Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 515: Kiếm Nhiều Hơn Năm Ngoái Một Nửa

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:00:09
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

An ủi : “Nương, nương đừng sợ, con vốn dĩ cũng định mãi dựa nấm tùng để phát gia. Thứ cũng bí mật gì, thiên hạ rộng lớn như , Bắc Địa rộng lớn như , sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ở nơi khác. Chúng chỉ cần giành lấy tiên cơ , kiếm món tiền đầu tiên là đủ . Có tiền , con thể chuyện khác, nương cứ yên tâm . Con còn từng , con giàu nhất thiên hạ đấy, chơi .”

 

Đừng là Lý thị, ngay cả những khác cũng giật , nàng hỏi: “Muội gì mà thể giàu nhất thiên hạ?”

 

Chu Quả : “Cho dù giàu nhất thiên hạ, giàu thứ hai thiên hạ cũng . Bây giờ vẫn là bí mật, cứ từ từ chờ xem nhé.”

 

Chính là .

 

Mấy Chu Mạch thấy hỏi , cũng hỏi nữa.

 

Tuy nhiên, trong lòng lúc yên tâm . Mặc dù Lý thị lý, nhưng trơ mắt lợi ích lớn như tuột khỏi tay, ai mà xót xa chứ?

 

Đó là mấy ngàn lạng bạc một năm đấy!

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Đủ cho những hộ nông dân bình thường ở quê tiêu dùng mười mấy đời !

 

Chu Quả khi bọn Lão gia t.ử trở về, ngựa dừng vó thu mua thêm một đợt nữa.

 

Lần Chu Cốc dẫn Chu Túc Thành Định. Chu Quả điều những hảo thủ trong đội ngũ qua đó, để Ngô Giang cũng theo. Hắn bôn ba bên ngoài lâu, là đại ca của , năng lực xử lý nguy hiểm.

 

Bản nàng thì mang theo hàng Vân Châu.

 

Năm nay mới bắt đầu, mấy vị chưởng quầy, nàng chắc chắn đích gặp mặt.

 

Dương chưởng quầy vẫn ưỡn cái bụng phệ ha hả, chỉ là khi thấy nàng trong bộ dạng khác hẳn ngày thường , liền khựng . Đánh giá từ xuống một phen tán thán: “Cách ăn mặc của Chu nương t.ử khác với ngày thường, nếu đường lớn, cũng dám mạo nhận .”

 

Quả nhiên vẫn là tiền tài nuôi , chỉ mới một năm ngắn ngủi, khí phái thông thần khác hẳn .

 

Chu Quả : “Dương chưởng quầy ngược giống như béo lên một chút, chắc hẳn là dạo gần đây cuộc sống ngày càng thuận tâm, tiền tài cũng kiếm nhiều hơn.”

 

Dương chưởng quầy ha hả chuyển chủ đề, tay động tác mời: “Ta tính toán hôm nay cô cũng đến , thế chẳng sớm chuẩn xong rượu ngon thức ăn ngon , Chu nương t.ử nể mặt chứ?”

 

Chu Quả phe phẩy quạt xếp, nhấc chân bước trong: “Đã là thịnh tình của Dương chưởng quầy, liền khước từ thì bất kính .”

 

Trên bàn cơm, hai cũng bàn chuyện nấm tùng, mà trò chuyện những chuyện khác. Dù giá cả cũng định , chỉ là văn thư còn chờ nàng đến ký, còn cần thiết nhiều nữa.

 

Dương chưởng quầy nàng đấy, trong lòng ngũ vị tạp trần. Mới mười tuổi thôi nha, lớn lên còn sẽ lợi hại đến mức nào.

 

Sau một phen ăn uống no say từ biệt Dương chưởng quầy, nàng dẫn xem hai cửa tiệm nhà . Cửa tiệm lớn buôn bán khá hơn một chút, cửa tiệm nhỏ , hình như cũng tồi. Nàng chỉ một lúc lát, hai tốp khách đến .

 

Bán là bánh bao màn thầu, nhờ ở ngã tư đường, buôn bán còn khá .

 

Đợi mối ăn nấm tùng kết thúc, nàng xem thử ở mấy tòa phủ thành khác, cũng sắm thêm vài cửa tiệm, nhà cửa cũng sắm luôn.

 

Đáng tiếc là vẫn luôn mua đất. Có thì cũng chỉ là đất lẻ tẻ, một hai khoảnh, hai ba khoảnh bán cùng , đông một mảnh tây một mảnh, chẳng tác dụng gì lớn. Nàng xây một trang t.ử cũng xây nổi.

 

Vẫn là sắm cửa tiệm .

 

Đợi qua một tháng , xem tiền nhiều , mua vài ngọn núi trong thôn. Gần thôn còn vài ngọn núi vô chủ, thuộc về nàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-515-kiem-nhieu-hon-nam-ngoai-mot-nua.html.]

 

Đợi Lão gia t.ử và Vương Phú Quý trở về, với bọn họ về chuyến , về chuyện nấm tùng tăng giá, cũng xuất hiện sóng gió gì lớn.

 

Hai vị chưởng quầy cũng khó dễ gì nhiều. Bọn họ nếu giao, cho dù dựa Bão Nguyệt Lâu của Vân Châu giao đến, cũng tốn thêm tiền thuê . Hơn nữa nếu Chu Quả bán nấm tùng cho những t.ửu lâu khác, chẳng phần nhiều hơn sẽ còn .

 

Vô cùng thuận lợi.

 

Đã tăng giá diện, Chu Quả quyết định cũng tăng tiền cho trong thôn.

 

Vốn dĩ hàng thượng đẳng bốn mươi văn một cân, bây giờ mỗi loại tăng mười văn, một cân chính là năm mươi văn.

 

Người trong thôn vốn dĩ đang vui vẻ đến lĩnh tiền, kết quả tiền còn sờ tới tay, sắp tăng giá cho bọn họ . Lần là trực tiếp tăng mười văn, một cân nấm nhất bán đến năm mươi văn một cân !

 

Mọi phát điên , dương ma mới bốn mươi văn một cân, nấm tùng bán ngay cửa nhà bán đến năm mươi văn một cân ?!

 

hỏi: “Chu Quả, nấm năm nay tăng giá ?”

 

Chu Quả cũng giấu bọn họ: “ , , chỉ cần bên ngoài tăng cho , sẽ tăng cho .”

 

Vừa là sự thật, càng thêm vui mừng. Thực cho dù Chu Quả tăng cho bọn họ, bọn họ cũng .

 

“Thế còn hời hơn cả chúng tự nhặt đem ngoài bán. Chúng vốn dĩ còn định nhặt sẽ bán nữa, tự theo bọn họ mang đến phủ thành bán đấy.”

 

“Ây da, bà ngốc ? Bà tự mang ngoài, bà một xe hai , tự hai vợ chồng, cho dù là tự một nhà, thể mang bao nhiêu ngoài? Đi về về ba bốn ngày, ba bốn ngày đấy, nghĩ xem cả nhà ở núi nhiều ngày như thể nhặt bao nhiêu, ba bốn trăm cân, chẳng kiếm nhiều hơn nhà bà khổ sở mang ngoài ? Sao bà ngay cả món nợ cũng tính rõ thế?”

 

“Ê, cũng đúng nha, bà đúng thật đấy, tính món nợ chứ. Đều tại cha xấp nhỏ, hẹp hòi, đỏ mắt thấy khác kiếm nhiều, đưa cái chủ ý tồi tệ . Quả thật bằng nhặt núi đến nhanh hơn!”

 

Nấm vẫn nhiều, tổng cộng xuống mới bốn ngàn cân. Chu Quả mang bộ bốn ngàn cân nấm , Ninh Bình và Khang An mỗi phủ một nửa.

 

Bọn họ sáu bảy ngày mới về một chuyến, Thành Định và Vân Châu phía từ từ thu mua .

 

Nấm năm nay mọc muộn, tuyến đường cũng kéo dài hơn năm ngoái. Mặc dù mỗi xuống núi nhiều, nhưng liên tục dứt, bán chừng một tháng rưỡi.

 

Cho nên, tính , ngược kiếm nhiều hơn năm ngoái.

 

Lần kiểm kê cuối cùng, năm nay trừ chi phí và các khoản chi tiêu, kiếm trọn vẹn gần sáu ngàn, nhiều hơn năm ngoái gần một nửa!

 

Lý thị cầm tiền , kinh hồn bạt vía, nhịn lén lút với Chu Quả: “Nương cầm những thứ thực sự cảm thấy an tâm, là vẫn để con giữ . Để trong phòng nương lỡ trộm mất thì tiêu.”

 

Chu Quả ngặt nghẽo: “Nương, nương xem ngày thường nương bao nha, cái gì mà tiền đủ dùng là , cần đặc biệt nhiều, mối ăn thì nữa, hào sảng như , kết quả bảo nương cầm tiền nương liền an tâm ? Mới chút xíu đó an tâm , nương còn quản gia cho giàu nhất cả nước là con đây, chứ?”

 

Lý thị nhẹ nhàng đ.ấ.m nàng một cái: “Nương thật với con đấy, trong nhà sắp tám ngàn , nương tiền , lúc tim đập thở nổi, ngay cả cửa phòng cũng dám .”

 

Chu Quả gật đầu: “Được, con chia tiền thành nhiều phần, chỗ giấu một ít, chỗ giấu một ít.”

 

Nói xong Lý thị : “ mà, nương, nương cũng đừng phiền lòng, dù bao lâu nữa, tiền sẽ con tiêu hết thôi. Tiêu tiền mà, đừng thấy nhiều tiền như , tiêu thì nhanh lắm, chẳng giống đạo lý năm ngoái nương mua trang sức, mua cửa tiệm nhà cửa ?”

 

Lý thị cũng hỏi nàng lấy tiền gì, xua tay : “Mặc kệ con lấy gì, chỉ cần bắt nương quản là . Nương quản tiền lẻ thì , bảo nương quản nhiều như , nương quản nổi .”

 

 

Loading...