Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 527: Thu Tô

Cập nhật lúc: 2026-03-17 10:40:18
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nói xong, một cơn gió ào ào thổi qua, lúc đêm tối đen, gió thu thổi đống lửa kêu vù vù, ngọn lửa nghiêng về một bên, dường như sắp tắt.

 

Trong núi rừng vang lên từng tràng tiếng kêu “oa oa oa”.

 

Trong đêm tối đen kịt, vẻ đặc biệt rợn .

 

Chu Túc khỏi co , nhưng nghĩ đến Chu Quả ở bên cạnh, đầu nàng một cái, thể căng cứng thả lỏng, thản nhiên ăn cơm.

 

Chu Quả vẫn cúi đầu húp cháo, chỉ cảm thấy cháo tối nay dường như đặc biệt ngon.

 

Một nồi cháo hai uống sạch, thịt nướng cũng ăn hết.

 

Chu Quả sờ bụng, cẩn thận ăn nhiều quá, chủ yếu là nước canh quá dễ no bụng, một bữa ăn hết để đến sáng mai ngon.

 

Nàng cho đống lửa lớn hơn, lót một ít lá cây, cỏ khô đất, từ xe ngựa ôm hai chiếc chăn xuống, một chiếc lót , một chiếc để đắp, để Chu Túc ngủ bên trong, ngủ bên ngoài, để thỉnh thoảng thêm củi.

 

Đống lửa thỉnh thoảng phát tiếng lách tách, hai lặng lẽ trong gian nhỏ , những âm thanh kỳ lạ thỉnh thoảng phát từ khu rừng hoang dã.

 

Chu Túc tò mò, thỉnh thoảng hỏi: “Tỷ tỷ, đây là tiếng gì kêu ?”

 

Chu Quả , nàng chỉ quạ kêu “oa oa”, còn tiếng sói tru, những thứ khác thì .

 

“Chắc là tiếng chim gì đó hoặc động vật nhỏ gì đó kêu thôi.”

 

“Vậy tại chúng ban ngày kêu, ban đêm kêu, muộn thế , chúng ngủ ?”

 

“Có những loài động vật ban ngày bận rộn, ban đêm ngủ, cũng những loài ban ngày ngủ, ban đêm kiếm ăn. Đôi mắt xanh của chúng, ban đêm cũng giống như chúng ban ngày .”

 

Chu Túc bừng tỉnh, hỏi thêm nhiều câu hỏi, từ lúc nào ngủ .

 

Chu Quả bé một cái, dậy thêm củi, liếc con ngựa cách đó xa, động tĩnh gì, hình như cũng ngủ.

 

Nàng xung quanh, phát hiện điều gì bất thường, cũng xuống, mở mắt ngóng động tĩnh xung quanh một lúc, nhắm mắt ngủ .

 

Đêm khuya, đống lửa từ lớn đến nhỏ, dần dần tắt, khi trời sắp tờ mờ sáng, Chu Quả mở mắt.

 

Nàng luyện công một lúc, bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.

 

Lại nấu một nồi cháo thịt, tuy còn gà, nhưng vẫn còn mấy cây nấm tùng, mấy cây hoa cô, hầm thập cẩm, tất cả đều nàng cho hết nồi.

 

Chu Túc từ đào mấy củ tỏi dại, cũng rửa sạch ném .

 

Tất cả đồ ăn xe ngựa đều ở trong đó, gom thành một nồi lớn.

 

Đợi gạo chín, Chu Quả nếm thử một miếng, tươi ngon ngọt, ngon!

 

So với cháo tối qua cũng kém gì.

 

Chỉ là nếu tôm khô, bào ngư, hải sâm, sò điệp cho , chắc chắn sẽ ngon hơn, tiếc là lúc mang theo, Dương chưởng quầy năm nay cũng gửi cho nhà họ ít.

 

Chu Túc sắc trời : “Đến trưa chúng chắc là đến Vân Châu , lúc đó sẽ đồ ăn.”

 

Trong Vân Châu nhiều món ngon.

 

Chu Quả : “Được, hôm nay ở Vân Châu một đêm, tối chúng ăn dọc đường.”

 

Chu Túc vui vẻ gật đầu, năm nay đến Vân Châu, vẫn tìm cơ hội ăn hàng rong, mỗi đến Dương chưởng quầy đều chuẩn cho họ một bàn tiệc thịnh soạn, ăn xong những món đó còn bụng mà ăn vặt.

 

Ăn cơm xong, hai mang nồi bát bờ suối rửa sạch, dọn dẹp một hồi, lên xe ngựa xuất phát.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-527-thu-to.html.]

Ngựa ngừng vó hai canh giờ, cuối cùng thấy cổng lớn của Vân Châu từ xa.

 

Chu Quả xung quanh cổng thành, đến so với , nạn dân bên ngoài ít nhiều, ngoài những tuyển quân , những già yếu phụ nữ trẻ em còn chắc cũng an bài.

 

Quan phủ cũng khá đắc lực, chỉ nếu liên tục đến, Bắc Địa còn đủ đất trống để sắp xếp chỗ ở cho nhiều như .

 

Thuận lợi thành, hai tiên đến khách sạn quen thuộc thuê một phòng, xe ngựa đỗ ở khách sạn.

 

Nàng xem giờ còn sớm, lúc thu tô cũng , cũng đói.

 

Cùng Chu Túc hai từ hàng ăn vặt ăn dọc đường, canh lươn bao t.ử heo là món mỗi nàng đến đều ăn, còn thịt xiên.

 

Chu Túc thì thích ăn bánh bao canh, gọi ba l.ồ.ng, ăn, ăn xong, Chu Quả xem sắc trời, đến hiệu sách.

 

Chưởng quầy hiệu sách nhận nàng, thấy nàng đến, vui buồn.

 

Chu Quả : “Chưởng quầy, ông vẻ mặt ? Ông đây là hoan nghênh hoan nghênh ?”

 

Chưởng quầy : “Ai dám hoan nghênh cô chứ, , sách trong nhà hết ?”

 

Chu Quả : “Làm thể, thích sách đến , cũng bản lĩnh đó, nửa tháng hết nhiều sách như , đến xem trong tiệm ông hàng mới gì , ông cứ bận , chúng tự xem.”

 

Chưởng quầy gật đầu.

 

Hai tỷ mỗi cầm một cái giỏ, Chu Túc bây giờ cũng nhận nhiều chữ, định đầu xuân sẽ học, sách dùng để khai tâm thì cần mua, dùng sách cũ của Chu Mễ và Chu Mạch là .

 

Lúc mua là những cuốn sách bé tự hứng thú, nhóc hai năm nay, cũng ít sách, nhưng đều là theo để nhận mặt chữ.

 

Hai tỷ một lúc thì lạc , bên , bên .

 

Chu Quả chuyên chọn sách tạp, sách nhàn, tứ thư ngũ kinh thì trong phòng Chu Mạch và Chu Mễ , những sách lúc rảnh rỗi cũng thể tăng thêm kiến thức cho họ.

 

Nàng chọn đầy một giỏ, Chu Túc cũng chọn nửa giỏ.

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Cộng thì nhiều.

 

Chưởng quầy vui vẻ, mỗi sách mới đến, cô nương nhỏ sẽ đến mua, một mua ít, trong việc mua sách quả thật là tiêu tiền chớp mắt, nhưng trả giá thì cũng khiến chịu nổi.

 

Thế là, tặng thêm mấy xấp giấy, hai cây b.út, và một thỏi mực.

 

Hai xách đồ về khách sạn.

 

Chu Quả xem sắc trời, gần đến giờ Thân, vung tay với Chu Túc: “Đi, thu tô thôi.”

 

Chu Túc phấn khích, đây là đầu tiên họ thu tô một cách đàng hoàng.

 

Trước tiên đến hai cửa hàng.

 

Cửa hàng nhỏ đầu tiên lúc sắp đóng cửa, thấy Chu Quả đến, : “Đông gia đến ? Vào trong , ăn cơm ? Bánh bao hôm nay bán hết , còn mấy cái bánh màn thầu, nếu chê thì ăn tạm nhé?”

 

Chu Quả : “Không cần bận rộn , chúng ăn .”

 

Nói nàng đưa hai gói bánh ngọt trong tay qua: “Bánh mang cho các vị, nếm thử .”

 

Phụ nhân lau tay, thụ sủng nhược kinh nhận lấy, cảm ơn rối rít, dường như ngờ Chu Quả còn mang đồ ăn cho họ.

 

Người đàn ông từ trong nhà lấy tiền thuê chuẩn sẵn, đưa cho nàng, xoa tay : “Tiền chúng chuẩn từ lâu , chỉ đợi đông gia đến thu.”

 

Chu Quả nhận lấy, cân nhắc, cũng đếm, chắc là họ cũng thiếu.

 

 

Loading...