Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 1244: Vẫn Còn Sống

Cập nhật lúc: 2026-03-23 00:26:17
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đợi việc bận rộn xong xuôi, Lý thị mới khép miệng : “Hôm nay nhà chúng hai chuyện đại hỷ tày trời cần tuyên bố.”

 

Mọi sững sờ: “Làm gì hai chuyện?”

 

Tổng cộng cũng chỉ một chuyện xứng đáng gọi là đại hỷ sự.

 

Chu Túc : “Nương, chẳng lẽ Lý Lai thi đỗ Học viện Vân Châu là đại hỷ sự ?”

 

Mọi đều về phía Lý Lai, hình như cũng là một chuyện hỷ, nhưng lớn đến mức đó chứ?

 

Lý thị : “Vậy thì là ba chuyện hỷ, chuyện thứ nhất đều , Đại tẩu của các con sinh một tiểu t.ử mập mạp, thế hệ Tiểu Hoa của Chu gia chúng , hậu , chuyện thứ hai ...”

 

Lời đến khóe miệng, bà chút nên lời, mở miệng còn thốt nửa chữ, nghẹn ngào , khóe mắt đỏ hoe.

 

“Sao ?” Mọi đều hỏi, nhưng nhận câu trả lời của bà.

 

Đám Chu Mạch nhạy bén như , cũng đoán xảy chuyện gì.

 

Lý Lai hiểu mô tê gì, trái , Lão gia t.ử, nhưng dám mở miệng, trong cảnh , vẫn nên mở miệng thì hơn.

 

Chu Cốc : “Thẩm, thẩm cứ , chuyện gì .”

 

Lý thị hít sâu một , giọng run run : “Tiểu thúc các con hôm nay gửi thư đến, ... ... Cha các con đều tìm thấy .”

 

Trong phòng chìm tĩnh lặng, lời chấn động đến mức đều hồn, một lúc lâu , trong phòng một chút âm thanh nào.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Mọi kinh ngạc đến mức trợn mắt há mồm, dám tin.

 

Lão gia t.ử cảm khái muôn vàn, ngờ thất lạc bao nhiêu năm nay vẫn thể tìm về , quả thật là vạn hạnh, Chu Túc năm đó thể tìm về dễ dàng gì, đúng là tổ tiên trời phù hộ a.

 

Lý Lai càng dám mở miệng nữa.

 

Hồi lâu, Chu Túc lặp lặp hỏi: “Nương, đây là thật ? Cha thật sự tìm thấy ? Đại bá cũng tìm thấy ? Bọn họ, vẫn còn sống chứ? Là thật sự tìm thấy ?”

 

Tiểu thúc tìm thấy, thể là hai bộ hài cốt chứ?

 

Năm đó là sống thấy c.h.ế.t thấy xác a.

 

Mọi căng thẳng chằm chằm bà.

 

Lý thị nín mỉm , : “Đương nhiên là còn sống, bọn họ và Tiểu thúc các con gặp mặt , lúc đang ở Kinh thành, gửi thư cho Quả Quả , chắc hẳn bọn họ gặp .”

 

Bà tuy trải qua bao nhiêu năm tháng tự do tự tại, nhưng cha của những đứa trẻ thể trở về, đối với bà mà , cũng là chuyện đáng mừng.

 

Bà lấy bức thư thấm đẫm nước mắt : “Đây là thư của Tiểu thúc các con, các con xem .”

 

Bức thư đặt ở giữa bàn, đều thò đầu xem, xem mà , nụ khóe môi ngày càng rạng rỡ.

 

Lúc Chu Đại Phú và Chu Đại Tài bắt bọn họ đều lớn, cho dù là Chu Túc nhỏ nhất, cũng lờ mờ chút ấn tượng về Cha , huống hồ là Chu Mễ Chu Mạch, Cha thể còn sống, đối với bọn họ mà , chính là đại hỷ sự tày trời, đủ để khiến vui sướng phát điên .

 

Mấy bức thư mấy , vui sướng vòng quanh trong phòng, dường như lúc gì cũng đủ để bày tỏ sự vui mừng của , nên gì.

 

Lão gia t.ử : “Hai cọc đại hỷ sự như , bày tiệc rượu, nhóm lão lý chính các con thông báo một tiếng chứ, ai ?”

 

Lời dứt, đều : “Con con !”

 

Đều .

 

Lý thị gật đầu: “Cũng , chỉ là trời tối , nhớ mang theo nhiều đèn l.ồ.ng, đường cẩn thận.”

 

“Vâng!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-1244-van-con-song.html.]

Mọi ai nấy dẫn theo tùy tùng của , xách vài chiếc đèn l.ồ.ng, dắt ba chiếc xe ngựa từ hậu viện , đ.á.n.h xe ngựa rời .

 

Chớp mắt trong phòng chỉ còn Lý thị, Hứa thị, Tiểu Hoa và Chu Hạnh cùng Lão gia t.ử, Lý Lai cũng theo Chu Túc .

 

Lão gia t.ử đầu ngoài, trời tối đen như mực, trời vài vì ...

 

Lý thị vui vẻ , lẩm bẩm tự ngữ: “Ta sắm sửa cho hai vài bộ y phục tươm tất, trở về thể ngay cả một bộ y phục t.ử tế cũng .”

 

Chu Hạnh dậy: “Nhị thẩm, con cùng thẩm.”

 

Bỏ Lão gia t.ử, Hứa thị và Tiểu Hoa ngơ ngác.

 

Lão gia t.ử hỏi Tiểu Hoa: “Tiểu Hoa, Gia gia con sắp về , con vui ?”

 

Tiểu Hoa gật gật đầu, : “Mọi đều vui, con cũng vui.”

 

Lão gia t.ử thở dài xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé.

 

Vương Phú Quý sắp ngủ , thấy Chu Túc gõ cửa ầm ầm bên ngoài, miệng cứ lẩm bẩm gì mà Cha về .

 

Kinh ngạc lập tức bật dậy khỏi giường, nhanh với tẩu t.ử bên cạnh cũng giật tỉnh giấc: “Hỏng , hồn phách Chu Đại Tài hiện về , Chu gia quỷ , xem , nàng cứ ngủ ngon .”

 

Tẩu t.ử : “Không thể nào, Ngô Nha chẳng mới sinh , hôm nay chúng xem lúc đó vẫn còn mà, quỷ ?”

 

Vương Phú Quý mặc y phục : “Đó chắc chắn là vì Chu gia thêm cháu đích tôn a, chừng chính là hai họ hiển linh, xem , nàng ngủ .”

 

Nói liền bước ngoài, còn bếp mang theo đồ nghề mổ lợn của , thứ dính nhiều m.á.u như , quỷ mị bình thường đều dám gần.

 

Mở cửa , mượn ánh sáng của đèn l.ồ.ng thấy chính là hàm răng trắng bóc của Chu Túc, tiếp đó là thấy khuôn mặt tươi rạng rỡ của : “Phú Quý thúc, Cha cháu về .”

 

Vương Phú Quý lúc mới ý thức thể như ông nghĩ, đến c.h.ế.t cũng gặp mặt một , nay mặc dù trở về bằng cách , Chu gia chắc chắn cũng vui mừng.

 

Chỉ là kỳ lạ xa như , là nhà mới, hai từng đến bao giờ, thể tìm đến đây, quá thần kỳ .

 

Chu Túc thấy ông phản ứng gì, vui vẻ : “Vương thúc, Cha cháu và Đại bá cháu, tìm thấy , bọn họ vẫn còn sống đấy.”

 

Vương Phú Quý sững sờ, cằm suýt rớt xuống đất: “Thật á, bọn họ mà vẫn còn sống ?”

 

Nói liền ngoài: “Đi , đến nhà cháu xem , tẩu t.ử cháu mới từ nhà cháu về lâu, Nương cháu a, về lúc ?”

 

Ông cảm thấy quá khó tin, bao nhiêu năm như , hai mà thật sự vẫn thể tìm về , nhưng tìm đến đây, quá thần kỳ .

 

Chu Túc : “Thúc, ở đây , bọn họ vẫn về, vẫn đang ở Kinh thành, là Tiểu thúc cháu gửi thư , Cha cháu và Đại bá tìm thấy , hắc hắc, chúng cháu ở nhà cuồng chân quá, cố ý ngoài dạo, liền đến chỗ thúc .

 

Muộn thế phiền thúc , cái đó thúc tiếp tục về ngủ , đợi đến ngày Cha cháu bọn họ trở về, thúc nhớ đến nhà uống hai chén nhé.”

 

Nói xong liền rời , đến nhà tiếp theo.

 

Bỏ Vương Phú Quý ngơ ngác tại chỗ, hóa là vẫn về a.

 

Ông mang vẻ mặt thần kỳ trở trong nhà, phát hiện cả nhà đều dậy, ai nấy ngáp ngắn ngáp dài hỏi: “Sao , Chu Túc gọi gì bên ngoài thế?”

 

Vương Phú Quý kể đúng sự thật.

 

Cả nhà đều cảm thấy kỳ lạ, hai mà vẫn còn sống?

 

Đêm nay, nhiều nhà Chu gia đ.á.n.h thức đều ngủ .

 

Đều dám tin, hai bao nhiêu năm như , mà vẫn còn sống đời, ông trời đối xử với Chu gia cũng quá .

 

Bọn họ từ trong thôn một mạch lên phía Bắc, cũng chỉ c.h.ế.t hai già và một nhỏ, đổi là sự phú quý tày trời của Chu gia hiện nay.

 

 

Loading...