Huyền Uyên Thành cùng Hoàng Thượng dạo hoa viên, phía đám nô tài theo, tuy nhiên đều quy củ cúi đầu, dám tò mò chuyện cả hai đang .
Hoàng Thượng đảo mắt phượng, bầu trời trong sạch bóng mây che nên ánh nắng thông suốt phản chiếu xuống hoa viên đầy hoa sắc màu, tô điểm thêm vẻ cho hoa cỏ nơi đây.
Tráng cảnh yên bình, an tĩnh như thế, Hoàng Thượng rốt cuộc đủ phong cảnh, ánh mắt từ từ rơi xuống bên cạnh luôn tĩnh lặng.
Huyền Uyên Thành dáng cao gầy, khoác lên huyền y chỉnh tề vặn , phía y phục thêu họa tiết vân mây tinh mỹ.
Ngoại trừ từng bước chân khập khiệng , thì khí chất lẫn động tác từ đều thanh cao, ôn tồn phát đến mỹ.
Không bao lâu, ông chẳng thể cùng nhi t.ử Uyên Thành trò chuyện , chính là thời gian trông thấy cũng thật ít.
Kể từ khi trở về, tiến cung theo quy củ, trừ đó , đây là thứ hai.
Dựa theo tình thế Tiên Quốc hiện tại, thể việc...
Nghĩ đến đây Hoàng Thượng liền chậm rãi mở miệng hỏi: "Thành nhi, hôm nay đột nhiên tiến cung gặp trẫm thế là chuyện gì ?"
Huyền Uyên Thành thế chợt ngừng bước chân, nét mặt ý chuyển đổi nghiêm túc : "Nhi thần vẫn là qua đôi mắt của Phụ Hoàng."
"Trẫm còn hiểu con ? Bình thường thể con thật là cùng trẫm dạo chuyện, đ.á.n.h cờ, nhưng với tình thế hiện tại ai tâm tình đó." Hoàng Thượng mang giọng điệu ẩn giấu sầu muộn.
Chàng khẽ nhăn mày, những lời bên miệng chuẩn tuôn bỗng chốc thốt lên ; Tiên Quốc cả phía Đông lẫn phía Tây đều xảy chuyện, Triều Đình các văn võ bá quan yên, Phụ Hoàng là vua, ắt hẳn ông lo lắng nhất.
hôm nay, mục đích cung san sẻ lo âu cùng ông , mà là xin một thánh chỉ ban hôn.
Ban hôn ở thời điểm rối loạn, nghĩ như nào thì cũng là chẳng sáng suất, đáng tiếc còn lựa chọn.
Suy nghĩ tới đây, Huyền Uyên Thành âm thầm quyết định, loại bỏ tia do dự mới hiện hữu , đem lời chầm chậm : "Mọi sự việc sẽ sớm khởi sắc, ngược nhi mong Phụ Hoàng đừng quá mức lo lắng, tránh ảnh hưởng long thể của ."
"Thành nhi còn quan tâm trẫm, trẫm thật vui vẻ, , gì ." Hoàng Thượng dứt câu, đôi mắt trông nhi t.ử khom lưng quỳ xuống, bên tai tức khắc tiếng .
"Phụ Hoàng, nhi thần xin ban hôn cho nhi thần và Tân Nhị Tiểu Thư."
Hoàng Thượng cảm giác bản lầm, vẻ mặt nghi vấn nhắc : "Con xin trẫm ban hôn?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-125-thanh-chi-ban-hon.html.]
Xem xem đang quỳ mặt kiên định gật đầu, con ngươi Hoàng Thượng sâu kín hơn, đáy lòng một mảnh ngạc nhiên vì đáp án
Ban đầu ông tưởng rằng thứ Huyền Uyên Thành cầu là phía Đông, chứ hề nghĩ về hướng khác.
Chẳng nghĩ hai chữ ban hôn...
Hoàng Thượng thu ý mặt, nghiêm nghị hỏi: "Thành nhi, con tình hình phía Đông căng thẳng đúng ? Hiện tại lòng dân đang hỗn loạn, nếu tin con ban hôn, cả con, cả Hoàng Thất lẫn trẫm tránh tiếng oán trách."
"Phụ Hoàng, đây là ban hôn , thành hôn ngay, nhi thần chờ đến khi việc thỏa mới tiếp tục, như dân chúng sẽ phản ứng quá lớn." Huyền Uyên Thành ngẩng đầu đối diện Hoàng Thượng, ánh mất rõ ràng sự kiên trì đổi.
Hoàng Thượng bất đắc dĩ thở dài, "Thành nhi, con thật tâm là cầu trẫm ban hôn ư? Con suy xét một chút về việc phía Đông ?"
Ông vốn tưởng nhi t.ử sẽ cứ hết vì dân chung vì quốc gia, về khẳng định trở thành quân, giống Huyền Trức Tuyên âm trầm, ác độc tuyệt tình.
Là nhi t.ử ý nghĩ đó, chỉ từ bỏ chuyện triều chính, bỏ qua sự sắp đặt của ông, còn như mặc kệ luôn sống c.h.ế.t dân Tiên Quốc ngoài .
Làm ông thể tin tưởng.
Huyền Uyên Thành tựa hồ hiểu thấu suy nghĩ trong đầu Hoàng Thượng, khẽ thấp giọng đáp trả: "Phụ Hoàng, trong triều thiếu tài giỏi, nhi thần tin chắc phù hợp để nhận giao phó trọng trách ."
" trẫm chỉ tin tưởng con..." Hoàng Thượng nữa trao xuống tín nhiệm.
"Phụ Hoàng, nhi thần hôm nay đành phụ kì vọng từ , thể theo, bởi nhi thần chẳng như mười năm về , thành trọng trách vai, thể tròn nghĩa vụ bào vệ trong lòng bình an."!Chàng đến đây ngưng , cùng nặng nề tiếp tục: "Hiện tại chỉ khẩn cầu Phụ Hoàng điều duy nhất, ban hôn cho nhi thần và Tân Nhị Tiểu Thư, để mà chính nhi thần thể đường hoàng che chở nữ nhân của thiên hạ, như tránh lời bàn tán , những tranh đoạt đáng ."
Hoàng Thượng đau đầu, mày nhíu c.h.ặ.t, cảm giác Huyền Uyên Thành nữa.
Mười năm về , nhắc tới khiến ông thẹn lòng, rằng ông là chia cắt một mối lương duyên , giữa Diệp Tuyết Chi và nhi t.ử Huyền Uyên Thành.
Nhi t.ử dường như cố ý nhắc nhở ông chuyện năm đó.
Năm chiến tranh dứt, thiên hạ vẫn đại loạn, ông còn sẵn sàng buông xuống thánh chỉ ban hôn, hôm nay vì phía Đông sự tình, mà thành .
[Nam chính said: Nói xem trọng mà khó là dở .]