Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 677: Đồng Loạt Tăng Giá
Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:01:49
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng cũng để ý, gia cảnh hiện nay quả thực cần bọn họ tặng thêm gì nữa, nàng vẫn cảm kích, quyết định đợi tới, sẽ tặng ông một con vô ảnh ngư, cảm tạ ông chiếu cố nhiều năm như .
Thành Định nàng suy nghĩ , quyết định vẫn định một mức giá giống như chỗ Dương chưởng quầy.
Tần chưởng quầy là chưởng quầy đầu tiên nàng tìm tới cửa, trong lòng nàng so với các chưởng quầy khác vẫn chút khác biệt, cách cũng xa lắm, nguyện ý nhượng bộ một chút xíu.
Dù là , Tần chưởng quầy cũng than khổ liên tục, “Phúc Mãn Lâu chúng thể so với chỗ khác a, Chu công t.ử xin hãy nương tay.”
Chu Quả : “Tần chưởng quầy, nương tay , giấu gì ngài a, Bão Nguyệt Lâu ở Vân Châu ngài chứ, so với chỗ ngài, bọn họ cách gần bao, cũng là giá , một văn thiếu, những nơi khác, chín trăm văn thì miễn bàn.”
Tần chưởng quầy giao thiệp với nàng mấy năm nay, vẫn chút hiểu nàng, : “Có nhận tin tức gì ? Cậu trượng nghĩa a, nếu gì với , quan hệ hai chúng là sắt đá nhất đấy!”
Chu Quả thể nàng một loại cảm giác, năm nay, chỗ khác cũng sẽ xuất hiện thứ nấm tùng chứ, thế chẳng sẽ coi là thần côn ?
Cắn c.h.ế.t : “Không , gì , ngài cũng , thứ đều là theo thời giá từng năm mà đến, ngài xem các ngài một cân năm sáu lạng bạc, một cân mới sáu bảy trăm văn, thấp , mấy năm mới giá , nếu kẻ tàn nhẫn, lên hai lạng bạc một cân, cũng đòi như ? Ngài đều kiếm mấy năm như , trả một cân ba bốn trăm văn, cũng nổi, mù, cũng điếc, cũng ngốc a!”
Tần chưởng quầy thở dài, đành đáp ứng, Triều Thủy Lâu đối diện vẫn đang như hổ rình mồi chằm chằm, thứ nha đầu nắm trong tay đều là đồ lấy mạng, thể đắc tội quá mức .
Vừa ký văn thư : “Công t.ử a, năm tăng giá nữa cũng thể hung ác như , nếu chúng cũng kiếm gì nữa.”
Chu Quả : “Chuyện năm năm hẵng , chuyện ai chắc chứ, suy cho cùng vô thường mới là trạng thái bình thường a.”
Tần chưởng quầy lơ mơ gật đầu, phen lời của nàng ý gì, hỏi ngại mở miệng, suy cho cùng như vẻ quá vô tri, ông một bó tuổi đều thể gia gia nàng .
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Chu Quả tâm mãn ý túc cáo từ.
Khoảng cách của Ninh Bình và Khang An xấp xỉ .
Nàng một tăng giá lên chín trăm chín mươi chín văn một cân.
Mồ hôi mặt hai vị chưởng quầy liền tuôn rơi, mặc dù năm nay sẽ tăng, nhưng ngờ sẽ tăng nhiều như a.
Từng kêu khổ thấu trời, “Chu công t.ử a, một lúc tăng cũng quá nhiều , lẽ nào năm hai lạng, năm nữa ba lạng , chỗ chúng Vân Châu, so .”
Chu Quả : “Chuyện năm năm nữa năm năm nữa hẵng , các ngài cũng , giá cả của thứ đều dựa độ khan hiếm để định giá, nếu năm nấm xuống núi mà nhiều, định hai lạng ba lạng đó cũng là chuyện thể a, các ngài ?”
Bất luận hai vị chưởng quầy gì, nàng đều nhượng bộ.
Các chưởng quầy hết cách với nàng, thể lấy chứ, nơi chỉ một nhà t.ửu lâu của bọn họ, đối thủ còn nhiều lắm.
Chu Quả thuận lợi bắt lấy hai nơi .
Lần hàng mang theo trong tay còn hai xe, hơn chín trăm cân, liền định về nữa, trực tiếp chuyển hướng Hoài Dương.
Từ Ninh Bình đến Hoài Dương đ.á.n.h xe còn mất ba ngày công phu.
Chu Quả con đường quen thuộc , tâm cảnh thể đồng nhật nhi ngữ.
Dọc đường ngược cũng gặp sóng gió gì, chỉ là lúc Hoài Dương, thuận lợi lắm.
Thủ thành binh thấy bọn họ nhiều xe như , mở miệng đòi thuế thành, xốc lên kiểm tra một lượt, thấy là nấm dại, hàng hóa lượng lớn, một xe cũng hai lạng bạc mới cho .
Ngay cả xe cũng tha, thành thì bắt buộc nộp tiền .
Chu Quả xảy xung đột, xảy xung đột ở đây đối với bọn họ mà , lợi ích gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-677-dong-loat-tang-gia.html.]
Bảo Hổ T.ử dẫn theo những xe còn đợi ở ngoài cổng thành, tự thì dẫn theo hai , dắt hai xe , tiêu tốn bốn lạng bạc.
Thủ môn quan thấy nàng tuổi còn nhỏ nhận bạc cũng khó nàng, trực tiếp cho .
Vừa liền nhíu mày, hai năm nay Hoài Dương hình như tàn tạ , năm đó lúc tới, cổng thành tuy nhiều nạn dân, nhưng dáng vẻ phồn hoa trong thành vẫn còn, đặc biệt là đại đạo cổng thành , xe cộ qua ít.
Bây giờ xe ít , cũng ít , quạnh quẽ ít.
Đi dạo mặt phố một vòng, chuyển tới t.ửu lâu năm đó ăn cơm.
Nhìn trong, ăn cơm cũng nhiều, buôn bán như năm đó.
Trong lòng nàng cứ lẩm bẩm, cũng hai xe nấm của nàng thể bán , nếu những t.ửu lâu đều cần, chẳng sẽ kéo chợ thức ăn để bán ?
Chuyện mất bao lâu công phu đây?
Nàng ôm thái độ thử một bước t.ửu lâu, chưởng quầy vặn mặt.
Có tiểu hỏa kế tiến lên , thấy trang phục của nàng, khá là cung kính : “Công t.ử gia mời lên lầu.”
Chu Quả : “Không cần , tìm chưởng quầy của các ngươi, ngươi lui xuống .”
Chưởng quầy kẻ điếc, ngẩng đầu một cái, quen , lông mày vốn định nhíu , nhưng thấy trang phục công t.ử ca phú quý của Chu Quả, nhếch khóe miệng lên, “Không công t.ử gia tìm tại hạ chuyện gì?”
Chu Quả cảm khái, quả nhiên kính kính áo, nhớ thuở ban đầu nàng Thành Định bàn vụ ăn đầu tiên, thấy nàng liền đuổi nàng , ngay cả lời cũng kịp mở miệng, lúc mặc một chút vẫn chỗ .
Cười : “Chưởng quầy, chỗ một lô hàng thượng đẳng, nó , đảm bảo thể khiến việc buôn bán trong lâu nâng lên một tầm cao mới, ngài xem thử ?”
Chưởng quầy lưng đều thẳng lên, híp mắt : “Không là hàng gì, khẩu khí của công t.ử cũng quá lớn , Tụ Đức Toàn chúng ở Hoài Dương đó cũng là ai ai cũng , đến lâu ăn cơm phú thì quý, đồ gì mà từng ăn, hàng sắc tầm thường thì lọt mắt .”
Chu Quả nhướng mày, quạt xếp thu , dáng vẻ lác đác vài bàn khách trong lâu , : “Ta nhớ mấy năm lúc tới, trong lâu quả thực cũng là dáng vẻ ngài , nhưng lúc đều giờ Ngọ nhỉ.”
Quạt xếp gõ gõ mấy bàn , : “Chỉ mấy bàn , danh hiệu nhất Hoài Dương e là đổi chủ nhỉ?”
Sắc mặt chưởng quầy chút giữ , nhưng nắm rõ lai lịch của Chu Quả, tiện đắc tội , đành : “Cậu rốt cuộc là tới gì?”
Chu Quả : “Làm buôn bán.”
Chưởng quầy: “...”
Xe bò kéo đến cửa .
Đi qua bảo dỡ xuống một sọt, xốc lớp cỏ khô đậy bên lên, với chưởng quầy: “Năm nay mới xuống núi đấy.”
Chưởng quầy những đóa nấm , cầm lấy hai đóa ngửi ngửi, : “Nói nhé, bán cho nhà , các t.ửu lâu quán cơm thậm chí chợ thức ăn khác ở phủ thành đều xuất hiện một đóa thứ .”
Chu Quả , “Đây là tự nhiên, chúng còn ký văn thư nữa mà.”
Hoài Dương là nơi cách Bắc Địa xa nhất, dù nàng cũng đ.á.n.h tiếng chỉ vụ ăn năm nay, do đó một cân đòi giá một quán bốn tiền, thể là sư t.ử ngoạm một cái thật to !
Chưởng quầy kinh ngạc đến ngây , “... Cậu nhầm , một trăm bốn mươi văn ?”
Chu Quả : “Không, một cân một quán bốn tiền.”