Hầm chung với gà rừng.
Gà rừng vốn dĩ nhiều thịt, mùa càng gầy, nhưng dùng để hầm canh thì gì tuyệt bằng.
Trong canh nàng chỉ thả hai lát gừng, thịt gà c.h.ặ.t khúc, cùng với hoa cô nướng khô hẳn. Nồi đất quá lớn, đặt bên bếp lửa hầm liu riu. Nàng ba nồi đất như .
Đem bộ gà rừng săn hôm nay hết.
Dù cũng c.h.ế.t cả , ăn thì qua hai ngày nữa cũng hỏng.
Chương t.ử, hoẵng, lợn rừng đều xử lý sạch sẽ. Cấp mang bộ thịt tới, nàng cũng lấy nhiều, chỉ lấy vài cân thịt và mỗi loại một cái đùi là xong.
Phần thịt còn khiêng , các vị tướng quân khác hôm nay cũng lộc ăn . Chỗ của Chu Quả thể thiết đãi tất cả , chỉ thể mời vài nhân vật quan trọng.
Số thịt thừa cứ để bọn họ tự chia ăn.
Nếu tất cả đều kéo đến, đừng Chu Đại Thương, ngay cả Từ tướng quân đồng ý còn chừng.
Vì , những ăn cơm ở chỗ bọn họ, ngoài mấy nhà , chỉ Chu Đại Thương, Từ đại tướng quân, Lý Đức Thành và bốn vị tướng quân cùng cấp với Chu Đại Thương, trong đó hai ban ngày cùng săn với bọn họ.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Người đông, nhưng đều là những hán t.ử vạm vỡ, sức ăn lớn, chuẩn ít đồ ăn e là đủ no.
Lão gia t.ử ba nồi canh gà, : “Chỉ mấy , cho dù sức ăn lớn, nhưng chuẩn ba nồi canh liệu nhiều quá ? Lại còn bao nhiêu thịt nữa, gần như mỗi một cái đùi, ăn hết? Có no vỡ bụng cũng nhét nổi!”
Chu Quả lợn sữa nướng đáp: “Ăn hết thì để ngày mai ăn tiếp. Dù bây giờ trời cũng lạnh, để nửa ngày một ngày chẳng cả. Một bữa ăn hết thì hai bữa, ba bữa lẽ nào hết?”
Nghĩ đến lương khô ăn buổi trưa, nàng lắc đầu : “Cơm nước trong quân doanh chẳng chút dầu mỡ nào, khó khăn lắm mới một bữa ngon, để bọn họ ăn no căng bụng. Thà thừa còn hơn thiếu, thiếu thì tội nghiệp lắm.”
Đồ ngon mà ăn thèm thì sẽ cứ nhớ mãi quên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-993-thit-nuong-trong-quan-doanh.html.]
Cái thú vui ăn uống , lúc thì còn nhịn , chứ điều kiện thì nhịn nổi.
Lão gia t.ử nướng các loại đùi thịt. Nhị Bàn, Đại Thử, Tiểu Thử mỗi canh hai cái đùi, mùi thịt nướng thơm lừng nhanh ch.óng lan tỏa.
Chẳng bao lâu , mấy tên binh xách về vài loại rau dại tươi mơn mởn, đặt mặt Chu Quả.
Chu Quả gật đầu.
Mấy lui xuống.
Lão gia t.ử mớ rau dại , : “Cũng chỉ phương Nam mùa mới còn rau dại. Chứ thử ở phương Bắc xem, đất cứng đến mức cuốc còn chẳng xuống.”
Chu Quả : “Người cũng chỉ mới sống ở phương Bắc mấy năm nay, cứ mở miệng là phương Bắc, như sống ở đó cả đời bằng.”
Trong quân doanh chẳng rau xanh gì, là thịt, còn là thịt nướng, e là sẽ ngấy. Có mấy loại rau dại , vặn giải ngấy.
Trong đó một rổ rễ non rửa trắng bóc, một rổ to tướng, cuộn lộn xộn.
Đại Thử và Tiểu Thử đều nhận , tò mò hỏi: “Đây là rau dại gì ? Thứ cũng ăn ?”
Nhị Bàn gật đầu: “Ăn , dù cũng c.h.ế.t , chỉ là ngon lắm thôi.”
Lúc và Đại Bàn lang thang khắp nơi, rễ cỏ vỏ cây gì mà từng ăn, thứ cũng ăn ít. So với những thứ bình thường thì ngon hơn nhiều, nhưng bây giờ cơm thịt, tuyệt đối sẽ đụng thứ nữa.
Cũng trong quân doanh bệnh gì , đào thứ khó ăn thế .
Lão gia t.ử : “Ta thấy tồi. Ngươi thấy ngon, chắc chắn là đúng cách. Thứ mà đúng thì ngon tuyệt cú mèo.”
Chu Quả gật đầu. Chiết nhĩ căn mà, nàng từng ăn , ăn một là nghiền luôn. cách trộn, nếu trộn khéo thì sẽ ngon.