Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 825: Nhận Thiệp Mời
Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:30:02
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiệp mời tìm đến cửa hết tờ đến tờ khác, đều là đại hộ ở địa phương, đều hạ mời ngươi như , ngươi vẫn luôn cao , đắc tội hết , thế nào, bọn họ cũng là khách hàng lớn của nàng a.
Mỗi năm mua của nàng bao nhiêu phân bón, bao nhiêu cua như , thể diện nể.
Tiêu khiển mới nhất do đại hộ ở Vân Châu tổ chức là đ.á.n.h mã cầu, nàng nhận .
Đừng gửi thiệp mời cảm thấy khiếp sợ, ngay cả Lão gia t.ử cũng kinh ngạc: “Sao con đột nhiên , loại thiệp mời luôn chướng mắt ?”
Chu Quả : “Cũng chướng mắt, là con thời gian đó, bây giờ thời gian rảnh rỗi , dù rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, sư phụ, cùng con , những thiếu niên thiếu nữ cưỡi ngựa chơi cầu, chắc chắn thú vị.”
Lão gia t.ử lắc đầu: “Ta , đây mỗi ngày xem đám trẻ trong thôn chơi xúc cúc sớm xem ngán , gì .”
Chu Quả : “Đây cũng là đám trẻ trong thôn chơi xúc cúc, đây là con cái của gia đình đại hộ chơi xúc cúc, bọn họ chắc chắn sẽ dã man như chúng , chừng sân cầu ưu nhã bao, sư phụ, cùng con , xem náo nhiệt cũng .”
Nàng thấy con cái của những gia đình đại hộ đó, lời cử chỉ đều chậm rãi, ưu nhã mắt, thật xem bọn họ sân cầu là dáng vẻ gì.
Lão gia t.ử lắc đầu: “Ta , ồn ào náo nhiệt, thích thanh tĩnh.”...
Chu Quả mặc một bộ trực xuyết màu trắng, vạt áo cổ tay bả vai đều thêu hoa văn tường vân bằng chỉ vàng, bên hông đeo một chiếc đai lưng khảm ngọc bọc vàng, tóc b.úi kim quan đỉnh đầu, trong tay cầm một chiếc quạt xếp, phong tao phe phẩy một cái, ai thấy mà một câu phiên phiên giai công t.ử.
Lão gia t.ử lườm một cái: “Dù cũng là một nữ oa đàng hoàng, con thể quanh năm suốt tháng đều mặc những y phục nam oa mặc , con đem những váy vóc tỷ tỷ con nương con cho con nữ nhi gia mặc đó cũng lôi mặc một chút, những trang sức đó cũng lôi đội lên đầu một chút, luôn để một cái con cũng là một khuê nữ, nếu con nam nam nữ nữ.”
Chu Quả cúi đầu bản , : “Như a, lưu loát bao a, đến lúc đó nếu ai mời con lên sân đá một quả, ngay cả y phục cũng cần , quan trọng nhất là cái mát mẻ.”
Chất liệu nhẹ mỏng, thích hợp nhất y phục trong mùa hè, là hai xấp vải nàng vất vả lắm mới tìm về , là cống phẩm năm nay, ở Giang Nam, ba mươi lượng bạc mới thể mua một chiếc khăn tay.
Vốn dĩ nghĩ nữ quyến trong nhà mỗi một bộ y phục, ai ngờ Lý thị bộ thành nam trang cho nàng.
Lúc đầu bà là: “Chúng ở nhà cũng cần ngoài, con thì khác, quanh năm bên ngoài, qua nào cũng , mặc một chút luôn chỗ hỏng.”
Thực là Chu Quả thích mặc nam trang nhất, cầu kỳ hơn ai hết, bà sợ Ngô Nha suy nghĩ, lắm miệng vài câu.
Chu Quả nghĩ đến biểu cảm của nương nàng lúc lời liền cảm thấy buồn , vài câu xem Ngô Nha.
Thực Ngô Nha thể suy nghĩ gì chứ, tẩu để ý những thứ .
Lão gia t.ử lắc đầu: “Cũng sợ nóng như .”
bộ y phục là thật sự , tôn lên cả nàng mặt như quan ngọc.
Lão gia t.ử vẫn theo, mỹ danh là yên tâm tiểu đồ một tới, sợ nàng một đứa trẻ lừa.
Nhị Bàn ở bên cạnh suýt nữa bật , nàng lừa? Cũng ai lừa ai?
Lúc đoàn đến nơi, những khác đều đến đông đủ .
Chủ nhà nghênh đón, nữ chủ nhân còn đón lên ha hả : “Để chúng xem xem, đây là tuấn công t.ử nhà ai a, cách ăn mặc lu mờ các nam nhi bên trong , các tiểu nương t.ử thấy ngươi chẳng sẽ âm thầm trao một trái tim thiếu nữ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-825-nhan-thiep-moi.html.]
Chu Quả hành lễ, : “Phu nhân khỏe, ai thể so sánh với phu nhân, mặt mày rạng rỡ, hồng hào đầy sức sống, bảo dưỡng giống như hai mươi mấy tuổi , ai thấy mà một câu xinh , cũng học hỏi kinh nghiệm từ ngài.”
Phụ nhân gập cả lưng: “Ngươi mới bao lớn, nghĩ đến mấy chục năm ? Còn sợ nhan sắc tàn phai ?”
Chu Quả phe phẩy quạt xếp, : “Trên đời ai mà sợ già a? Dung nhan mãi mãi già là điều tất cả kỳ vọng ?”
Phụ nhân càng ha hả, vì sự thẳng thắn của nàng mà cảm thấy vui vẻ: “Nói đúng lắm, bảy tám mươi tuổi cũng sợ già, nhưng nhiều thừa nhận, , mấy việc bận rộn liền đến nhà ngươi, ai ngờ ngươi mà là tiểu nương t.ử như , thật hợp khẩu vị của .”
Lão gia t.ử sớm nam chủ nhân nhà dẫn trong .
Tuy Bắc Địa cởi mở, nhưng lễ nghĩa nên vẫn .
Chu Quả theo trong, phát hiện đây là một mã trường, sân nhiều ngựa.
Hôm nay chủ trì tổ chức yến tiệc là Dương gia, Dương gia ở Bắc Địa cũng là một thế gia, tuy lớn bằng Vương gia, nhưng cũng nhỏ.
Hôm nay nghênh đón nàng là chủ gia Dương gia, chủ mẫu hiện tại chủ trì trung quỹ của Dương gia.
Dương phu nhân giới thiệu cho nàng hôm nay đến đều những gia đình nào, những tiểu nương t.ử lang quân nào, những hôm nay sẽ sân đ.á.n.h mã cầu đều những ai, còn cảnh cáo Chu Quả, nàng thể cũng thoát khỏi.
Chu Quả và Dương phu nhân bước , ánh mắt sáng tối của tất cả liền phóng về phía nàng.
Rất nhiều đều từng gặp mặt nàng, nhưng cũng ít từng gặp.
Tự xưng là thế gia quý nữ quý công t.ử thể hạ gặp một kẻ chân lấm tay bùn bùn chân còn rửa sạch?
Đối với việc những khác xinh thế nào càng khịt mũi coi thường, cảm thấy bọn họ quả thực là từng thấy qua việc đời, dù trong nhà cũng chút gia bản, mí mắt nông cạn như ?
Sau đó Vương gia cũng hạ , tuy còn nhiều như nữa, nhưng từ tận đáy lòng vẫn ưa Chu Quả.
Có càng vì trưởng bối trong nhà mới đến Chu gia, kết quả mấy mà đều gặp , đây tính là gì?
Cho nên tất cả mặt hôm nay, từ già đến trẻ, ai ăn mặc lộng lẫy, mặc lên bộ y phục nhất của .
Kết quả Chu Quả, tiên còn bĩu môi, là cách ăn mặc , rõ ràng là tiểu nương t.ử ăn mặc thành dáng vẻ của tiểu lang quân, nam nhân đến phát điên ?
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Nhìn kỹ chất liệu y phục nàng, định mở miệng châm chọc, cái miệng há thốt một chữ nào, gia đình như bọn họ tự nhiên từng thấy qua đồ , đồ như tuy nhiều, nhưng từng thấy.
Tự nhiên giá trị nhỏ.
Đồ bọn họ tự mặc , một bộ y phục trong ngoài cộng còn đáng giá bằng một cái ống tay áo của !
Có lẩm bẩm: “Cũng chỉ là một kẻ chân lấm tay bùn, thể kiếm đồ như .”
Ở đây tiền thế hơn Chu gia nhiều vô kể, chất liệu như nhà bọn họ đều chắc thể lôi một xấp, chia đến tay mỗi các phòng tối đa cũng chỉ một chiếc khăn tay, kết quả thì , trực tiếp dùng y phục .
Còn hàng, cho dù là chằm chằm sợi chỉ vàng đó cũng lời trái lương tâm, mặc thứ đồ rách nát gì, nếu như , đồ bọn họ tự mặc, chẳng ngay cả đồ rách nát cũng bằng ?