Hoàng Thượng , Tân Nhị Tiểu Thư trong miệng Huyền Uyên Thành là ai, càng hiểu nữ t.ử ở Yến Tiệc sinh thần của Công Chúa Hoa Uyên đó Huyền Trức Tuyên nhắm trúng.
Không cần thắc mắc cả hai trở từ hai phương quen thuộc , chỉ cần thấu tỏ bất kì nam nhân nào cũng chẳng dễ chịu khi để nữ nhân của kẻ khác ngó ngàng cướp đoạt.
Hơn nữa Huyền Uyên Thành, nhi t.ử từng một trải nghiệm cảm giác .
Thậm chí vì điên cuồng đấu tranh với Huyền Trức Tuyên...
Hai nhi t.ử giành giật nữ nhân đến sứt đầu mẻ trán, nếu Diệp Tuyết Chi ở giữa dứt khoát ngăn cản, e rằng sớm sống kẻ c.h.ế.t.
Nghĩ tới đây, Hoàng Thượng âm thầm thở dài trong lòng, sự bất lực năm đó ùa về ông suy xét đưa đáp án: "Trẫm phê chuẩn cho con, cũng ép con nữa." Nói xong, cuối cùng nhắm mắt phất tay, ý bảo , còn những tức giận ông mang giảm bớt phần nửa.
Bởi lẽ đây là ông nợ nhi t.ử, xem như trả năm đó vô tình thiên vị dung túng Huyền Trức Tuyên càn.
Huyền Uyên Thành , tựa hồ nhận thức ý nghĩ Hoàng Thượng như nào, nhưng chẳng nhiều, khi như ý nguyện, lập tức chấp tay tạ ơn, đồng thời lui xuống.
Chàng đoạn đường, nhanh chậm vượt qua cảnh vật.
Ánh mặt trời chiếu rọi, soi rõ trong cung đường dài nhiều lối, mặc dù qua tráng lệ nguy nga, mà cả bầu trời ở đây tĩnh mịch, kể cả qua kẻ , vẫn lẳng lặng như cỏ hoa.
Chàng hiểu, đây chính là Hoàng Cung Tiên Quốc, chỉ tuân thủ ba chữ quy củ.
Ngày còn mẫu phi, miễn cưỡng chịu đựng lạnh lẽo nơi đây, giờ thì mất, sớm thể tìm lí do ở lâu một chút.
Đến cùng do bản hợp.
Huyền Uyên Thành nghĩ ngợi đôi lát, bước chân tiếp tục, điều nâng mắt liền trông thấy Huyền Trức Tuyên đang về phía .
Chàng híp mắt, xem đối phương tiến lên đối diện, bên tai lắng giọng âm trầm từ truyền : "Hôm nay tiết trời , nghĩ dẫn tới Ôn Vương an nhàn cung đó."
"Thời tiết như , thích hợp cùng khác dạo quanh giải tỏa." Chàng đáp nhẹ nhàng, phong thái mười phần thản nhiên, dáng điệu đập mắt Huyền Trức Tuyên, càng lòng ngứa ngáy.
Tâm trí nghĩ Diệp Tuyết Chi đau lòng vì nam nhân mắt, cộng thêm yến tiệc sinh thần bản ngày nọ phá.
Đến cùng nhận lấy cái kinh hỉ, cho tới hiện tại cơ hội đáp trả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-126-chap-nhan.html.]
Làm thể nuốt xuống khinh thường, nhục nhã Huyền Uyên Thành gây nên, đường đường Thái T.ử tôn quý! Nào dễ dàng một Ôn Vương chút chiến công?
Dù là thê t.ử trách cứ, Phụ Hoàng bỏ qua, cả thiên hạ mặc định rằng do gây ác, gặp báo ứng, thì b.ắ.n vĩnh viễn đẩy Huyền Uyên Thành chịu khổ.
Phải.
Huyền Trức Tuyên nghĩ là , nhếch môi khiêu gợi : "Ồ, tưởng Ôn Vương sẽ chỉ kiếm Tân nhị tiểu thư dạo. A, quên mất, chuyện chắc nữ nhân còn sợ bãi ám ảnh ."
Tiếng nửa nghiêm túc nửa trêu chọc vang lên, lọt qua tai Huyền Uyên Thành, vẻ mặt đổi, chẳng đáp lời, riêng trong mắt sâu xa rút phần ôn hòa, con ngươi trở nên lạnh lẽo.
Phát giác như buồn , Huyền Trức Tuyên ngược lấn tới, tiếp tục tuôn câu chữ: "Lần là bài học nhỏ cho Tân nhị tiểu thư, nếu Ôn Vương dạy nữ nhân thông lên chút, e rằng vẫn còn bài học ..."
Thời khắc chữ rơi xuống nửa chừng, Huyền Trức Tuyên tự nhiên im bật, cúi đầu đưa mắt phượng ngờ vực bàn tay từ khi nào bóp lấy cổ .
Bàn tay thon dài, khớp tay tinh tế, nhưng từng ngón tay phát sức lực kinh , kiểm soát khiến giãy giụa , sắc mặt dần trắng xanh.
Tình cảnh , bàn tay bóp lấy cổ , giống năm năm đây, chỉ là hiện tại Huyền Uyên Thành tức giận, mà nhàn nhạt đối đầu, sức tay so sánh năm năm nhiều hơn gấp đôi.
Tuy nhiên Huyền Trức Tuyên sợ, bởi vì rõ nam nhân danh xứng ôn tồn phía dám thật sự g.i.ế.c , là khi nào đường cùng mới bộc phát.
Tựa năm năm , mất nữ nhân yêu thích, tột cùng khổ sở lao tranh đấu.
Huyền Trức Tuyên nghĩ , nắm chắc bảy phần, bày kiêu ngạo thách thức: "Ngươi bản lĩnh cứ g.i.ế.c, bằng nữ nhân bên cạnh ngươi sẽ lượt c.h.ế.t tay thôi."
Huyền Uyên Thành chớp mắt, quan sát kẻ trong tay , hồi lâu chậm chậm : "Thái T.ử còn nợ nhiều , g.i.ế.c ngươi xong thì bọn họ tìm ai trả? , nhắc đến bài học, bản vương tặng lễ vật đa tạ cho Thái Tử."
Nói đến đây, cầm viên t.h.u.ố.c nhỏ, thuần thục nhét nó trong miệng Huyền Trức Tuyên, mặc đối phương phản kháng, ép nuốt xuống, buông thả .
"Huyền Uyên Thành, ngươi cho uống thứ gì!?" Huyền Trức Tuyên cau mày gầm gừ, tuy tha, tâm tình dễ chịu hơn là bao.
"Thái Tử, tâm dạy dỗ nữ nhân của bản vương, bản vương đương nhiên sẵn lòng bóp cổ đút ngươi t.h.u.ố.c, đảm bảo đêm ngày tỉnh táo, tinh thần thông suốt." Chàng bình thản chỉnh tay áo bản , ngay khi Huyền Trức Tuyên giận giữ xông lên, tức khắc đá văng, nhanh gọn chật vật ngã xuống đất.
Thời điểm Huyền Trức Tuyên bò dậy tại đó nữa.
...