Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính? - Chương 127: Ổn Thoả.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:56:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm đó, Huyền Trức Tuyên tinh thần mệt mỏi tỉnh táo, cả trải qua cảm giác khó chịu, đau đớn tựa ngàn kim châm thể, điều khó là mặc kệ mời Thái Y đại phu, đều chữa .

 

Hắn giận hận, mơ cũng nghĩ bản ăn quả đắng từ Huyền Uyên Thành.

 

Bởi lẽ từ tới nay luôn cho rằng Huyền Uyên Thành quang minh chính đại, dùng thủ đoạn và tận dụng thời cơ.

 

Thậm chí tin tưởng đối phương là duy nhất ở Tiên quốc mà Huyền Trức Tuyên thể đơn phương độc mã đối diện!

 

Ai ngờ Huyền Uyên Thành chỉ động thủ, còn ép uống t.h.u.ố.c, dùng cách thức trả thù giày vò .

 

Đáng hận hơn nữa, khi Huyền Trức Tuyên tìm Diệp Tuyết Chi thì phát hiện đối phương đang đau lòng vì tin tức Hoàng Thượng ban hôn, Ôn Vương lẫn Tân Phương Phương.

 

Lửa giận lòng thêm tăng cao.

 

Hai tháng , từ khi thánh chỉ ban hôn truyền , trong Kinh Thành thỉnh thoảng trông thấy Ôn Vương và Tân nhị tiểu thư cùng , theo là ba con cẩu uy phong bảo hộ, qua cảnh tượng hai cận vô cùng, đó cả ngọt ngào, tuy nhiên vẫn giữ vững quy củ.

 

Cơ mà một họ còn vô tình thấy đoạn đối thoại của Ôn Vương với Tân nhị tiểu thư:

 

"Phương Phương, nàng thích nhất cái gì?" Ôn Vương Gia khẽ khàng hỏi Tân nhị tiểu thư, ánh mắt trìu mến đặt tại thiếu nữ cạnh .

 

Tân nhị tiểu thư tươi nhẹ nhàng đáp: "Vương gia thích cái gì, tiểu nữ thích cái đó."

 

Ôn Vương Gia nhướng mày, nghi vấn hỏi : "Tại thích như , chẳng lẽ nàng niềm yêu thích của riêng ?"

 

"Có... tiểu nữ thích vương gia, liệu tính ?" Tân nhị tiểu thư bày vẻ nghiêm túc suy nghĩ, cuối cùng ngượng ngùng thốt lên đáp án, một câu mềm nhẹ đó khiến kinh ngạc, phần Ôn Vương nào cũng vô thức bật , ánh mắt càng sủng nịnh Tân nhị tiểu thư.

 

Một vượt quá quy củ từ đôi nam nữ ngày , Kinh Thành Tiên Quốc ghi nhớ quên.

 

Lúc tin đồn phát tán hỗn độn lan truyền, Huyền Uyên Thành dẫn Tân Phương Phương lên Núi Hoa Đào ngắm cảnh, thứ hai tới đây, mùa hoa Đào nở, chẳng t.h.ả.m hoa trải dài, ngược cành lá tươi xum xuê, xen kẽ tạo nên một vùng trời xanh mát.

 

Chỉ là những cơn gió thổi, lá vàng cũng rơi rớt xuống đất, đậu vai Tân Phương Phương.

 

Nàng đưa mắt ngắm từng tán lá bay phơi phới trong gió, tâm tình phút chốc nhẹ nhàng, thời gian qua bao lâu, nàng xem chán mới chuyển mắt tới nam nhân phía bên cạnh .

 

Nam nhân đương nhiên là Huyền Uyên Thành, mang lam y nhã nhặn, một bộ dạng ôn tồn, đôi mắt buồn tĩnh lặng tựa mặt nước.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-127-on-thoa.html.]

Mặc dù thời gian hai tháng trôi qua Huyền Uyên Thành kề cạnh, gương mặt, đôi mắt ít, cơ mà cứ mỗi khi quan sát nhịn chẳng vui vẻ tâm tình.

 

, đây là cảm xúc khi ở bên thích.

 

Thật sự Tân Phương Phương cũng bỡ ngỡ ngay lúc bước lên con đường , tham gia thứ mới mẻ khác.

 

Điển hình như gây nên đống tin đồn để Hữu Ly tin tưởng nàng thuộc về , tránh cho ông nghi ngờ giở thủ đoạn.

 

Thêm một việc liên quan đến .

 

Tân Phương Phương mải miết nghĩ, ánh mắt dính sâu lên .

 

Huyền Uyên Thành rốt cuộc phát giác thiếu nữ , nâng mắt, nhếch miệng hỏi: "Mặt gì hả?"

 

Nghe tiếng mặt, nàng phút chốc bừng tỉnh, đầu hổ cất giọng: "Không gì, tại Vương gia thực , tiểu nữ nỡ rời mắt."

 

Trông điệu bộ nàng né tránh, nở nụ khẽ, đưa tay dịu dàng kéo nàng đối diện bản , thấp giọng mềm nhẹ : "Đã nỡ thì đừng rời mắt, thật vinh hạnh vì một mỹ nhân thưởng thức như ."

 

"Vương gia..." Tân Phương Phương ngạc nhiên thốt lên câu, lời ngớ ngẩn, gò má nhỏ đỏ au, hai mắt đồng thời thấy rõ sự trìu mến từ ánh mắt Huyền Uyên Thành, trái tìm nơi n.g.ự.c ở giây phút đập lệch nhịp.

 

Lời nàng tuôn là thật lòng, tuấn lãng, khuôn mặt cân đối, mắt mũi, môi miệng mỹ, kết hợp khí chất cao nhã, khó ai mà vượt xa .

 

mới gì, nàng ? Còn khen nàng như mỹ nhân nữa!

 

Ôi, ai chịu chứ riêng nàng là chịu nổi !

 

Khi Tân Phương Phương đang nổi bão yên trong lòng, Huyền Uyên Thành bên bỗng nắm lấy tay nàng, chầm chậm vén ống tay áo, bàn tay nhỏ bé mềm mại ống tay dần bại lộ, xuống mu bàn tay trắng nõn, chủ yếu xem xét vết sẹo đó.

 

Vết sẹo mờ ẩn hiện in lên làn da, đáng tiếc kích thược lớn, nên vẫn rõ đường nét.

 

Huyền Uyên Thành nhíu mày, vô thức đau lòng : "Thuốc đua tác dụng với nó ?"

 

"Ừ, tiểu nữ dùng nhưng hiệu quả chỉ thế, Vương gia đừng lo, một vết sẹo thôi, che to tát." Tân Phương Phương lắc đầu, chẳng để ý vén tay áo.

 

Từ ngày nàng sẹo, thỉnh thoảng quan tâm đến vết sẹo lành , còn đưa t.h.u.ố.c để nàng bôi.

 

Đáng tiếc dùng nhiều, sẹo chỉ mờ, khỏi hẳn.

Loading...