Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 645: Triệu Gia

Cập nhật lúc: 2026-03-17 23:42:18
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý thị : “Hết cách , cha bọn trẻ còn nữa, nương thành bộ dạng , luôn tìm cho bọn chúng một , đây chính là chung đại sự, thể qua loa , một bước là cả đời , để bọn chúng một đời ngày tháng để sống.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Ăn no mặc ấm sống thoải mái, mỗi ngày đều cao hứng vui vẻ, giống như lúc ở nhà , thì nhiệm vụ của thành , tương lai xuống suối vàng cũng mặt mũi gặp cha bọn trẻ, gia gia nãi nãi bọn chúng, liệt tổ liệt tông của Chu gia, bà đúng ?”

 

Vương môi bà : “ , cho nên a, mười dặm tám hương khâm phục bà nhất, bà là thật tâm cho bọn trẻ, coi bọn chúng như con ruột của mà đối đãi, giống những thẩm nương khác, chỉ sợ đứa trẻ ăn nhiều thêm một miếng, đ.á.n.h thì mắng, ây da, ngày tháng đó sống, là đều nổi.”

 

Chu Quả ở phía đợi đến sốt ruột, mãi đến trọng điểm , ngoài ruộng nàng còn việc .

 

Nhìn nhà trong, cửa sổ mở, Chu Hạnh nấp cửa sổ kim chỉ, kim chỉ trong tay nửa ngày động một mũi nào, tai vểnh lên cao v.út.

 

Lý thị đợi nửa ngày cũng đợi kịp, kiên nhẫn đợi bà mối xong câu liền : “Vậy bà cho về hai gia đình đó , đều là ?”

 

Vương môi bà : “Gia đình thứ nhất bà cũng , các Triệu địa chủ ở thôn bên cạnh chứ? Chính là nhà hơn ngàn mẫu đất đó, khác thu sáu thành tô, ông chỉ thu năm thành tô vị đại thiện nhân đó.”

 

Lý thị gật gật đầu, chuyện bà từng qua.

 

Chu Quả liền nhớ tới mảng đất lớn mà nàng và lão gia t.ử ngang qua, đều là của nhà Triệu địa chủ, bằng phẳng như , màu mỡ như , từng mảng từng mảng, xe ngựa qua tự do, đất bao a, nhà bọn họ cố tình .

 

Vương môi bà tiếp tục : “Nhà bọn họ a là ba đời đơn truyền, ông chỉ sinh một nhi t.ử, nhi t.ử ông cũng chỉ sinh cho ông một tôn t.ử, tiểu tôn t.ử sinh lo ăn lo mặc, trong nhà thiếu tiền, từ nhỏ Triệu lão gia mời Tây tịch cho , sách ở nhà, hiện nay mười tám tuổi , những năm nay luôn tìm cho một nàng dâu nhận chữ.

 

Nhà giàu tự nhiên chướng mắt nhà bọn họ, nhà tiểu địa chủ cho nữ oa t.ử trong nhà nhận chữ, khuê nữ nhà tú tài thì nhận chữ đấy, nhưng mấy vị tú tài thanh cao, chướng mắt những địa chủ hương , tìm tới tìm lui tìm thích hợp.

 

Đây , từ đại cô nương nhà chúng nhận chữ, trong nhà thao trì đấy , cũng lớn lên xinh , cộng thêm hai năm nay ngày tháng nhà chúng cũng càng sống càng , sạp hàng của nhị cô nương thao trì ngày càng lớn, Triệu lão gia t.ử liền vội vàng đến mời bà mối đây , là tìm một ngày lành, để hai tương khan tương khan?”

 

Lý thị chút do dự, nhà địa chủ a, trong ấn tượng của bà, phàm là nhà địa chủ thì mấy nhà .

 

Vương môi bà : “Ây da, bà còn do dự cái gì, đó chính là nhà Triệu địa chủ, trong nhà hơn ngàn mẫu đất, địa chủ lớn nhất mười dặm tám hương, đại cô nương gả qua đó còn thể thiếu cái ăn của nàng ? Nhà cũng là sai nô gọi tỳ, ngay cả cơm cũng để nàng , cứ ở trong phòng thiếu nãi nãi của nàng, nếu năm nàng sinh cho Triệu gia hai đứa con trai mập mạp.”

 

Nói đến hai đứa con trai mập mạp, Vương môi bà kích động vỗ tay một cái : “Vậy thì vững vàng , đừng tướng công nàng, chính là hai vợ chồng Triệu lão gia t.ử cũng thương yêu đứa cháu dâu đến tận xương tủy, đó chính là đại công thần của nhà bọn họ, từ đó sẽ vinh hoa phú quý hưởng hết, vàng bạc trang sức đeo hết, lụa là gấm vóc mặc hết, nào còn đói nữa, cho dù đến lúc đó chạy nạn, thì bọn họ cũng đều là tốp chạy đầu tiên, đói !”

 

“Được, thì tương khan tương khan .” Lý thị đến chạy nạn đói bụng, một ngụm đáp ứng ngay.

 

Bà nhớ tới lúc bọn họ chạy nạn, mười mấy chiếc xe ngựa chất đầy ắp của nhà Trịnh tú tài, chạy đến phía bọn họ chỉ thể ăn rau dại nhưng nhà tú tài luôn thể ngửi thấy mùi thịt thơm lừng khiến thèm thuồng nhỏ dãi, quả thực là sẽ đói bụng, sẽ chịu tội.

 

Nhà Trịnh tú tài mới bao nhiêu đất, chắc chắn nhiều bằng nhà Triệu địa chủ.

 

Vương môi bà vô cùng hoan hỉ, : “Thế mới đúng mà, hiện tại liền để nàng gả, còn tương khan .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-645-trieu-gia.html.]

Chu Quả đến đây dậy về phía trong nhà, ngay cả đối tượng tương khan của Chu Cốc cũng hứng thú nữa.

 

Trong nhà Chu Hạnh xong lời bắt đầu kim chỉ, Chu Quả một cái, là một chiếc khăn tay, thần sắc của nàng, hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ thấy chứ?”

 

Chu Hạnh gật gật đầu: “Nghe thấy , là tương khan với tôn t.ử nhà Triệu địa chủ , một năm nay tỷ cũng tương khan ít nhà , cũng gì.”

 

Lúc mới bắt đầu còn khá ngại ngùng, nhiều , liền giống như huyện thành mua vải vóc thường xuyên, tê liệt , cũng liền cảm giác gì nữa.

 

Chu Quả : “Nói đúng lắm, cũng đợi tương khan mới , đây liền sai ngóng nhân phẩm của tiểu t.ử , nếu là một hang sói thì cho dù trong nhà là núi vàng núi bạc chúng cũng thể .”

 

nhà Triệu địa chủ cũng quả thực là trong nhiều gia đình tương khan như , gia cảnh nhất .

 

Lại : “Muội bảo mấy Hổ T.ử ở trong huyện ngóng , xem gia đình nào gia đình sách nào , nếu chúng liền để bà mối tới cửa.”

 

Chu Hạnh giật : “Sao còn nhà gái tới cửa? Cái quá ?”

 

Chu Quả : “Ây da, cái gì a, nhà ai khi thành hôn ngóng xem nơi nào nam nhi a, tỷ tưởng nam nhi nhiều lắm ? Chỉ mấy đó thôi, bao nhiêu đang chằm chằm , tay sớm khác giành , đến lúc đó cả đời liền hối hận thôi! Tỷ xem những quan lớn nhà giàu đó còn bảng hạ tróc tế (bắt rể bảng vàng) , những gia đình như chúng thể so với quan lớn ? Tỷ sai , chuyện trông chừng cho tỷ.”

 

Chu Hạnh suy nghĩ một chút, c.ắ.n răng gật đầu: “Thành, lý.”

 

Chu Quả mỉm : “Vậy , ruộng đây, cỏ còn xong ?”

 

Chu Hạnh vội : “Muội đại ca tương khan là nữ oa nhà nào ?”

 

Chu Quả xua tay: “Cái đó vội, việc ngoài ruộng của hiện tại tương đối gấp.”

 

Đi sân vẫy vẫy tay với Vương môi bà: “Vương thẩm t.ử, bà trò chuyện với nương cho , ở nhà thêm lát nữa, thể tiếp bà , ruộng việc .”

 

Vương môi bà vui như nở hoa: “Ê, cô , trò chuyện với nương cô thêm lát nữa, xem kìa, cái miệng nhỏ thật chuyện a, chắc chắn là giống bà .”

 

Lý thị : “Không giống , chuyện, giống cha nó , cha nó chuyện.”

 

Chu Quả mất hai ngày mới dọn sạch cỏ dại của hai mẫu ruộng, chỉ để một ít cỏ non nhỏ lớn nổi, coi như để chút đồ ăn vặt cho cua giống trong ruộng.

 

Đợi nàng từ ruộng ngẩng đầu lên, Ngô Giang cũng ngóng rõ ràng về Triệu gia .

 

“Chủ t.ử, theo tin tức chúng ngóng , tiểu tôn t.ử nhà đó năm nay mười tám tuổi, là một sách, chỉ là bao nhiêu năm nay cũng thể thi đỗ công danh, hình như học nghiệp , thích sách lắm, thích trồng trọt, Triệu gia cũng khá đơn giản, quan trọng nhất là, hai đời của Triệu gia đều chỉ một thê t.ử, đừng ngay cả một thông phòng cũng , còn quy củ bốn mươi tuổi con mới nạp .”

 

 

Loading...