Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính? - Chương 128: Mọi Thứ Chỉ Chờ Thời Điểm Tới.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:57:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Uyên Thành thở dài gật đầu, bỗng nhắc đến chuyện khác: "Ôn Khanh gửi thư về, bên phía Đông gần như thỏa ."

 

"Vậy là tìm nguồn nước khác sạch nguồn nước đó?" Tân Phương Phương tò mò hỏi .

 

Việc phía Đông đến ngay lúc hai bắt đầu, nhũng thế, nàng cảm giác hầu như tin tưởng, kể nàng điều xung quanh cuộc sống ngày thường, hiện tại.

 

Tiên Quốc bây giờ, phía Đông lẫn phía Tây đều xảy biến cố cùng lúc, nơi mưa lũ nước dâng lụt nhà, chỗ nắng nóng cạn nước hồ sông hạn hán, trải ngược cùng dân mấy tháng dòng lâm khổ sở.

 

Chung quy thời nào khổ theo thời đó.

 

Cơ mà nhắc phía Tây, đây cách khắc phục thành công, Thừa Tướng phụ bảo chính nàng đưa cách giải quyết lũ lụt phía Tây ở thời khắc đó, cùng đem cho phụ tâu lên triều đình, Thừa Tướng phụ còn bảo nàng từng từ chối công lao, kêu ông giấu giếm Hoàng Thượng.

 

Đáng tiếc cái chuyên nàng mấy ấn tượng, nhưng nghĩ cũng , tính tình nàng thất thường, thực sự chẳng giỏi giang, bất quá chắc là ăn may giúp thành.

 

Một nhỏ chú ý, an bình tiểu cô nương gả liền .

 

Huyền Uyên Thành thiếu nữ mặt suy nghĩ gì, chỉ tự nhiên giải đáp thắc mắc của nàng: "Là xử lí sạch nguồn nước ban đầu, vả phía Đông hiện tượng mưa, tin rằng lâu nữa sẽ xuất hiện mưa lớn."

 

Trong thư Ôn Khanh rõ tình hình, chỉ vấn đề nguồn nước tạm giải quyết xong và khi trở về mới thể cặn kẽ.

 

Mặc dù là tin , mà vẫn yên tâm, bởi lẽ nơi xa lạ luôn tồn tại hiểm nguy, chỉ là bên cạnh Ôn Khanh Tiêu Huỳnh bảo vệ, lo lắng trong lòng giảm bớt phần nào.

 

Chỉ mong tất cả bình .

 

Huyền Uyên Thành nghĩ nghĩ, bên tai Tân Phương Phương : "Được như là quá , hi vọng dân, cả Mặc công t.ử ở phía Đông đều bình an vô sự."

 

Chàng gật đầu tán thành, mỉm trông nàng.

 

Tân Phương Phương cong môi theo, nụ nàng rạng rỡ tựa hoa mới nở, đủ sắc đằm thắm, nhưng cũng mong manh yếu ớt chọc nâng niu, khiến lòng lay động.

 

Trí óc âm thầm đưa quyết định bảo hộ nàng.

 

Nàng là nữ nhân của , từ giờ trở sẽ ở trong vòng tay ...

 

Sẽ cho bất kì ai tổn hại nàng, cũng đem những kẻ từng thương tổn nàng tính sổ một một.

 

Một tháng .

 

Phía Đông và Phía Tây truyền về tin tức , cả hai bên bộ là khởi sắc.

 

Đông mưa dài thấm đất ẩm ướt hết hạn hán, Tây nắng ch.ói khô mát, nước lũ lui dần, hầu như dân chúng trở về yên ban đầu.

 

Tiên Quốc nữa về quỹ đạo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-128-moi-thu-chi-cho-thoi-diem-toi.html.]

lúc Kinh Thành cũng sắp diễn lễ thành hôn của Ôn Vương và Tân nhị tiểu thư, sính lễ liên tiếp đưa đến Tân phủ, đèn l.ồ.ng đỏ treo cửa lớn hai bên cùng chữ song hỉ dán tường.

 

Xung quanh trông thấy tráng cảnh, bắt đầu phiên bàn tán:

 

"Không chứ? Ôn Vương Gia thật sự lấy tiểu thư Tân phủ thanh danh đó?" Người dân thứ nhất vô cùng kinh ngạc thốt lên.

 

Người dân thứ hai cạnh lắc đầu: "Trước đó vị tam tiểu thư của Tân phủ giữ lấy , lẳng lơ tới Nam Quán, ngủ với nam nhân ở đấy... Không cái nhị tiểu thư ."

 

Người thứ ba chậc chậc hai tiếng, khinh thường hai kẻ : "Các nghĩ tới Ôn Vương Gia là ai? Sao thể tùy tiện chọn loại nữ nhân giữ nổi trong sạch, còn mối lương duyên ít nhiều Hoàng Thượng phía hạ chỉ, chúc phúc, nên vị Tân nhị tiểu thư ắt tệ ."

 

Người thứ tư xen : "Kể Ôn Vương cũng thực chọn thời gian, chờ thiên tai qua mới cùng mỹ nhân thành hôn."

 

...

 

Tân Phủ.

 

Tân Cầm Nhi tay cầm hai lá thư, vội vàng lướt qua hàng bận rộn trang hoàng trong phủ, bước chân hướng nơi Tân Phương Phương ở.

 

Tân Phương Phương đang cùng Tân Diệu Liên chuyện, cả hai tự nhiên mà vui vẻ , bỗng tiếng Tân Cầm Nhi từ xa vọng : "Nhị tỉ!"

 

"Làm gì mà nhanh ?" Nàng nghiêng đầu, xem Tân Cầm Nhi lao tới, bộ dạng rối bời thở hổn hển.

 

Tân Cầm Nhi bất đắc dĩ giơ lá thư trong tay lên đưa nàng, thở đứt quãng : "Thư của Ôn Khanh gửi tỉ, là khá quan trọng."

 

Tân Phương Phương cầm lấy thư, vội mở, ngược khó hiểu hỏi: "Bình thường Mặc công t.ử gửi thư cho thôi ? Sao nay cả của ?"

 

"Tỉ sắp gả cho Ôn Vương Gia , nên Ôn Khanh vài lời với tỉ." Tân Cầm Nhi nhẹ nhàng , do nhắc đến thư riêng, gò má thiếu nữ ửng đỏ.

 

"Là thế hả, ." Tân Phương Phương nhướng mày, như , lòng suy nghĩ riêng biệt.

 

Mặc Ôn Khanh, nàng qua, là bằng hữu nhất của Huyền Uyên Thành, đồng thời là âm thầm giải quyết chuyện phía Đông.

 

Hơn nữa còn từng công cứu nàng.

 

Chung quy Mặc Ôn Khanh trợ giúp, lẽ lễ thành hôn đợi thật lâu.

 

Chàng và y là bằng hữu thiết, chắc rằng y nhắc nhở nàng vài điều.

 

Suy nghĩ một hồi, Tân Phương Phương thấy Tân Diệu Liên kéo Tân Cầm Nhi xuống, tư thế đại tỉ xưa, hỏi han : "Chuyện cùng Mặc công t.ử tới ?"

 

"Tới... tới là tới ?" Tân Cầm Nhi né tránh, nhưng ánh mắt quan tâm từ đại tỉ nhà , đành e thẹn tiếp: "Giữa gì, chỉ định theo học y thuật thôi."

 

Tân Diệu Liên nhíu mày, "Đây là ý nghĩ thật của ?"

 

Tân Cầm Nhi , theo bản năng cúi đầu, lưỡng lự đáp trả: "Nếu đ.á.n.h mất , thể sẽ sẵn sàng phơi bày điều mong trong lòng, nhưng cả đời chữ nếu ." Lời mang sự xót xa, đau lòng.

Loading...