Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 997: Thật Nhiều Quà Gặp Mặt

Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:42:33
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau mỗi năm nàng đều sẽ trăm vạn thạch lương thực. Về địa bàn nhiều lên, lương thực thu sẽ ngày càng nhiều, nhiều đến mức chỗ chứa.

 

Nhiều lương thực như một năm chắc chắn bán hết, sẽ ngày càng tích tụ. Nàng còn cần hai trăm vạn thạch lương thực gì, cũng chẳng chỗ để, chi bằng đem cứu trợ thiên tai.

 

Các vị đại tướng khác cũng đến tiễn hành, Chu Quả , khỏi tán thán. Thảo nào tướng quân nhận nàng khuê nữ, còn yêu thương như . Đây thật sự thường, nếu là nam t.ử, tương lai tiền đồ vô lượng a.

 

Từ tướng quân bất giác xoa đầu nàng. Đây là đầu tiên ngài xoa đầu Chu Quả kể từ khi nhận nàng khuê nữ, là tình cảm bộc phát.

 

Ngài thở dài: “Nhận con khuê nữ, vẫn là cha hời . May mà con chê .”

 

Chu Quả : “Con đại tướng quân cha chỗ dựa, con mới là hời. Trở về , bộ Bắc Địa sẽ còn ai dám trêu chọc con nữa, con thể ngang ở Bắc Địa luôn.”

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Từ tướng quân gật đầu: “Con cứ việc ngang. Hai ca ca của con vẫn ở Bắc Địa, sẽ gửi cho bọn họ một bức thư. Đợi khi nào con rảnh rỗi, hãy gặp bọn họ, để bọn họ chống lưng cho con.”

 

Vẫn là sợ Chu Quả bắt nạt ở Bắc Địa.

 

Bắc Địa những năm nay từng loạn lạc. Những năm nhiều đại hộ gia đình chuyển đến Bắc Địa, những đại hộ hề tầm thường. Nếu là lúc bình thường, ngay cả bọn họ cũng để mắt.

 

Cũng chỉ mấy năm nay, thiên hạ đại loạn, dựa nắm đ.ấ.m để chuyện, bọn họ mới chút kiêng dè.

 

Chu Quả : “Đa tạ cha, nhưng lá cờ lớn của cha, bọn họ chắc cũng dám gì con. Hơn nữa ở Bắc Địa con cũng nhiều bằng hữu, bọn họ đều nể mặt cha, những năm qua giúp con ít.”

 

Từ tướng quân ha hả: “Ta , bọn họ đều con là khuê nữ lưu lạc bên ngoài của mà, cũng là lời đồn từ .”

 

Các tướng quân khác cũng xúm chuyện: “Tướng quân và công t.ử một nhà, đều là đại bản lĩnh.”

 

Mọi đều ừ ừ gật đầu.

 

Chu Đại Thương bên cạnh mặt xanh mét. Sao một nhà , hai trông cũng giống . Hắn là tiểu thúc của nàng, với nàng mới là một nhà ?

 

Các tướng quân đều mang theo quà chia tay.

 

Nàng bây giờ là con gái nuôi của tướng quân, là tiểu điệt nữ của Chu Đại Thương, món quà chắc chắn thể keo kiệt , đưa đều là đồ .

 

Những tướng quân quanh năm chinh chiến Nam Bắc, trong tay cũng tích cóp ít, lấy một hai món đồ vẫn là chuyện nhỏ.

 

Từng từng đều tỷ thí võ nghệ với Chu Quả, cảm thấy tiểu nương t.ử sảng khoái phóng khoáng, tính tình cực , bọn họ cũng thích.

 

Bọn họ đem bảo bối trong tay đưa cho nàng.

 

“Công t.ử, ngài chuyến khi nào mới gặp . Chúng với công t.ử gặp quen, ngài sắp , tặng ngài chút đồ.”

 

“Tối qua đa tạ công t.ử thiết đãi, chỉ nướng thịt cho chúng ăn, còn mời chúng uống rượu. Đội ơn công t.ử gọi chúng một tiếng thúc thúc, đây coi như là quà gặp mặt của chúng .”

 

Đưa một món, một .

 

Chu Quả còn kịp từ chối, những nhét thẳng tay nàng. Về hai tay cầm xuể, đành chuyển sang ôm.

 

Hai tay ôm đầy một vòng.

 

Nào là ngọc bội, nhẫn ngọc, chuỗi phỉ thúy, dài ngắn , xanh đỏ , là những thứ tiểu nương t.ử thích. Còn cả trâm cài, đủ kiểu dáng, cái gì cũng .

 

Bọn họ cũng tìm cái hộp mà đựng, cứ thế trắng trợn mang đến, cũng tìm thứ gì bọc .

 

Thậm chí còn một , đưa vài nghiên mực và hai thỏi mực: “Ta cũng qua bao nhiêu sách, nhưng bọn họ đều đây là đồ . Ta chẳng đồ gì, cái cho ngài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-997-that-nhieu-qua-gap-mat.html.]

 

Chu Đại Thương lọt mắt, bảo Nhị Bàn tìm mấy cái hộp, bỏ những thứ dễ vỡ trong hộp, những thứ khác thì cho tay nải.

 

Chu Quả chân thành lời cảm tạ từng . Mặc dù bọn họ phần lớn là nể mặt Từ tướng quân và tiểu thúc, nhưng quả thực tặng đồ cho nàng, nàng là lợi.

 

Từ đại tướng quân một bên ha hả .

 

Nhân duyên của khuê nữ ngài đúng là , mấy thằng nhóc nhà ngài thể sánh bằng.

 

Đợi những tặng quà xong, thời gian cũng còn sớm, bọn họ khỏi quan thẻ giờ Ngọ.

 

Chu Quả lên ngựa, Lão gia t.ử cũng lên ngựa, Nhị Bàn đ.á.n.h xe ngựa, Đại Thử Tiểu Thử đều cưỡi ngựa.

 

Còn ba tên binh theo bên cạnh, chuyến tốn ít ngựa.

 

Chu Đại Thương còn đổi chiến mã cho mấy bọn họ, ngay cả ngựa kéo xe cũng đổi, như sẽ nhanh hơn.

 

Một đám tiễn bọn họ khỏi doanh. Các tướng quân và Từ tướng quân tiễn một dặm đường, Chu Quả vẫy tay : “Cha, các vị thúc bá, cần tiễn nữa, còn việc quan trọng, chắc hẳn còn nhiều việc bận rộn, mau về .”

 

Từ tướng quân gật đầu, với Chu Đại Thương: “Ngươi tiễn , tiễn bọn họ khỏi quan thẻ về.”

 

Cuối cùng vẫn là yên tâm.

 

Chu Đại Thương cầu còn .

 

Phóng ngựa nhanh hơn một canh giờ mới khỏi quan thẻ cuối cùng.

 

Chu Đại Thương Chu Quả dặn dò: “Ta chỉ thể tiễn cháu đến đây, đoạn đường phía các cháu tự . Chăm sóc bản , cho dù bận rộn thế nào cũng đừng cơ thể suy sụp. Câu đó của cháu chẳng thường , thể là tiền vốn của cách mạng, đúng.”

 

Chu Quả gật đầu: “Cháu , cháu sẽ chăm sóc bản , cũng sẽ chăm lo cho gia đình. Ngược là thúc, ở tiền tuyến, tuy đại quân bây giờ đ.á.n.h trận thuận lợi, nhưng thúc cũng cẩn thận, đao kiếm mắt, vết thương chí mạng như một là đủ . Chúng cũng cần thúc kiếm bao nhiêu tiền, những trận chiến chiến lợi phẩm chắc chắn hung hiểm, bớt tham gia .”

 

“Trẻ con!” Chu Đại Thương dở dở : “Ta là tướng quân, chỉ đ.á.n.h đó, thể lùi bước? Nếu lùi bước, , thì thể leo lên vị trí như ngày hôm nay, trong doanh ai sẽ phục?”

 

Hắn ngày hôm nay, là dựa quân công từng bước thăng tiến. Thăng tiến nhanh như , chính là nhờ liều mạng, nào cũng xông lên tuyến đầu, trong quân doanh một ai là phục.

 

Lão gia t.ử xen : “Nói đúng lắm, bây giờ gì cũng coi như là một phương đại tướng, ngươi bảo lùi bước mà đ.á.n.h, thu phục lòng ? Tướng quân mà rụt rè sợ sệt, cấp đ.á.n.h thắng trận?”

 

Chu Quả thở dài: “Cháu , cháu chỉ bảo thúc đừng liều mạng như nữa, cũng bảo thúc lùi bước.”

 

Chu Đại Thương : “Ta , hứa với cháu, sẽ để bản thương, cháu yên tâm. Được , lên đường , cũng về , bọn họ còn đang đợi .”

 

Chu Quả cuối, đầu ngựa, lao v.út .

 

Lão gia t.ử liếc một cái, cũng chạy theo.

 

Một đoàn vây quanh hai chạy phía . Chuyến trở về, gặp tiếp theo là ngày nào, ước chừng hai ba năm .

 

Chu Quả vung roi, quất mạnh một nhát khí, con ngựa chạy càng nhanh hơn, hề ngoảnh đầu .

 

Chu Đại Thương đưa mắt nàng xa, cho đến khi thấy nữa, trong lòng chợt trống rỗng. Hắn đầu ngựa chạy về, lẩm bẩm: “Thật là nhẫn tâm, cũng ngoảnh một cái.”

 

Hai chân kẹp bụng ngựa, vó ngựa tung bay, lao v.út , chạy nhanh thì còn tâm trí mà nghĩ ngợi chuyện khác.

 

Chu Quả mãi đến khi chạy xa, vòng qua mấy ngọn núi, mới chậm , với Lão gia t.ử bên cạnh: “Sư phụ, tìm chỗ nào ăn chút gì . Bây giờ về kịp thành khi cổng thành khóa , nếu kịp, e là ngủ ngoài đồng hoang một đêm .”

 

 

Loading...