Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 726: Ta Có Tiêu Cục
Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:41:28
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi nàng lên đường đến Vân Châu gặp Tần Tam gia, nhóm của Tiền Đa cuối cùng cũng đến.
Cùng trở về còn nhóm của Lại T.ử Đầu, hai nhóm tại gặp đường.
Để gây xôn xao, họ lén lút thôn ban đêm khi dân làng ngủ.
Chó trong thôn sủa vang, từ đầu thôn đến cuối thôn, nhưng nhà nào thức dậy.
Chắc chắn là nhà họ Chu, nếu , trộm cắp vặt bây giờ cũng ai dám đến thôn Thương Sơn ăn trộm, trong thôn nuôi nhiều ch.ó như , nếu bắt , chẳng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t .
Thời buổi c.h.ế.t một hai là chuyện thường tình.
Tiền Đa suốt đường, thấy cảnh nhà nhà ở thôn Thương Sơn đều là nhà ngói gạch xanh, khỏi cảm thán, “Quả nhiên, Đại đương gia chính là Đại đương gia, chỉ tiền, mà dân trong thôn cũng giàu như .”
Trên núi của họ bây giờ vẫn còn ở nhà tranh vách đất, thể so sánh?
Những khác cũng gật đầu, sự ngưỡng mộ đối với Chu Quả tăng thêm một bậc, theo Đại đương gia ngay cả ch.ó cũng ăn no, những con ch.ó xem, khí lực dồi dào như , thể thấy thiếu ăn.
Hơn nữa, họ bao giờ thấy thôn nào thể nuôi nhiều ch.ó như , gần như nhà nào cũng , thôn Thương Sơn thật sự là nhà giàu.
Chu Quả lúc vẫn ngủ, trong phòng thắp hai ngọn đèn sách, thấy động tĩnh , liền lén lút ngoài, khỏi sân .
Dưới màn đêm, xa xa một bóng đen kịt mờ ảo đang tiến về phía .
Cuối cùng cũng đến , bao nhiêu ngày nay, còn tưởng xảy chuyện đường.
Lại T.ử Đầu mắt tinh, phấn khích : “Đại đương gia, Đại đương gia, chúng về , Nhị đương gia cũng đến !”
Tiền Đa trừng mắt về phía , thấy hình nhỏ bé của Chu Quả trong đêm tối đặc biệt thẳng tắp, vô cùng kích động, bước nhanh lên , liên tục : “Đại đương gia, cuối cùng cũng gặp ngài .”
Chu Quả mặt đầy vạch đen, “Ta vẫn còn sống mà, , ngươi xuống núi?”
Tiền Đa nước mắt nước mũi giàn giụa, “Tất cả đều xuống núi , một ở núi ý nghĩa gì, cũng già, sống cuộc sống về hưu, cũng nên chuyện lớn.”
Chu Quả thật sự cạn lời, “Đang yên đang lành ngươi cái gì, nữa! Ngươi xuống núi cũng , bây giờ đang là lúc thiếu nhân lực, , đưa các ngươi đến trang t.ử.”
Chỗ ở cho họ vẫn xây xong, còn cách nào khác đành chen chúc một chút.
Mọi trang t.ử lớn như , mắt đều trợn tròn, “Sao giống như lời Lại T.ử Đầu họ , lớn hơn nhiều.”
Lại T.ử Đầu gãi đầu, “Lúc chúng vẫn như thế .”
Chu Quả : “Bây giờ trang t.ử đủ chỗ ở, các ngươi đến cũng chỗ ở, những thứ đều là chuẩn cho các ngươi.”
Một nhóm định xong, những khác đều ngủ.
Chỉ mấy đầu ở .
Chu Quả hỏi Lại T.ử Đầu, “Chuyến Hoài Dương thuận lợi ? Có ai khó các ngươi ?”
Lại T.ử Đầu : “Rất thuận lợi, hai tên tiểu lâu la gây sự, còn tay dọa chạy mất, chúng thuận lợi giao hàng cho Bão Nguyệt Lâu trở về.”
Chu Quả gật đầu, xem ông chủ đằng Bão Nguyệt Lâu cũng tầm thường.
Lại hỏi một chuyện núi, Chu Quả liền : “Các ngươi đường lâu như , chắc cũng mệt , ăn cơm xong nghỉ ngơi cho khỏe, về , ngày mai sẽ đến thăm các ngươi.”
Tiền Đa nhiều chữ, nhưng võ công giỏi, là một trợ thủ đắc lực.
Chu Quả bảo Ngô Giang cử mỗi tối dạy chữ cho họ, tuy cần học vấn cao, nhưng mù chữ là nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-726-ta-co-tieu-cuc.html.]
Sắp xếp xong cho nhóm của Tiền Đa, nàng liền đến Vân Châu.
Tính toán ngày tháng, đến lúc hẹn gặp Tần Tam gia.
…
Đối diện, Tần Tam gia mỉm nàng : “Nấm của ngươi bán cho hai Phúc Mãn Lâu của , còn lấy hàng của ngươi nữa ?”
Chu Quả : “Ta cũng nhất thiết bắt ngài lấy hàng, chuyện mua bán đương nhiên là đôi bên tự nguyện, ngài thì lấy, thì thôi, cũng thể ép ngài, , chúng cũng là bạn cũ nhiều năm, ôn chuyện cũ cũng mà.”
Tần Tam gia nhướng mày, tán thưởng Chu Quả, thật: “Lần mang theo , hàng nhiều vận chuyển về , .”
“Ta đội xe mà!” Chu Quả vội : “Ta một tiêu cục, ngài vận chuyển bao nhiêu hàng, ?”
Tần Tam gia thật sự kinh ngạc, “Ngươi còn tiêu cục? Tiêu cục của riêng ngươi?”
Chu Quả : “Ngài còn nhớ sư phụ của , lão nhân gia ngài lúc trẻ chính là nghề , trong tay một , liền lập một đội ngũ tạm bợ, nhưng đội ngũ tạm bợ việc ba bốn năm , từng thất bại.”
Tần Tam gia gật đầu, “Nếu như , trong tay ngươi hàng ?”
Nói thật, dương ma và hoa cô ngoài vùng núi , những nơi khác thật sự , nếu thật sự vận chuyển đến kinh thành, giá trị cũng thua gì hải sâm bào ngư.
Chỉ là, “Hai thứ , giá cả cũng cao, ngươi chắc chắn nhận việc ?”
Chu Quả : “Chắc chắn chứ, chắc chắn, chỉ cần ngài nhiều, sẽ giao, ngài , giao hàng phía , nếu hàng đến nơi, lấy tiền của ngài, tổn thất tự chịu.”
Nàng còn quảng bá cho tiêu cục nữa, thể để nhóm của Tiền Đa luyện tay nghề, việc đến ?
Vừa thể luyện tay nghề thể kiếm tiền, đây là chuyện trời ban ?
Tần Tam gia sảng khoái đồng ý, “Được, dương ma chuẩn cho ba nghìn cân, hoa cô hai nghìn cân, vận chuyển đến kinh thành, trả một phần mười tiền cọc, nhận hàng sẽ trả nốt phần còn .”
Chu Quả vui mừng khôn xiết, “Một lời định!”
…
Tiền Đa còn kịp hồn, áp tải hàng kinh thành, đường xa vạn dặm, bao lâu.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Hắn : “Có ? Bây giờ khắp nơi đều đang đ.á.n.h , đừng để chúng đến kinh thành cướp sạch, hoặc là đường bóc lột từng lớp, đến cái quần lót cũng còn, kiếm cái quái gì.”
Chu Quả : “Lần chủ yếu để các ngươi kiếm tiền, mà là để các ngươi dò đường, về phía nam, phía đông qua ít nơi, nếu nắm vững điểm , chúng thứ gì mà vận chuyển ngoài ? Dù bóc lột sạch cũng , dùng mấy nghìn cân nấm để dò đường vẫn đáng, tiền chúng chi, hiểm nguy liều!”
Mọi sự hào hùng của nàng lây nhiễm, đầu óc nóng lên, : “Đại đương gia, .”
“ cũng .”
Một lên tiếng, những cũng lên tiếng.
Tiền Đa đành : “Vậy cũng .”
Chu Quả : “Ngươi , ngươi là võ công nhất trong trại, họ đều lời ngươi, tâm tư tương đối cẩn mật, ngươi cùng, yên tâm hơn.”
Tiền Đa lập tức : “ !”
Chu Quả đưa ý kiến, “Trước khi các ngươi , thể đến biên quan mua một ít da thú giấu trong hàng mang , dù da thú ở biên quan cũng rẻ, lỡ như những thứ thật sự thể vận chuyển đến kinh thành, thì sẽ kiếm một khoản lớn.
Đến kinh thành bán hết hàng, cũng đừng để xe trống trở về, thể mua một ít đồ giá trị ở kinh thành, như , vải vóc, đồ mới lạ, một một về, mua bán hai chiều, thể kiếm ít.”
Đồ ở Vân Châu vẫn tương đối thiếu.