng , nàng lao về phía cửa chặn cho kẻ bên ngoài mở , đồng thời cao giọng hô: "Có trộm! Có trộm!"

 

Theo tiếng nàng vang vọng, kẻ bên ngoài vội vã giơ kiếm đ.â.m xuyên cửa, kiêng kị c.h.é.m xuống bàn tay nàng đang dùng lực giữ cửa.

 

Lưỡi kiếm sắc bén cắt tay, m.á.u tươi chảy , Tân Phương Phương đau nhịn hét lên.

 

Nàng chợt hiểu thấu mục đích kẻ ngoài cửa là g.i.ế.c chứ trộm đồ gì.

 

Nên dù cảm giác tay vô cùng đau đớn, nhưng nàng buông tay, giữ c.h.ặ.t cảnh cửa, quên tuôn lời mắng c.h.ử.i: "Tên đầu trâu mặt ngựa , hôm nay ngươi c.h.é.m đứt tay , cũng để ngươi g.i.ế.c nhé!"

 

Cùng lắm thành Tân Nương cụt tay thôi!

 

Kẻ ngoài cửa hừ lạnh một tiếng: "Không hổ là nữ nhân bên cạnh Ôn Vương, sợ c.h.ế.t vẫn can đảm, đáng tiếc hôm nay mất mạng cũng kéo ngươi theo cùng!" Tiếng dứt, Tân Phương Phương lẫn cảnh cửa đều đá bay .

 

Tiếp đến ảnh hắc y nhân xuất hiện, tay cầm thanh kiếm mới ròi c.h.é.m nàng.

 

Tân Phương Phương từ đất bám cạnh bàn gần đó lên, tuy nhiên thể kịp vững vàng, tiến tới, một kiếm c.h.é.m sang, may nàng phản ứng kịp xoay tránh thoát.

 

Lưỡi kiếm xẹt qua eo, dứt khoát đ.â.m thủng cái bàn.

 

Trong thấy kiếm nhọn cái bàn nứt đôi, nàng trợn tròn mắt, tay thương rút ngân châm, hướng hắc y nhân phi.

 

Hắc y nhân ngờ nữ t.ử thiên hạ đồn đại mềm yếu tài, cán, phóng ngân châm nên chẳng phòng mà trúng chiêu.

 

Chỉ là đối phương mau rút ngân châm , tiếp tục đ.â.m c.h.é.m.

 

Từng nhát kiếm rơi xuống, quét qua Tân Phương Phương, nàng chật vật né tránh, nhịn c.h.ử.i rủa: "Mẹ kiếp! Ngươi quả nhiên là tiểu nhân! Không đấu Ôn Vương, đ.á.n.h lén bản tiểu thư , đúng là hèn nhát, bằng một con cẩu!"

 

Tên tiểu nhân chắc chắn thù sâu với Huyền Uyên Thành, nàng sắp thành thê t.ử , mới xông pha g.i.ế.c !

 

Đậu má!

 

Tân Phương Phương phỉ nhổ trong lòng, tay phi ngân châm thủ sẵn trong , dùng vài chiêu võ ngăn cản đòn đ.á.n.h từ Hắc Y Nhân.

 

Ngay khi hai bên giằng co kẻ c.h.é.m né, rốt cuộc Tân Phủ cũng chạy đến, đầu tiên là Thừa Tướng, ông đỏ mắt kêu gọi Lâm Khắc bên cạnh lên hỗ trợ.

 

Có Lâm Khắc ở đây, Hắc Y Nhân mau ch.óng chế trụ.

 

...

Loading...