Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 588: Hưng Sư Vấn Tội 2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 10:44:21
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Các nữ oa ai nấy đều ngưỡng mộ bộ y phục của nàng, nhưng vì từng tiếp xúc với nàng, đường chạy nạn nàng vì bảo vệ , càng g.i.ế.c ít , đối với nàng vẫn chút sợ hãi.

 

Lời , còn ai dám đưa tay nữa, càng đừng đến những lời lớn dặn dò, đó là một chữ cũng dám thốt .

 

Trong đám nam oa thì khác, nấy, hơn nữa Chu Mễ và Chu Mạch học hai năm, trắng trẻo thư sinh, sức lực hai tay còn bằng một tay của họ, chuyện tự nhiên nhiều cố kỵ như .

 

“Hai các ngươi bây giờ vẫn đang ở học đường? Ban đầu chẳng rõ chỉ học hai năm , đây là định học mãi, thi Tú tài, thi Cử nhân, quan lớn ?”

 

Hai kịp lên tiếng, bên cạnh : “Chúng đều là một nhà, đều họ Chu, a, học thì cùng , chỉ trong tộc, cùng lên, mới coi là thật sự lên, nếu chỉ một nhà các ngươi lên, thì cũng vô dụng, giàu bao lâu sẽ sụp đổ, phía vẫn tộc nhân chỗ dựa, ngày tháng phú quý mới thể dài lâu.”

 

Mọi nhao nhao gật đầu, chính là bộ dạng .

 

Chu Mạch và Chu Mễ .

 

Chu Mạch : “Nói đúng lắm, xuân các ngươi đều học ?”

 

“Đâu , chúng phúc phận đó còn nhận chữ sách, là nhà các ngươi hai năm nay phát đạt , dẫn dắt trong thôn cũng kiếm ít. Vốn dĩ thôn cũng giống như đều là nhà tranh vách đất, hai năm nay bao nhiêu nhà tranh thấy nữa, đều xây nhà ngói gạch xanh, kiếm ít tiền .”

 

“Chúng vẫn là bản gia , các ngươi ngay cả ngoài cũng dẫn dắt, cũng nên dẫn dắt chúng một chút , thể các ngươi ăn sung mặc sướng, chúng một chữ bẻ đôi , cho dù nhà các ngươi phát đạt, để ngoài thấy các ngươi những tộc nhân như , thì mặt các ngươi cũng ánh sáng.”

 

Chu gia hôm nay yên bình a, ngoài chỗ Chu Quả , ai dám lải nhải những lời mặt nàng, những chỗ khác ai nấy đều bắt Chu gia nhớ đến chút tình nghĩa, cũng đề bạt đề bạt họ, đừng nhà giúp, giúp ngoài.

 

Lý thị khổ: “Mọi cũng , trong thôn dựa cái gì mà phất lên, đều là dựa nấm Nấm tùng trong núi. Ta cho dù để theo, thì cũng trong thôn đồng ý a, đây là đồ của một nhà chúng , nhà chúng cũng tác dụng .”

 

Bên , Chu Cốc cũng : “Năm ngoái, còn để khuê nữ trong nhà gả sang thôn bên cạnh về hái, trong thôn một ai bằng lòng, một ngoại giá nữ (con gái gả ) cũng thể về, xem, gả khỏi thôn đều lên núi, huống hồ các khác thôn, thì càng cửa .”

 

Chu Mễ : “Cho nên a, cũng đừng khó chúng , chúng tính, cùng lắm là chắp mối bắc cầu cho trong thôn. Nói đến đồ vật, rốt cuộc là của cả thôn, nếu lên núi, với trong thôn, thuyết phục trong thôn đồng ý, thì tự nhiên thể lên núi .”

 

Mọi sốt ruột.

 

“Các ngươi dẫn dắt cả thôn kiếm tiền, kiếm cho họ nhiều như , chúng núi , chẳng chỉ là chuyện một câu , chút chuyện cũng chủ ? Vậy các ngươi ở trong thôn chẳng là lăn lộn vô ích ?”

 

Trong phòng bếp bận rộn ngất trời, trong mấy căn phòng cũng ồn ào náo nhiệt.

 

Chu Quả thấy mặt bên cãi vã, đầu vểnh tai , lông mày nhíu , xỏ giày xuống đất, cửa, ngoài phòng phụ nhân và chính ốc một lát, quả nhiên đều đang chuyện .

 

Trong chính ốc cãi đặc biệt kịch liệt.

 

Lão gia t.ử bưng chén vững như Thái Sơn, nhắm mắt dưỡng thần, ai cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-588-hung-su-van-toi-2.html.]

 

Chu Đại Thương và Chu Cốc cùng một chỗ, Chu Cốc kịch liệt chuyện với , Chu Đại Thương thấy khe hở thỉnh thoảng thản nhiên chêm một câu, chọc tức đối diện nhảy dựng lên.

 

Ánh mắt nàng bất giác về phía Lão lý chính kháng, thấy ông cũng nhắm mắt , liền thở dài, quả nhiên là bữa tiệc ngon lành gì a, nhà vô cớ mời ăn cơm, còn chuốc lấy lầm chứ?

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Chỉnh y phục, hắng giọng, sải bước nhà: “Các vị thúc bá Gia gia, chuyện tìm Tiểu thúc tìm ca ca đều vô dụng, mảng do quản!”

 

Căn phòng ồn ào náo động bỗng chốc im bặt, thấy Chu Quả phấn điêu ngọc trác, nhất thời quên mất nàng là thế nào, liền ồn ào: “Đám nam nhân chúng chuyện, một tiểu nha đầu như ngươi đây gì, mau ngoài, thật là quy củ, đây là nơi ngươi đến ?”

 

“Truyền ngoài để , còn bảo Chu gia quy củ như , bậc cha chú chuyện, một nữ oa nhỏ bé cũng thể tùy tiện xen mồm, còn ngoài?”

 

Lão gia t.ử mở mắt , cũng uống nữa.

 

Chu Đại Thương và Chu Cốc thẳng , thuận tiện lùi một chút.

 

Chu Quả híp mắt, kịp lên tiếng, Lão lý chính mở mắt , quát mắng hai : “Nói lời gì , các ngươi trưởng bối, kiểu chuyện với vãn bối như ?”

 

Chu Quả như : “Lý chính, ngài tỉnh ? Ngài ngài xem, một bó tuổi , chân cẳng vốn , ở nhà nghỉ ngơi cho t.ử tế, cứ khăng khăng chạy ngoài, bôn ba bên ngoài, ngài già nhọc lòng nhọc sức, chỉ sợ một đầu óc tỉnh táo, nhận tình, phụ lòng ngài già .”

 

Chu Cốc vội vàng nhường chỗ cho nàng, bản rụt trong, xích gần Chu Đại Thương.

 

Chu Quả đến chỗ Chu Cốc nhường , vốn định dạng chân phịch xuống, sực nhớ hôm nay mặc váy, đành vuốt vuốt vạt váy, xuống.

 

“Ây, ngươi ăn kiểu gì thế, đây là Lý chính!”

 

Lão lý chính thở dài, lườm kẻ mở miệng một cái, dịu giọng : “Cháu cũng thấy đấy, cũng giấu giếm nữa, hai năm nay ngày tháng của đều dễ sống, thôn các cháu nhà nhà ngày tháng càng sống càng , mua bò xây nhà, ngày tháng đỏ lửa, đều là vì cái gì, chẳng là vì cháu .”

 

“Chu Quả a, cho cùng, chúng đều từ một nơi , xét theo quan hệ cận, kiểu gì cũng là chúng cận hơn, cháu dẫn dắt những liên quan trong thôn giàu, thể quản chúng a.”

 

Chu Quả : “Lý chính, dọc đường chạy nạn tới đây, trong tay hai trăm lạng thì cũng một trăm năm mươi lạng chứ, tệ nhất cũng một trăm lạng ? Ngần còn đủ cho sinh sống? Phải rằng những năm những gia đình lớn như chúng , một nhà mười mấy miệng ăn, tằn tiện một năm hai quán tiền đều thể sống qua ngày, một trăm lạng đủ cho một nhà sống cả đời , còn tiền thế nào nữa? Có tiền đất bò, cả nhà ở bên , đây chẳng là ngày tháng tâm tâm niệm niệm đường chạy nạn ?”

 

Nói cho cùng vẫn là chê đủ, thấy khác cũng .

 

Trong phòng chìm im lặng.

 

Trong mắt Chu Đại Thương tràn ngập ý , xem mở miệng là đúng.

 

Lý chính cứng họng, hồi lâu mới : “Đó... đó thể giống ? Miệng ăn núi lở sớm muộn gì cũng ăn hết, chúng từ một nơi đến, thì là một nhà, tương đương với một gia tộc, thì ôm đoàn, mới bắt nạt, mới thể đường dài. Bọn trẻ cũng dần lớn , trong nhà chỉ mấy mẫu đất đó, bọn trẻ cũng đủ chia a, để chúng học bản lĩnh, đến học đường nhận hai chữ, như lên, nhà các cháu cũng sẽ hơn, một nhà hưng vượng gọi là hưng vượng, một tộc hưng vượng mới thể dài lâu, cháu xem đạo lý ?”

 

 

Loading...