Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 846: Đổi Lại Đây

Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:30:23
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lão gia t.ử đau cả đầu: “Ta , , ngươi còn nhỏ tuổi nhiều hơn cả nương ngươi ?”

 

Nơi cách nhà cũng xa, Chu Quả liền yên tâm rời .

 

Trước tiên nàng đến Tiêu cục.

 

Cả mùa xuân Tiêu cục đều bận rộn đưa phân bón cho các nhà, danh tiếng truyền , mùa xuân, đơn đặt hàng đưa tới tăng lên đột ngột.

 

Hơn mười ban đầu đủ dùng, Đại Bàn chiêu mộ thêm hơn mười nữa, hiện tại mới miễn cưỡng đủ.

 

Nhìn thấy mấy Chu Quả đến, Đại Bàn dẫn theo vài còn trong Tiêu cục đón, vui vẻ : “Chủ t.ử tới đây?”

 

Chu Quả : “Ta đến xem ngươi, chỉ mấy các ngươi thôi ?”

 

Đại Bàn vui vẻ đáp: “ , những khác đều ngoài việc cả .”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Chu Quả lật xem sổ sách, nửa năm nay Tiêu cục phát triển ngừng, càng càng .

 

Nàng Đại Bàn hỏi: “Làm ở Tiêu cục quen ?”

 

Đại Bàn gật đầu: “Quen ạ.”

 

Chu Quả gật đầu: “Có thích việc ?”

 

Đại Bàn dù chậm chạp đến mấy cũng nhận điều bất thường: “Chủ t.ử, ngài gì cứ thẳng .”

 

Chu Quả hỏi: “Ta đang hỏi ngươi thích việc ? Ta hỏi ý kiến ngươi điều ngươi đến đây, ngươi suy nghĩ gì ?”

 

Đại Bàn : “Chủ t.ử, thể suy nghĩ gì chứ, vốn chỉ là một tên ăn mày nhỏ, chúng nếu gặp ngài, sớm c.h.ế.t ở xó xỉnh nào , ngài bảo cũng sẵn lòng.”

 

Chu Quả nhíu mày: “Ta hỏi ngươi thích việc ? Ngươi lôi thôi dài dòng những thứ gì?”

 

Đại Bàn đáp: “Thích ạ.”

 

Chu Quả giãn mày , tiếp: “Chủ t.ử bảo cũng thích, dù là quản lý trang trại quản sự Tiêu cục , đều thích.”

 

Chu Quả: “...”

 

Nàng thở dài, : “Vậy thế , tạm thời để ngươi đến Hoài Dương trang đầu, đổi Lại T.ử Đầu về đây, ngươi thấy thế nào? Đừng miễn cưỡng.”

 

Đại Bàn hớn hở : “Chủ t.ử, nguyện ý đổi, ngài đổi Lại T.ử Đầu ca về , tính tình của thật sự thích hợp ở trang trại, ở yên .”

 

Chu Quả : “Ngươi suy nghĩ cho kỹ, nếu ngươi thì đổi, nếu đổi , Lại T.ử Đầu sẽ đổi , bên tạm thời nếu tìm tiếp quản, ngươi sẽ luôn ở bên đó.”

 

Đại Bàn trịnh trọng gật đầu: “Ta , bên Hoài Dương gần với Hoài Sơn, sự việc trọng đại, vị trí trang đầu quan trọng hơn thường, do nhà đảm nhận, nguyện ý ở đó.”

 

Hắn cảm thấy ở trang trại cũng , một trang trại lớn như , gì cũng do một quản lý, bao.

 

Hắn nhất định thể quản lý trang trại phồn vinh hưng thịnh, kiếm nhiều tiền hơn cả Tiêu cục!

 

Chu Quả thấy thật sự chút miễn cưỡng nào, liền : “Được, sẽ sai đưa thư ngay, bảo qua đây, đến lúc đó các ngươi bàn giao sổ sách cho rõ ràng, đợi sổ sách bàn giao xong, các ngươi thể đổi vị trí cho .”

 

Đại Bàn , thực trong lòng vẫn vui.

 

Chủ t.ử của Tiêu cục một năm chẳng đến mấy , cho dù đến, ở đầy hai canh giờ .

 

trang trại ở Hoài Dương thì khác, liên quan đến việc nông nghiệp, một năm chạy tới chạy lui mấy bận, coi trọng hơn Tiêu cục nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-846-doi-lai-day.html.]

Tại Hoài Dương, Lại T.ử Đầu nhận tin tức, vui mừng đến phát điên, cầm bức thư ha hả, bao giờ cái trang trại chim thèm ỉa nữa, quanh năm suốt tháng ngoài, tiêu đầu, Đại đương gia thật sự quá hiểu , chính là thích tiêu đầu!

 

Còn khiến thích hơn cả đầu sỏ sơn tặc!

 

Ngay lập tức gọi phó trang đầu tới, dặn dò một việc thu dọn đồ đạc rời .

 

Chu Quả dạo một vòng ở Thành Định, đến trang trại xem xét.

 

Trang trại vốn do Hổ T.ử quản lý, chỉ quản lý việc trang trại, mà còn quản lý bên Đường Hà, việc trong Tiêu cục cũng hỏi han.

 

Hiện tại Tiêu cục quỹ đạo, bên Đường Hà cũng thể việc theo trình tự, trang trại cũng tìm một trang đầu mới, là sắp xếp thỏa thứ mới rời .

 

Trang đầu cung kính theo bên cạnh, nàng hỏi gì đáp nấy, mỗi ngọn núi trồng bao nhiêu cây ăn quả, cây gì đều rõ mồn một.

 

Đối với những việc lớn nhỏ trang trại là nắm rõ như lòng bàn tay, nhưng ít nhiều cũng chút ít, xem hạ công phu.

 

Công việc trong thời gian cũng sắp xếp đấy, phân bón mà các hộ lớn yêu cầu cũng theo lệ cũ phân phát từ lớn đến nhỏ, chỉ một việc nhỏ là .

 

trang đầu mới bao lâu chứ, chỉ cần việc lớn sai sót, nhỏ gì đó đều thành vấn đề, ai thể đảm bảo cả đời phạm sai lầm?

 

Hổ T.ử ở một bên cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu dùng , về.

 

Chu Quả xem mấy ngọn núi, cây ăn quả trồng năm ngoái đều sống cả , còn mấy cây lâm cầm mùa xuân năm nay nở hoa, đó kết lác đác vài quả, nhiều, một ngọn núi cũng chỉ một giỏ.

 

Nàng những quả : “Số tiền tiêu cũng đáng giá, ngờ trồng năm ngoái năm thứ hai bắt đầu quả , tuy nhiều, nhưng đợi đến mùa thu, cũng thể hái vài giỏ.”

 

Ai bảo cây ăn quả núi nhiều chứ.

 

Trang đầu : “Vâng, khi quả, luôn sai trông coi, còn tỉa bớt quả, hiện tại cành còn quá nhỏ, một cành cũng chỉ thể giữ một hai quả, nhiều quá quả sẽ lớn .”

 

Chu Quả ngờ còn hiểu những thứ , hỏi: “Trước đây ngươi từng trồng cây ăn quả ?”

 

Trang đầu đáp: “Trước đây từng quản lý trang trại nhỏ, chỉ là cây ăn quả nhiều.”

 

Chu Quả : “Làm cho , mấy ngọn núi của chúng cây ăn quả sẽ ngày càng nhiều, ngươi nhọc lòng nhiều hơn .”

 

Trang đầu vui vẻ , thể đông gia coi trọng thể vui chứ?

 

Nàng xem xong ngọn núi ruộng xem, đất đai bên Thành Định trong mấy trang trại coi như là nhiều, hơn một trăm hai mươi khoảnh, năm nay bộ đều trồng lúa nước.

 

Mạ lúa chắc khỏe mập mạp, thể dự đoán thu hoạch chắc chắn tồi.

 

Trên trang trại nuôi ít vịt, bầy vịt mỗi ngày bơi bơi trong ruộng, cỏ cũng hiếm thấy.

 

Ao cua cũng tệ, vớt cua lên xem, ao lớn ao nhỏ đều .

 

Người nuôi cua tách từ trong thôn, nuôi bao nhiêu năm nay, về mặt nuôi cua, những hiện tại còn hiểu hơn cả nàng.

 

Đi dạo xong trang trại, nàng liền tìm Đường Hà.

 

Tính , cách đầy một tháng, nhưng tiến độ của mấy khu đất vẫn khiến nàng kinh ngạc: “Theo tiến độ , mùa thu năm nay những công trình thủy lợi đều thể công ?”

 

Đường Hà : “Hơn một tháng nay, trang trại thêm mấy trăm nạn dân, bọn họ chỉ cần miếng cơm ăn là , thấy còn thể nhận tiền công, hận thể ngày đêm nghỉ, tiến độ đều là do bọn họ đẩy nhanh đấy.”

 

Cũng là những mảnh đất nếu thật sự cải tạo , bọn họ thể thuê để trồng trọt, đông gia chỉ thu bốn phần tô, cần tự bỏ giống bỏ phân, tính như , quả thực là Bồ Tát sống, ngày tháng đang ở ngay mắt, những mảnh đất chính là đất của .

 

“Mọi mỗi ngày đều như tiêm m.á.u gà, lên tiếng bảo bọn họ nghỉ ngơi, còn chịu, năm nay mưa thuận gió hòa, trong khe suối cũng nước chảy xuống , ước chừng cũng cần mấy năm những mảnh đất cũng thể trở nên .”

 

 

Loading...