Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 646: Chạm Mặt Triệu Gia
Cập nhật lúc: 2026-03-17 23:42:19
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Quả nhướng mày: “Không nhà bọn họ ba đời đơn truyền , ba đời đơn truyền nạp ? Cũng nhét cho một cái thông phòng nào ?”
Ngô Giang lắc đầu: “Không , tìm gã gác cổng nhà bọn họ, mời uống một chầu rượu ăn một bữa thịt, vài chén rượu bụng ngóng cái gì đều hết. Ta yên tâm nhét bạc tìm một gã sai vặt việc vặt ngoài viện, cũng như , quả thực là ngay cả một cái thông phòng cũng . Một cái trang t.ử lớn như , chỉ mấy vị chủ t.ử bọn họ, nào lộn xộn cả.”
Chu Quả rửa tay, : “Bên chỗ Hổ T.ử tin tức gì truyền đến ?”
Ngô Giang đáp: “Có, nhưng tin tức . Hai nhà thông phòng, trong đó một nhà hài t.ử đều sinh . Một nhà khác thì bà chồng gì, tức phụ của đứa con trai lớn thành là khuê nữ nhà mở tiệm tạp hóa, mà còn bà chồng ghét bỏ. Cũng chỉ là một gia đình tú tài nghèo kiết hủ lậu, hạ nhân dùng, giữa ngày đông giá rét hành hạ con dâu, bắt con dâu xổm bên giếng giặt y phục, còn cho dùng nước nóng, thường xuyên phát bệnh, bắt con dâu ngày đêm hầu hạ. Người con dâu lớn mới gả ba năm, hiện tại tinh thần sức lực đều cạn kiệt, cứ như gả ba mươi năm .”
Hắn lắc đầu tặc lưỡi: “Nhà , công chúa gả cũng lột một lớp da, cũng đông gia của tiệm tạp hóa gả khuê nữ đó, khi gả ngóng cho rõ ràng ? Chuyện cũng thôi , khuê nữ nhà sống những ngày tháng như , chẳng lẽ tới cửa chống lưng cho khuê nữ , thật sự thì đón về, cho hòa ly a.”
Chu Quả thấy bộ dạng căm phẫn sục sôi của , : “Trên đời cũng tất cả đều sẽ vô điều kiện yêu thương nhi nữ của , mấy nhà bộ đều ? Ta nhớ còn một nhà mở tiệm cơm , tôn t.ử nhà đó thế nào?”
Ngô Giang : “Nhà ngược yêu ma quỷ quái gì, quy củ nề nếp, chỉ là tên tôn t.ử lớn lên... chút khó coi, còn lùn hơn cả ngài, to gấp ba ngài, khuôn mặt to bè, hai mắt híp sắp thấy nữa, lúc đường thịt cứ run lên bần bật.”
Chu Quả thở dài, mấy gia đình ở huyện thành lấy một nhà bình thường : “Vậy thì tiên cứ tương khan nhà Triệu địa chủ , tìm một cơ hội chúng chạm mặt Triệu địa chủ một chút, dò xét nội tình của ông .”
Ngô Giang sửng sốt: “Chủ t.ử, là chạm mặt với Triệu lão địa chủ ?”
Chu Quả hỏi: “Làm ?”
Ngô Giang : “Ta chỉ cảm thấy nhỡ , là nhỡ hai nhà nếu như thành gia, Triệu lão địa chủ chẳng sẽ trở thành trưởng bối của ngài ? Có là lắm ?”
Chu Quả : “Vậy hiện tại ông vẫn là trưởng bối , bát tự còn một nét phẩy nào, nhà bọn họ lọt qua mắt , mới thể trở thành trưởng bối của . Ta dò xét nội tình bọn họ thích hợp , hơn nữa ngươi lấy lý do bàn chuyện ăn để mời ?”
Ngô Giang tinh thần chấn động: “Vâng, an bài ngay đây?”
Chu Quả gật đầu, vui vẻ rời .
Nhìn bóng lưng chút hoan hỉ của , nàng bật .
Ngay lúc đám Lý thị vẫn còn đang mong ngóng hai mau ch.óng tương khan, Chu Quả một bước chạm mặt với Triệu lão thái gia.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Tửu lâu lớn nhất huyện thành, trong nhã gian lầu hai, Chu Quả mặc một bộ trực xuyết màu trắng ánh trăng, đầu cài ngọc trâm, c.ắ.n hạt dưa, xuyên qua cửa sổ đường phố bên ngoài.
Trà bàn nguội, nàng ở đây hơn một canh giờ, thời gian hẹn qua từ lâu.
Ngô Giang bất mãn : “Chủ t.ử, đến giờ ông sẽ là đến chứ?”
Chu Quả bưng lên uống một ngụm, ăn quá nhiều hạt dưa, miệng chút khô, : “Không , đợi ông , tuổi tác chênh lệch với nhiều như , đều thể gia gia , những chuyện chúng nhường ông một chút cũng là nên .”
Nói xong tiếp tục c.ắ.n hạt dưa, còn quên chào hỏi : “Mau ăn , còn tới ăn hạt dưa thì gì, mấy món điểm tâm cũng ăn , đồ của nhà cũng tệ.”
Đợi hai c.ắ.n xong một đĩa hạt dưa, uống cạn một ấm , ăn sạch hai đĩa điểm tâm, bảo mang lên một phần mới, lúc mới khoan t.h.a.i đến muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-646-cham-mat-trieu-gia.html.]
Ngô Giang nghiêng đầu, vội vàng lên, : “Chủ t.ử, kìa, xe ngựa của Triệu gia, đến .”
Chu Quả thò đầu , vội vàng ngay ngắn , chỉnh lý vạt áo, lau miệng: “Ngươi mau xem, chỗ nào ?”
Ngô Giang nhanh ch.óng quét mắt từ xuống một lượt: “Không , chủ t.ử .”
Rất nhanh, bên ngoài nhã gian liền vang lên tiếng bước chân.
Tiếp đó là tiếng gõ cửa vang lên.
Chu Quả dậy, dõng dạc : “Mời .”
Sau đó cửa mở , một nam nhân chừng hơn năm mươi tuổi tinh thần quắc thước bước , chòm râu cằm vẫn còn đen nhánh, mặc lụa đeo ngọc.
Chu Quả : “Quả nhiên là danh bằng gặp mặt, lão gia t.ử, ngưỡng mộ đại danh lâu, ngài hôm nay chịu bớt chút thời gian đến nể mặt một vãn bối như , thật sự là tam sinh hữu hạnh, đến, mời .”
Triệu lão gia t.ử híp mắt đ.á.n.h giá nàng một cái, lời xuống vị trí, Ngô Giang cực kỳ nhãn lực đợi hạ nhân đối phương động thủ, rót một chén nóng hổi.
Chu Quả bưng chén lên : “Lão gia t.ử, mời nếm thử, thật t.ửu lâu từng ăn qua, nha, cũng khá quy củ, lát nữa chúng nếm thử cơm canh của t.ửu lâu xem thế nào.”
Triệu lão gia t.ử , : “Ta nên gọi ngươi là Chu công t.ử là Chu nhị nương t.ử đây?”
Chu Quả : “Ở bên ngoài đều gọi là Chu công t.ử, ở nhà đều gọi là Quả Quả.”
Triệu lão gia t.ử khựng , : “Thảo nào ngươi thể trải sạp hàng lớn như , là đạo lý.”
Trong nụ thêm vài phần chân thành, thẳng vấn đề : “Chắc hẳn ngươi cũng hài t.ử hai nhà chúng đang tương khan, ngươi lúc gọi đây, là cái gì nhỉ, câu cũ thế nào, túy cái gì ở rượu uống bao nhiêu?”
Chu Quả suýt chút nữa bật : “Là túy ông chi ý bất tại t.ửu (ý của túy ông ở rượu).”
Triệu lão gia t.ử vung tay lên : “ đúng đúng, chính là câu , nha đầu, ngươi gọi đây là gì a? Thật sự ăn với ? Nếu ăn thì ngươi gì hỏi cứ hỏi , đảm bảo dối.”
Nói xong ừng ực một uống cạn chén , đợi hạ nhân phía động thủ, tự rót đầy một chén, thô kệch giống như một hán t.ử nhà nông, cái tư thế lúc mới bước cửa tan biến còn tăm .
Chu Quả giật giật khóe miệng, so với Triệu lão gia t.ử trong tưởng tượng của nàng hình như giống a, bất giác về phía gia đinh phía ông một cái, gia đinh tê liệt , thấy Chu Quả , còn gật đầu với nàng.
Lại về phía Triệu lão gia t.ử, chỉ thấy ông uống xong , ăn hai miếng điểm tâm, ăn với nàng: “Ta cho ngươi đến sớm , kết quả cứ ngây ngốc đợi ở cửa thành hơn một canh giờ, đói a, nước miếng đều sắp chảy , cố tình vì ăn cơm với ngươi, mang theo đồ ăn gì, ngươi mời ăn cơm ? Khi nào thì mời?”
Được , nàng liếc mắt một cái, mấy khối bánh ngọt trong đĩa đều ông nhét trong n.g.ự.c .
Nàng bất giác về phía Ngô Giang, hai mắt to trừng mắt nhỏ, đều đang hoài nghi, đây sẽ là lão đầu t.ử Triệu gia tìm từ vùng quê nào đến chứ, đây còn là một địa chủ ?