Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 660: Hợp Nhãn Duyên
Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:01:32
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Cốc đành : “Cũng gì, bên đó nhà nhà đều nuôi vịt, ngày tháng dễ sống hơn các thôn khác một chút, phân bón cần cũng nhiều, ngày nào cũng kéo đến thôn bên đó, cũng kéo đến nhà bọn họ, qua nhiều , liền tiếp xúc với nàng, cảm thấy nàng dễ dàng, cũng lợi hại.”
Chu Mễ nhướng mày: “Chỉ thôi?”
Chu Cốc : “Hết , còn kể thế nào nữa a, chúng tổng cộng mười câu, chỉ cảm thấy nàng dễ , hợp nhãn duyên. Quả Quả , hợp nhãn duyên là quan trọng nhất, hợp nhãn duyên là đủ , bằng cưới một hợp nhãn duyên về, chẳng ngày nào cũng cãi .”
Mọi đều về phía Chu Quả.
Chu Quả xua tay : “Chuyện liên quan đến a, là kết giao bằng hữu, ăn, chọn tức phụ a.”
Bất luận thế nào, nếu trúng , chuyện coi như là thành , tuổi tác cũng lớn, cần liền tạ ơn trời đất .
Sau khi trao đổi sinh thần bát tự, chính là tới cửa nghị .
Chu gia g.i.ế.c một con lợn khiêng qua, các loại điểm tâm lễ vật cũng ít, cho đủ Ngô gia bài diện.
Chuyện khiến một đoàn thôn Nam Thủy kinh ngạc đến ngây , mà là thật.
Nghị cũng thuận lợi, suy cho cùng Chu gia chính là hứa hẹn sẽ đưa bốn mươi quán, bốn mươi quán nhà thêm một chút là thể xây nhà lớn , đến lúc đó ba đứa con trai cưới tức phụ liền bộ .
Bởi vì Chu Cốc là đại ca, thể tiếp Chu Hạnh, hai nhà thương nghị năm mới liền qua cửa, chọn một ngày hoàng đạo cát nhật mùa thu.
Chu Quả quanh quất, náo nhiệt như , thấy tiểu nương t.ử nào, hỏi Chu Cốc, tám phần đang việc .
Nàng ỷ việc nhỏ , nhân lúc đông chạy loạn khắp nơi, cuối cùng cũng tìm ở vườn rau phía .
Nhìn một cái quả thật là khá xinh , tuy rằng chút đen gầy, nhưng mi mắt thanh tú, quá lùn, việc nhanh nhẹn.
Chu Quả một lát, cảm thấy tư thế việc hợp với nhà bọn họ, trong nhà ngoại trừ lão gia t.ử, liền một ai việc nhanh nhẹn.
Nhìn một lát, đối phương dường như cuối cùng cũng phát giác, ngẩng đầu lên, thấy Chu Quả, liền sửng sốt.
Chu Quả giãn mày một tiếng, : “Là Ngô gia tỷ tỷ nhỉ, tên Chu Quả, là của Chu Cốc.”
Khóe miệng Ngô Nha nhếch lên một nụ : “Muội hảo, , từng gặp , ca ca nhắc qua , lợi hại.”
Chu Quả : “Đại ca tỷ cũng lợi hại, giúp tỷ nhé.”
Nói xong liền vườn rau.
Ngô Nha vội : “Không cần cần, là nhàn rỗi , đừng bẩn váy , đáng, chút việc vài cái là xong .”
Nói xong động tác trong tay càng nhanh hơn.
Chu Quả một cái, việc chậm hơn nương nàng a, thật sự là nhanh nhẹn vô cùng.
Ngô Nha việc một nửa, còn móc móc trong n.g.ự.c, móc mấy củ lạc, đưa cho Chu Quả: “Ăn .”
Chu Quả thấy trong tay nàng sáu củ lạc, khách khí lấy hết.
Ngô Nha rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng mím c.h.ặ.t cũng một tia ý .
Chu Quả liền ăn lạc chuyện với nàng, chỉ là nàng nhiều, hỏi một câu đáp một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-660-hop-nhan-duyen.html.]
Chu Quả cũng để ý, một lải nhải nhiều, trong nhà, nhà cửa trong nhà, ruộng đất trong nhà, thời gian nghỉ ngơi mỗi ngày của gia đình, những gì, một tràng dài.
Ngô Nha tuy rằng gì, nhưng tai vẫn luôn vểnh lên, nghiêm túc.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Trên đường trở về, Chu Cốc buồn bực hỏi Chu Quả: “Sao nàng với với chứ?”
Chu Quả : “Đương nhiên là bởi vì hai chúng hợp nhãn duyên , đại ca, chừng Ngô Nha tỷ tỷ càng thích hơn , hahaha.”
Lý thị buồn : “Được , con đừng nó nữa, con với nàng nhiều như , cảm thấy khuê nữ thế nào?”
Chu Quả : “Rất , việc siêng năng nhanh nhẹn, chủ kiến chủ ý, thiết thực vững vàng, xứng đôi với đại ca. Tuy rằng tỷ thích chuyện lắm, nhưng đến gia đình như , kẻ lắm lời cũng sẽ trở nên trầm mặc, Ngô tỷ tỷ dễ dàng.”
Lý thị thở dài: “Vậy liền yên tâm , con chuẩn hơn nương, nhà chúng vất vả lắm mới cảnh tượng hiện tại, thể cưới một con dâu liền hỏng gia phong . Đợi mùa thu nhà chúng liền đón mới , chừng năm liền thêm .”
Tin tức Chu Cốc và Ngô gia định nhanh truyền , giậm chân than thở, để giành .
Đợi ngóng xem khuê nữ là ai, từng trợn mắt há hốc mồm thể hiểu nổi.
Lén lút gì cũng .
“Các Chu gia là nghĩ thế nào, chọn tới chọn lui, khuê nữ mười dặm tám thôn đều chọn gần hết nhỉ, bao nhiêu gia đình hơn nhà a, thậm chí còn nhà tiểu địa chủ tới cửa, cuối cùng chọn một gia đình như , cái gì cái đó, quan trọng là khuê nữ còn là xin cơm tay kế, cha thương nương , gia đình bình thường đều dám kết môn sự .”
“Ai , mấy ngày đại khuê nữ Chu gia kết thông gia với Triệu đại địa chủ , còn tưởng Chu Cốc chắc chắn cũng sẽ chọn một khuê nữ nhà đại địa chủ, các xem, chọn một gia đình như chứ, nhà chúng chẳng lẽ còn bằng ? Khuê nữ nhà bao, cũng là một cành hoa , tới cửa chuyện kết cũng ít!”
Còn thì Lý thị thiên vị, tìm cho Chu Cốc một nhà nhạc trượng một chút, là vì mấy đứa con của , nhạc gia của đại ca hiển hách, đến lúc đó con của cưới khuê nữ , chỗ đó đều hiểu.
Ngay cả bọn Vương Phú Quý Chu Thành cũng tới cửa.
Vừa đến liền hỏi Lý thị: “Là chuyện gì xảy , kết với gia đình như ?”
Lý thị : “Gia đình như thì , đúng, cha ruột kế , nhưng khuê nữ a.”
Chu Tam Viên : “Vậy cho Chu Hạnh nhà Triệu đại địa chủ, Chu Cốc cũng thể quá kém chứ, đại địa chủ thì tiểu địa chủ còn thành ?”
Lý thị : “Nói chuyện kết nhà Triệu địa chủ cũng là bởi vì nhà bọn họ thích hợp, hai đứa trẻ trúng mắt , nhân phẩm chúng khảo sát qua , đều vấn đề lúc mới định . Tục ngữ ngẩng đầu gả con gái cúi đầu rước con dâu, nhà chúng từng đều hài lòng.”
Chu Quả bước viện t.ử, thấy một đám : “Thúc, đều đến , việc a?”
Thấy Chu Quả trở về, sắc mặt mấy Chu Thành tự nhiên.
Vương Phú Quý kiêng dè, đem lời .
Chu Quả : “Chuyện thì , đại ca tự trúng, cho các a, đại tẩu của tuy nhà đẻ gì, nhưng bản tranh khí a, hợp với nhà chúng , đáng lẽ chính là nhà chúng , vạn sự vạn vật đều chú trọng một chữ duyên pháp, duyên đến tự nhiên liền đến .”
Mọi đưa mắt , còn đến duyên pháp , cứ như hòa thượng .
Một đám nhận tin tức liền trở về, tự trúng, còn gì để nữa chứ.
Tức phụ Chu Tam Viên : “Cho nên mới là một tiểu t.ử ngốc , chọn tới chọn lui chọn một như , thấy a, tất cả những chuyện đều là mệnh, mệnh chính là .”
Chu Tam Viên : “Nói cái gì , ăn mặc sầu, ngày tháng sống sung túc bao, còn mệnh , bà tiên chính , mệnh hơn ở chỗ nào?”