Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 698: Gậy Đánh Uyên Ương

Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:40:59
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai bên càng chung đụng càng gần gũi.

 

Lý thị là đầu tiên cảm thấy , về liền : “Sao nương cứ cảm thấy trang t.ử hình như sắp xảy chuyện ?”

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Điều Chu Quả giật nảy , “Sắp xảy chuyện gì ?”

 

Lý thị : “Bọn Lại T.ử Đầu việc trang t.ử con xem qua ?”

 

Chu Quả gật đầu : “Xem qua a, ngày nào con cũng xem, mà, chăm chỉ, công việc khổ cực mệt nhọc gì cũng chịu , bọn họ, Ngô Giang , ngay cả đoản công cũng cần mời nữa.”

 

Lý thị khó hết lời, : “Nương thấy những phụ nhân trang t.ử và đám Lại T.ử Đầu chút , nương hình như xu hướng trở thành một nhà a.”

 

“Hả?!” Chu Quả kinh ngạc há hốc mồm, mô mô trong tay cũng cần nữa, “Nương, nương thật a, nương ?”

 

Ngô Nha đang rửa rau bên giếng, : “Muội và Nhị thẩm mấy ngày nay đến trang t.ử hỗ trợ, liền thấy bọn họ ngươi giúp vá y phục giúp ngươi chẻ củi, ngươi giúp gánh nước, giúp ngươi nấu cơm, , đám trẻ trong nhà vây quanh bọn họ, cái tư thế đó, ngoài thấy một nhà cũng ai tin.”

 

Lý thị nhíu mày : “Chuyện đây, là con bảo bọn họ về núi ?”

 

Chu Quả suýt nữa sét đ.á.n.h, hai nhóm tụ với ?

 

chuyển niệm nghĩ , hình như thể hiểu .

 

Một bên là quả phụ mất chồng một nuôi con, một bên là trai ế hai ba mươi tuổi vẫn lấy vợ, hai bên tình nguyện, tiếp xúc một chút trúng mắt cũng là chuyện bình thường.

 

những phụ nhân là hạ nhân trang t.ử của nàng a, đám bây giờ nàng tuyệt đối thể thả khế ước, trong tay bọn họ nắm giữ quá nhiều thứ .

 

Đám Lại T.ử Đầu tuy là sơn phỉ, nhưng cũng là tự do , thích hạ nhân trang t.ử của nàng chứ?

 

Lại T.ử Đầu : “Đại đương gia, chuyện ngài đều , , các trúng mắt mấy , bọn họ đều ba mươi mấy , đều chừng tuổi , vẫn nếm qua mùi vị của tức phụ , là ngài thành cho bọn họ , ngài , thời buổi lấy một tức phụ, khó khăn nhường nào.”

 

Chu Quả : “Không thành cho bọn họ, mà là bọn họ thích hợp.”

 

“Sao thích hợp? Nam cưới nữ thủ tiết nhất ?” Lại T.ử Đầu hiểu, .

 

Chu Quả : “Ngươi , bọn họ là hạ nhân trang t.ử của , đời của bọn họ thể thả khế ước, các đều là tự do , tìm một hạ nhân tóm thích hợp, bọn họ nếu thành hôn cũng , thì bán khế ước, của thể tùy tiện gả.”

 

Lại T.ử Đầu sờ sờ đầu, “Vậy, hỏi bọn họ thử xem?”

 

Chu Quả gật đầu, “Ngươi rõ ràng lợi hại cho bọn họ .”

 

Lại T.ử Đầu một ngày, ngày hôm đến.

 

Vừa thấy Chu Quả liền : “Đại đương gia, đều rõ ràng với bọn họ , mấy ngược khuyên, cũng chỉ hai , để ý đến phận của bọn họ, chính là ở bên , ngài xem chuyện ?”

 

Chu Quả đau đầu, nàng vẫn là nghĩ ít , lúc đó thật nên thả bọn họ .

 

“Ngươi cứ với bọn họ, nếu vẫn ở bên bọn họ cũng , thì giống như bọn họ, ký khế ước bán , ký t.ử khế, nhưng khế ước một khi ký, đời sẽ thả , tức là bọn họ cả đời đều là hạ nhân của Chu gia , đứa trẻ sinh cũng là hạ nhân, ngươi hỏi bọn họ xem bằng lòng .”

 

Lại T.ử Đầu rùng , trịnh trọng : “Ta .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-698-gay-danh-uyen-uong.html.]

 

Lần mất hai ngày.

 

Lại T.ử Đầu cao hứng : “Chủ t.ử, bọn họ từ bỏ , quyết định với nữa.”

 

Chu Quả gật đầu, cũng hỏi quá trình thế nào, nàng chỉ cần kết quả là .

 

Bên nhà trai giải quyết xong, bên phụ nhân nàng còn một chuyến, vẫn luôn sầu não mở miệng thế nào, câu , thà phá một ngôi miếu hủy một cọc hôn nhân, chẳng lẽ nàng kẻ ác gậy đ.á.n.h uyên ương ?

 

Vốn tưởng rằng tốn một phen mồm mép, nào ngờ lúc nàng đến nơi, mấy phụ nhân trúng mắt với đó chủ động tiến lên thỉnh tội,

 

“Chủ t.ử, là chúng mỡ heo mờ mắt, rõ bộ mặt thật của những nam nhân , chúng còn tưởng bọn họ là , nào ngờ, hừ, nam nhân trong thiên hạ đều giống cả, chẳng kẻ nào !”

 

Chu Quả chút m.ô.n.g lung, “Đây là , bọn họ gì các ngươi ?”

 

Một : “Hắn bằng lòng bán , mà còn chúng bán , ? Có ăn mặc, mỗi tháng thể nhận nhiều bạc như , ngày tháng dễ sống hơn bọn họ gấp bao nhiêu , lúc bọn họ ở núi một năm cũng chỉ lúc lễ tết mới ăn một bữa thịt, chúng bây giờ ngày nào cũng thịt ăn, nhưng một tháng tóm cũng thể ăn mấy , cũng là ngày tháng của ai dễ sống.”

 

, chúng còn cua ăn, dương ma hoa cô ăn, mỗi năm còn thể mấy bộ y phục mới, bọn họ bọn họ, chủ t.ử, gả chồng nữa, nam nhân thì , xa thực tế bằng bạc, thơm bằng thịt.”

 

Mấy phụ nhân dường như tổn thương lòng, kiên quyết tìm nam nhân nữa.

 

Chu Quả: “...”

 

Ai thể ngờ chứ, còn hiệu quả như .

 

Nghĩ nghĩ : “Các ngươi nếu tìm vẫn là thể tìm, đợi gia nghiệp trong nhà lớn , đích chọn cho các ngươi, chọn tuấn tú chúng liền tìm tuấn tú, tráng kiện thì tìm tráng kiện, tri kỷ thì tìm thương .”

 

Mấy ha hả, “Chủ t.ử, chúng đều chừng tuổi , còn cần tuấn tú gì nữa a, cũng là hoàng hoa đại khuê nữ nữa, chỉ cần nam nhân sống qua ngày là .”

 

Đợi , Chu Quả liền đau đầu.

 

Việc hôn phối của đám trang t.ử cũng là một vấn đề lớn, còn Ngô Giang nữa, Đại tổng quản Ngô Giang đều hai mươi mấy , thế nào cũng nên thành hôn , còn lớn xấp xỉ , Hổ T.ử cũng nhỏ nữa.

 

Trước nàng lưu ý, chuyện mau ch.óng định xuống, nếu đến lúc đó đều trúng mắt với , nàng còn gậy đ.á.n.h uyên ương ?

 

Nghĩ tới nghĩ lui nàng chỉ thể tự hỏi.

 

Hỏi trực tiếp, đối mặt với Ngô Giang : “Ngươi cũng nhỏ nữa, trong lòng , nếu , tìm cho ngươi một tức phụ?”

 

Ngô Giang vạn ngờ nàng chuyện a, cho dù Chu Quả là chủ t.ử, nhưng cũng là một tiểu nương t.ử lớn, đối mặt với một tiểu nương t.ử dễ mở miệng, sắc mặt đỏ bừng, lúng túng dám .

 

Chu Quả thấy như vô cùng tò mò, “Ngươi đỏ mặt cái gì, thì là , thì là , ngươi đều lớn như , cũng đến lúc nên lấy tức phụ , rốt cuộc ? Có! Ai ?”

 

Giọng một tiếng lớn hơn một tiếng, Đại tổng quản của nàng, từ khi nào đối tượng , nàng chứ?

 

Ngô Giang thấp giọng : “... Là Đào Hoa.”

 

“Đào Hoa? Ngươi thích Đào Hoa a? Các ngươi trúng mắt ?” Chu Quả Đào Hoa, là một tháo vát, năm nay hình như lớn xấp xỉ Chu Hạnh, trong nhà cha nương, lúc là tự dẫn theo hai một nhỏ nhất ký khế ước qua đây, một nàng đem cả nhà bọn họ bộ bán .

 

 

Loading...