Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 1271: Phiên Ngoại Lão Gia Tử (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-23 11:41:40
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông từ một tiểu t.ử mũi mắt lớn thành một lão đầu t.ử tri thiên mệnh, sống vui vui vẻ vẻ.

 

Năm , ông nghỉ ngơi , đến tiểu huyện thành thuê một tiểu viện t.ử, dự định ở đây vài năm tính tiếp.

 

Nào ngờ còn một năm, liền nổi lên binh tai , ông chỉ thể giống như , cõng lên hành trang liền chạy, chạy về phía Bắc, ông chạy tiêu bao nhiêu năm nay, Bắc Địa tương đối mà , vẫn là an .

 

Hơn nửa đời đều đang chạy tiêu, từng vô hành tẩu đường, nhưng con đường chạy nạn cùng con đường tiêu vẫn là khác .

 

Cho dù những năm nay gặp qua ít sinh ly t.ử biệt, nhưng t.h.ả.m trạng đường vẫn là khiến xúc mục kinh tâm, nỡ thẳng.

 

Ông bất giác nhớ tới câu , năm đại đói ăn thịt .

 

Bất luận là tai họa gì, đến đều là giống , sống khổ nhất vẫn là bách tính.

 

Ông chính là ở đường gặp quan trọng nhất đời của , tiểu đồ của , Chu Quả.

 

Chu Quả lúc đó sống sờ sờ là bộ dạng một giả tiểu t.ử, một mái tóc ch.ó gặm hòa thượng giống hòa thượng, đạo sĩ giống đạo sĩ, quái dị vô cùng.

 

chính là đứa trẻ như , mới tám tuổi, liền mang theo một cỗ sức mạnh khiến an tâm, dường như chỉ cần nàng ở đó, chuyện liền thể chuyển cơ, liền sẽ đến bước tồi tệ nhất.

 

Ông âm thầm quan sát nhiều ngày, thấy nàng xuất thủ bất phàm, một tay sức lực lớn kỳ lạ.

 

Lão gia t.ử liền bất giác nhớ tới lúc tám tuổi, từ trong nhà trốn , một xu dính túi, cái gì cũng , chuyện đều lưu loát lắm, chỉ thể lưu lạc đầu đường xó xỉnh, một tiểu ăn mày.

 

Có lúc vận khí thể xin mấy cái màn thầu, lúc vận khí cực kỳ , thể mấy văn tiền, nhưng những đồng tiền đó lúc đó ông là giữ , ngay cả đồ ăn cũng sẽ cướp.

 

Mấy năm đó, sống cực kỳ gian nan.

 

Nhìn Chu Quả, tuổi còn nhỏ, trầm tháo vát, đem chuyện đều an bài đấy, ông tin tưởng, nếu nàng lưu lạc bên ngoài, nhất định sẽ khiến bản sống phong sinh thủy khởi, đến độ tuổi của ông, nhất định sẽ thành tựu một phen đại sự.

 

Ông nhận nàng tiểu đồ .

 

Cả nhà tiểu đồ vô cùng cảm kích, nhưng chỉ trong lòng Lão gia t.ử tự rõ ràng, ông là chiếm món hời lớn cỡ nào.

 

Chu Quả tâm trí , cho dù sư phụ là ông, cũng sẽ sư phụ khác, cũng thể thành đại sự, ông chính là chiếm cái , một món hời.

 

Sự thật chứng minh cũng quả thực như , nha đầu đầu óc dễ dùng, căn cốt , học quyền cước lên nhanh hơn bất kỳ ai, công phu chạy trốn chân năm đó của ông, ròng rã học ba năm mới thể nhảy cao một hai trượng, nàng thì , mấy tháng liền thể đạt hiệu quả năm đó của ông.

 

là kỳ tài luyện võ!

 

Đại bộ đội ở Bắc Địa an gia, bởi vì là sư phụ của tiểu đồ , thuận lý thành chương cũng đem ông an bài ở Chu gia.

 

Sống hơn nửa đời , ông nay cũng coi như nhà của .

 

Người nhà họ Chu là thực sự đông, bọn trẻ ríu rít ồn ào nhốn nháo, lỗ tai ông một ngày cũng chỉ lúc ngủ mới thể thanh tịnh một lát.

 

Ông đây thích thanh tịnh, sự ồn ào như tuyệt đối chịu nổi.

 

hiện tại cảm thấy đây chính là hương vị của nhà, bọn trẻ ríu rít sức sống, ông ở trong sân uống , thể cả ngày.

 

Người nhà họ Chu đều tôn ông , tiểu đồ đặc biệt hiếu thuận, uống rượu mua rượu, uống mua , ăn thịt mua thịt, tuy rằng lúc đó tiền trong tay nàng cũng nhiều, nhưng những thứ đều thiếu của ông.

 

Ông từ đó sống những ngày tháng an áo cơm lo.

 

Hóa những ngày tháng nhà là như , khó trách mơ cũng lấy tức phụ, cả ngày đều chạy về nhà, ông nay coi như là hiểu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-1271-phien-ngoai-lao-gia-tu-2.html.]

 

Chỉ là trong nhà khá giả cho lắm, lương thực cũng chỉ đủ ăn.

 

những ngày tháng thắt lưng buộc bụng như qua bao lâu, tiểu đồ liền động tác lớn.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Nàng dựa sơn trân kiếm thùng vàng đầu tiên, từ đó trong nhà liền thể thả lỏng bụng mà ăn, gạo tẻ tinh bột mì trắng, ăn bao nhiêu ăn bấy nhiêu, rượu đều là từng xe từng xe kéo về.

 

Mỗi bữa cơm, bàn cơm đều thiếu món mặn.

 

Lão gia t.ử mỗi ngày ngoại trừ dạy những đứa trẻ quyền cước công phu, thời gian rảnh rỗi còn đều dùng để uống ăn điểm tâm, cùng bọn trẻ dạo trong núi, cần vì cơm no áo ấm mà bôn ba, cần cùng nhà đấu khí, mỗi ngày hòa hòa lạc lạc, những ngày tháng như quả thực giống như .

 

kéo theo đó, chính là tiểu đồ dần dần bận rộn lên, một tháng luôn những lúc ở nhà.

 

Sau , những ngày tháng của gia đình ngày một hơn, tiên quả trân tu dứt, y phục cũng từ vải bông đổi thành lăng la trù đoạn, đủ loại vải vóc đẽ, còn xây nhà lớn.

 

Chu gia tài sản cả đời cái gì cũng đều ăn dùng hết…

 

lúc , tiểu đồ bận bận , bận đến mức cả năm cả năm về nhà, thậm chí mấy năm đều ở, ngay cả qua năm cũng trở về.

 

Trận phú quý ngập trời của Chu gia, cho cùng vẫn là tiểu đồ liều mạng giành .

 

Không sự ngày đêm nghỉ của nàng, lấy hiện tại của Chu gia, ngày hôm nay của ông?

 

Lão gia t.ử đời tuy rằng lục duyên thiển, cả đời cưới thê, đến già cũng là cô gia quả nhân một , nửa đời quả thực sống vất vả, nhưng thứ đều ở năm năm mươi hai tuổi của ông xảy đổi.

 

Ông ngờ khổ hơn nửa đời , đến già còn những ngày tháng như để sống.

 

Tiểu đồ vì để những ngày tháng của ông dễ sống hơn, còn lén lút mua sắm cho ông mấy chỗ sản nghiệp, đất đai cửa tiệm dinh thự, mỗi năm chỉ dựa thu tô những thứ , nửa đời của ông, mỗi ngày đều thể sống cuộc sống cá lớn thịt lớn.

 

Còn sợ nhà họ Chu ý kiến.

 

Ông tưởng rằng đời cứ như , nào ngờ tiểu đồ trở thành nghĩa nữ của Từ đại tướng quân.

 

Sau , thiên hạ đổi chủ, Từ đại tướng quân bước lên hoàng vị, Chu Quả, cũng trở thành Thân vương của ông, quý thể tả.

 

Lão đầu t.ử nửa đường đến của ông trở thành sư phụ của Thân vương, ở Yến Vương phủ hưởng tận vinh hoa phú quý, gì thì nấy, ăn gì thì ăn nấy.

 

Đời , coi như là đáng giá .

 

Cho đến ngày hôm nay, tiểu đồ với ông: “Sư phụ, bao nhiêu năm nay, đều từng về nhà xem thử, con cũng từng đốt giấy ở phần mộ tổ tiên Triệu gia, con dạo bề bộn xong , rảnh, chúng về quê xem thử ?”

 

“Quê a?” Ông ngẩn : “Cũng còn thể tìm đường .”

 

“Cái gì mà tìm , chúng nha môn huyện các , Huyện lệnh khẳng định , xin một bản hộ tịch huyện, ngay cả tổ tiên của cũng rõ ràng .” Chu Quả cảm thấy chút chuyện nhỏ , Huyện lệnh khẳng định sẽ nể mặt nàng.

 

Thấy Lão gia t.ử chút do dự, Chu Quả tiếp tục : “Sư phụ, đều bao nhiêu năm trở về , trở về là áo gấm về làng a, liền để ca ca tẩu tẩu của xem thử dáng vẻ hiện tại bọn họ cao phàn nổi của ?”

 

Lão gia t.ử suy nghĩ vẫn là gật đầu: “Ta chính là trở về xem phần mộ của cha nương, bao nhiêu năm nay trở về, quả thực là sự bất hiếu của .”

 

Cứ như , Lão gia t.ử sáu mươi mấy tuổi bước lên con đường hồi hương.

 

Từ huyện thành một đường trở về, những núi sông trong trí nhớ ập mặt, vẫn đổi, vẫn giống như mấy chục năm , lúc ông rời .

 

Thôn ước chừng là ít khi thể thấy những , xe ngựa như trận trượng mấy trăm như , từng nhút nhát , một ai dám tiến lên.

 

 

Loading...